The first 200 lines.
Vào mùa hè năm 2007,
đâu đó trong một đô thị lớn, có một giống người hiếm…
một giống người mới được gọi là Cô nàng Cá khô.
Chà, Cô nàng Cá khô là gì?
Một khách hàng nữ ở tiệm cho thuê băng đĩa mà tôi đang làm việc
đã không trả lại băng.
Cuối cùng, phí trả muộn là 24.580 yên.
Thật á? Cô ta bị làm sao vậy?
Cô ta luôn mặc bộ thể thao dơ dáy.
- Cô ta vô gia cư sao? - Này…
Cô ta là nhân viên của một công ty có tiếng. Cũng còn trẻ lắm.
À, tôi hiểu rồi. Cô ta hẳn là Cô nàng Cá khô.
Tôi cũng có nghe cái đó. Cô nàng công sở bê tha ở nhà.
Họ chẳng quan tâm phòng mình có bừa bộn không.
Họ không có bạn trai
và ngủ triền miên vào ngày nghỉ.
Họ thà ngủ còn hơn đi tìm người yêu. Cô nàng Cá khô là như thế đấy.
Tôi sẽ chẳng bao giờ hẹn hò với một cô nàng như thế.
Chính xác!
Nhưng ngay cả một Cô nàng Cá khô như thế cũng đã từng yêu.
Yêu ai cơ?
Nhiều chuyện đã xảy ra.
Phải, rất nhiều chuyện.
Nhưng có vẻ như đã được giải quyết đâu vào đó.
Em nghĩ cô ấy không còn là Cô nàng Cá khô nữa…
Không biết cô ấy sao rồi.
Em không rõ nữa.
Đã ba năm kể từ đó, vào mùa hè năm 2010,
Cô nàng Cá khô đó là…
Thưa quý khách, chúng ta chuẩn bị hạ cánh.
Xin quý khách vui lòng thắt chặt dây an toàn.
Vui lòng tắt các thiết bị điện tử
cho tới khi xuống khỏi máy bay.
HỒNG KÔNG
Kí ức về một mùa hè xa xăm cách đây rất lâu rồi,
tôi đã tìm thấy một con đom đóm nhỏ trước hiên nhà bà tôi.
Bà tôi bảo rằng
"Đom đóm không thể tồn tại nếu thiếu
nước sạch, những con sông thông dòng và thiên nhiên ban sơ."
Khi mùa hè tới,
tôi nghĩ tới con đom đóm bé nhỏ trong đôi tay tôi ngày ấy
khi tôi còn là một cô bé.
Đốm sáng nhỏ xíu, yếu ớt, mong manh,
dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
CÔNG TY TNHH XÂY DỰNG SW
CÔNG TY TNHH XÂY DỰNG SW BUILD PHÒNG NHÂN SỰ
Anh Futatsugi, lâu lắm mới gặp.
Cô vừa về tới hôm nay nhỉ? Cảm ơn cô đã đến.
Của cô đây. Đây là thẻ mới của cô.
Cảm ơn anh nhiều ạ.
Trong thời gian cô vắng mặt, công ty này đã thay đổi rất nhiều.
Các nhân viên cũ đi gần hết rồi.
- Seno đây. - Futatsugi đây.
Trước đây chưa có cậu này.
Là Seno, nhân viên kế hoạch. Cậu đến Phòng nhân sự làm gì?
Có người để quên thứ này.
- Đúng rồi, của em đấy. - Đây.
Cảm ơn em tối qua nhé.
Anh thích lắm.
Này, quay về làm việc đi.
Anh làm ở Phòng Kế hoạch à?
Cô là ai?
Tôi là Amemiya. Mới ở Hồng Kông về.
Hồng Kông?
Tôi đã ở đó ba năm cho một dự án nâng cấp một tòa nhà thương mại.
Gì vậy?
Trông cô giống Dokyunko của Arashiyama.
Dokyunko của Arashiyama ư?
Cô không biết sao? Giờ đang nổi lắm đó.
Dokyunko, Dokyunko. Meo, meo.
Dokyunko, Dokyunko.
Meo, meo.
Meo, meo.
Không phải thế. Đẩy mông lên cao hơn. Như thế này.
Dokyunko, Dokyunko.
Meo, meo.
Ôi, Trưởng phòng…
Đây là cô Amemiya Hotaru, mới ở Hồng Kông về.
Cô ấy sẽ về đội chúng ta.
Rất vui được gặp mọi người.
Rất vui được gặp cô.
- Mời cô tham dự cuộc họp luôn. - Vâng ạ.
Quán bar cho nữ, Yakatabune sẽ sớm khai trương.
Khách hàng thích ý tưởng về một quán bar với nội thất kiểu Nhật,
nhưng họ đã yêu cầu ta thay đổi phong cách của nhân viên nữ.
Gì cơ? Sao có thể thay đổi ý tưởng đó lúc này chứ?
- Izaki, ta phải làm theo yêu cầu của họ. - Rõ!
Hãy điều chỉnh ngân sách và sửa đổi các đơn hàng đã đặt ngay lập tức.
Vâng ạ.
Seno, vui lòng soạn đề xuất mới về trang phục của họ.
- Vâng. - Amemiya, nhờ cô hỗ trợ khi cần thiết.
- Vâng ạ. - Vậy thôi. Triển khai nhanh nhé.
Hotaru, lâu lắm không gặp.
Vào đội lúc này hơi vất vả nhưng nhờ cô hỗ trợ nhé.
Tôi hiểu ạ.
Bỏ mũ và áo gi-lê này đi thì vừa đủ ngân sách đấy.
Tôi hiểu. Vậy đổi đi nhé. Tôi đi đây.
Sao ạ?
Theo hợp đồng tôi làm giờ hành chính. Nhân viên tạm thời mà.
Nhân viên tạm thời sao?
- Tôi cũng về được không? - Cô cũng kí hợp đồng giống vậy à?
Không, tôi là nhân viên bình thường, nhưng tôi xong việc rồi.
Vậy tôi đi đây.
- Xin phép. Cảm ơn cô. - Xin phép.
- Tạm biệt. - Tôi sẽ hoàn thành nốt vậy.
Được thôi.
Xin lỗi, một nhà cung cấp gọi đến, đang rất tức giận ạ.
Để tôi xử lí cho.
Xin chào, tôi là Amemiya.
Anh nhìn gì vậy?
Không biết chuyện gì đã xảy ra giữa hai người họ.
Trưởng phòng và Hotaru à?
Họ chia tay rồi à?
Em không biết nữa…
Nhưng khi đàn ông và phụ nữ xa nhau ba năm,
mối quan hệ có thể sẽ không còn như xưa đâu.
Anh đoán vậy. Ý anh là, em và anh cũng đã
ở bên nhau, chia tay rồi quay lại
trong ba năm qua. Chúng ta đã trải qua rất nhiều chuyện.
Là do anh đấy, anh biết không.
Dù sao thì, chỉ mỗi anh và em biết
hai người họ từng sống chung với nhau.
Thôi cứ để mặc họ đi.
CÔNG TY TNHH XÂY DỰNG SW
Chất liệu…
Váy liền xếp tầng…
Q'S - DỰ ÁN QUÁN BAR CHO NỮ
Xong rồi.
Trưởng phòng, em làm xong rồi.
Ừ, cảm ơn em.
Cảm ơn anh.
- Cảm ơn em. - Cảm ơn anh.
- Cảm ơn em. - Cảm ơn anh.
TAKANO
Ở nhà là tuyệt nhất!
Mình nhớ hàng hiên này ghê.
Vẫn chẳng thay đổi gì.
Mình nhớ cảm giác này biết bao.
Ồ, không biết hành lý của mình đến chưa nữa.
Mình đã gửi về từ Hồng Kông.
Sao nó lại ở đằng kia?
Thật xấu tính! Sao anh không mang hộ vào phòng cho em?
Anh làm thế này là ý gì?
Em vừa hỏi ý anh là thế nào à?
Xin anh vui lòng cho biết anh có ý gì ạ?
Em gửi hành lý rồi về cái nhà này như thể không có gì xảy ra vậy!
Sao em dám hỏi anh có ý gì chứ!
Anh muốn biết em có ý gì đấy.
Em xin lỗi.
Suốt ba năm, em không hề về Nhật một lần.
Phải, ba năm rồi em không về.
Liên hệ duy nhất là qua email làm việc về chuyện công việc.
Dạ, qua email làm việc và chỉ về chuyện công việc.
Tin nhắn cá nhân duy nhất gửi cho anh là…
độc tấm bưu thiếp này!
Phải, anh nói đúng. Chỉ có một tấm bưu thiếp!
Ngoài ra, bức ảnh ngu ngốc này là sao?
Sao trông em cứ như đang dự Lễ hội hóa trang Rio ở Hồng Kông vậy?
Em phải cho nó vào để mua vui cho khách hàng.
- Ngồi đi. - Sao ạ?
Anh bảo, ngồi xuống đi!
Rõ!
Đã ba năm rồi.
Vâng.
Khi rời Nhật với tư cách là thành viên của đội dự án ở Hồng Kông,
một cô gái đột nhiên bật khóc trước mặt anh
tại sân bay Narita.
Cô ấy còn bị nghi là người nhập cư bất hợp pháp vì đã khóc rất nhiều
và cô ấy suýt bị trục xuất.
Em có nhớ cô gái đó không?
Đó chính là em.
Em có nhớ em đã nói gì với anh
khi em khóc sướt mướt và cố gắng nở nụ cười không?
Em không phải là người nhập cư bất hợp pháp!
Không phải câu đó.
À thì…
Yêu xa muôn năm!
Phải, đúng câu đó!
Yêu xa muôn năm!
Từ hôm nay, chúng tôi xa nhau, người ở Tokyo, người ở Hồng Kông.
Nhưng chúng tôi sẽ không bỏ cuộc, khóc lóc hay quên lãng.
Yêu xa muôn năm!
Và em đã nói với anh…
Vâng.
…em sẽ gọi điện và gửi email cho anh mỗi ngày.
Em còn nói sẽ viết thư tay mỗi ngày cơ.
Vậy tại sao lại chỉ có duy nhất một tấm bưu thiếp?
Lí do là…
tại sao vậy nhỉ?
Việc yêu xa quá khó với một cô gái như em.
Giờ em nói vậy sao?
Dám mở miệng nói một điều như vậy sao?
Em cứ tự nhiên vào nhà như thể ba năm chưa hề trôi qua.
Nhưng, nhưng, nhưng anh cũng…
Anh đã gửi rất thường xuyên.
Email, thư tay và thiệp mừng dịp lễ!
Nhưng, nhưng, nhưng, hồi đầu, anh gửi ba email một tuần nhưng rồi giảm dần.
Vì anh không nhận được hồi âm.
Không một hồi âm nào!
Chúng ta sẽ ổn thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.