Release info

Proverka na dorogah 1971
A Commentary by duchuy2007

Tags

other
Published on: 2019-12-27
Downloads: 51
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Bọn Đức tràn đến và bắt người già đào khoai tây lên.

Số khoai tây bỏ vào một cái hố sau làng.

Rồi bọn Đức tưới xăng hay cái thứ gì đấy lên chúng.

Đứa cháu tôi ăn thử vài củ khoai đó và bị bệnh.

Nhưng nó không chết. Chuyện ấy xảy ra hồi cuối tháng giêng.

Lạy chúa! Sau đó, bọn chúng quay về làng.

Bi kịch bắt đầu diễn ra.

Chúng đã cố lùa đàn bò của chúng tôi ra khỏi sân,

nhưng mẹ tôi cương quyết không khuất phục.

Bà ấy đã cầm cây chĩa tấn công xã trưởng, khiếp!

Bà ấy bị bắt thẩm vấn nhưng được thả ra sớm.

Bà ấy bị đánh bằng dùi cui.

Khi về đến nhà, người bà đầy những vết bầm tím.

Chúng đã cướp tất cả thực phẩm.

Chúng làm thế để đẩy dân chúng ra khỏi những ngôi làng,

và chặn đường tiếp tế du kích.

Bọn chúng chẳng quan tâm nhiều về những gì sẽ xảy ra với chúng tôi.

Trong mơ tôi vẫn thường gặp nó.

Tôi thấy anh em tôi và bạn tôi.

Somer nhớ lại những chuyện ấy.

CHẶNG ĐƯỜNG THỬ THÁCH

Thằng đeo kính.

Ăn đi, đồ khốn!

Kể cả mấy thằng đánh cờ.

Ngạt quá!

Thằng sĩ quan... chưa già lắm.

Đôi ủng lông cáo. Nó vừa với anh đấy.

Đừng ho nữa!

Hết đường rồi, Đồ khốn!

Chuẩn bị!

Mày tìm gì thế? đồ láo liên!

Bắn!

Cho chúng một trận nào!

Chết thật, đấy là con Rosa của chúng tôi!

Mày chạy đi đâu vậy, Rosa?

Cô sống một mình trong ngôi làng trống rỗng này sao?

Tôi sống cho đến khi nào tôi chết bất đắc kỳ tử.

- Chồng cô ra trận rồi ư? - Anh ta bỏ trốn rồi.

Chắc bây giờ anh ta đã đến Volga.

Ở đấy bây giờ cũng không dễ chút nào.

Ông không còn ai để nói chuyện sao?

Tôi cóc cần sự thương hại của ông.

Ngày mai sẽ có một cuộc trả thù với nhiều bi thảm đấy.

Thật là khốn kiếp mà.

Tôi sẽ cho ông thấy, chưa xong đâu! Lý do mà ông tha thẩn ở đây!

Ông cho tôi khẩu phần ăn, dầu hoặc bột đi!

Ông làm cho tôi khỏi chết đói đi!

Ông nhìn cái gì, đồ ma quỷ khốn khổ?

Xuống địa ngục đi! Tôi có bảo ông bước vào nhà này đâu.

Giơ tay lên!

Thả súng xuống.

Cấm nhúc nhích!

Tao để mày hết thở luôn! nó sẽ có cảm giác nằm trong bùn đất lạnh lẽo.

Đứng lên đi.

Cầm lấy!

Của cậu đấy.

Đi nào.

Này, ông đừng kể là ông trả súng cho tôi nhé.

Có nghe tôi nói không đấy?

Cứ đốn gỗ đi, nhưng đừng say mê quá!

Xe bồn nổ tung,

đàn bò sợ hãi chạy tán loạn rồi.

Anh không bắt chúng được đâu.

Ai kia? - Anh em nhà Avdejev, Kulikov và Suhorutskov.

Thật đáng tiếc. Tiếc là đàn bò chạy mất rồi.

Nhìn kìa, Mitka bắt được một thằng Đức!

Anh ta đầu thú và giao nộp súng.

Một cựu học viên trung sĩ Hồng quân.

Aleksandr Lazarev.

Thằng bé khốn khổ chưa có kinh nghiệm lục soát.

Anh đầu hàng nhưng còn giấu súng phòng hờ.

Khẩn trương nào!

Chúng có súng máy đấy.

Sao cậu đưa hắn về đây? Nên bắn hắn trong rừng mới phải.

Thằng nhóc nghĩ, nó sẽ được huy chương.

Ngay khi hòa bình đến.

Trật tự đi!

Chào nữ đồng chí. Chúng ta sẽ gặp lại, nếu Chúa cho phép.

Ừ, chỉ có trời mới biết. Kể tôi nghe chuyện của anh nào.

Nhưng đừng bịa chuyện, nó làm tôi nhức đầu lắm.

Tôi xin điếu thuốc được chứ? Thuốc tôi rơi mất rồi.

Không, anh không thể.

Chúng tôi còn không đủ nữa là.

- Vậy, anh là ai? - Tôi nói rồi, một trung sĩ.

Cựu thôi. Vậy, anh đã chạy sang phía Đức?

Tôi đã làm thế.

- Tại sao anh ở trong rừng? - Tìm du kích.

Tôi chỉ muốn đầu hàng.

Anh làm gì đó mà chúng không cho phép ư?

Tôi chỉ muốn đến đây thôi.

Nhìn kìa! Một kẻ đào ngũ với một ý thức hệ.

Trước bên đó, giờ bên đây.

Anh đã chọn sai đường. Một sự tính toán sai lầm.

Tôi không chọn nó. Con đường tìm thấy tôi.

Ông thần châu Á này cứ than khóc mãi.

Nó làm vỡ tim tôi mất.

Còn ai đi bộ được không?

Mấy con ngựa thiến kiệt sức cả rồi.

Ngồi đi. Ngồi đi.

Thêm một câu nữa. Anh bị bắt như thế nào?

- Đó là một câu chuyện dài. - Đừng vội. Cứ cho tôi biết.

Chúng tôi đã phá vây hồi tháng Tám.

Rồi hành quân bộ mười ngày.

Chúng tôi đến một ngôi làng và đi vào đấy.

Chúng tôi đói phát điên lên được.

Bọn Đức đến trong lúc anh đang sưởi ấm.

- Anh đang ngủ gục. - Sao anh biết?

Chuyện là thế, tôi nghe rồi.

Anh có quyền không tin mà.

Chúng tôi có quyền phán xét anh, nhân danh những người bị anh phản bội.

Đến mùa xuân tôi sẽ chia tay các anh.

Tôi là lính pháo binh. Bắn súng trường không sướng.

Này anh hàng xóm, còn thuốc không?

Không.

Sợ hả?

Được rồi.

Họ bảo, ngày mai sẽ bắn tôi thủng mấy lỗ.

Bắn làm gì chứ? Tôi mới 18 tuổi thôi mà.

Tôi chưa biết gì về cuộc đời cả.

Gì đấy?

Đưa Vodka cho tôi, đồ du kích rận rệp.

Tôi có quyền uống ly cuối chứ! Nào, đồ dơ bẩn!

Đừng hét nữa, hoặc sẽ tao đánh mày

đến sáng dậy không nổi luôn đấy!

Này anh, dì tôi khiến tôi phải làm thế.

Bà ấy bảo tôi, tranh thủ làm cảnh sát để có khẩu phần ăn.

Tôi đã sống an phận.

Nhưng chúng tôi được đưa đến ngôi làng kế bên.

Ở đó có ba thằng đoàn viên bảo tôi bắn.

Tôi nói với chúng, tôi không làm được.

Nhưng chúng nói: "Bắn đi, hoặc mày sẽ dựa cột".

Tôi có nên đứng dựa cột chứ?

Bộ tôi để bọn Đức tràn vào sao?

Ngày mai, tôi sẽ bị bắn.

Tôi ước là họ đã bị ép buộc.

Tôi thấy phát bệnh,

mà anh chả nói câu nào cả.

Nói gì đi chứ?

Sao anh bị bắt?

Tự tôi đến.

Dại thế!

Ngày mai anh sẽ bị treo cổ.

Ối giời ơi, tại sao dì tôi lại ép tôi chứ?

Đau sao?

Hôm nay tôi thấy đôi ủng tên Đức rất tuyệt.

Tôi không thể bắn nữa. Đôi ủng trông rất tuyệt.

Tôi đang nghĩ, chúng ta đến nhà ga bằng cách nào đây.

Nó làm tôi đau đầu.

Trước chiến tranh, tôi biết một bác sĩ, một phụ nữ mạnh mẽ.

Cô ấy có thể trích nọc rắn đơn giản như thế.

Tôi gặp cô ấy tại sân vận động.

Người Basque đang chơi. Trận đấu thật hấp dẫn!

- Họ chơi môn gì? - Bóng đá. Đã từng xem chứ?

Dĩ nhiên. Bọn trẻ chơi trong làng ấy mà.

Anh là một thi sĩ.

Thậm chí họ còn làm thơ về bóng đá nữa.

- Nó là một trò chơi phức tạp. - Tự nó đã là nghệ thuật.

Nói cho tôi biết đi, vợ anh đi đâu...

... khi anh xem bóng đá với bác sĩ?

Ở nhà. Cô ấy không thích bóng đá.

Thậm chí cô ấy bắt thằng con tôi phải nghỉ, dù nó chơi rất khá.

Nó muốn làm nhà vô địch.

Tôi không dẫn thằng tù khốn kiếp đấy được đâu.

Nó làm tôi nhớ đau lòng. Tôi sẽ đánh vỡ mồm chúng.

Thậm chí khi nó chết rồi, tôi vẫn giết chúng!

Bình tĩnh nào.

Tức giận thì không sao, miễn anh đừng mất bình tĩnh.

Cuộc sống thì gian nan, mà chiến tranh thì đau khổ.

Ngủ đi, anh chỉ đang mơ thôi mà.

Này, người chiến thắng rồi sẽ trở về chứ?

Chúng ta sẽ về.

Tốt.

Gì thế?

Hitler ngồi trong phòng lưu trữ và khóc lóc.

Vasjok! Mấy giờ rồi?

Vasjok ơi!

Có càn bà con ơi!

Tiến lên! Nhanh lên!

Tiến lên! Tiến lên!

Tôi không phải lo.

Bắn!

Ôi lạy Chúa!

Mẹ ơi, để con vào!

Đừng làm thế!

Tất cả đi về phía đầm lầy!

Mọi người ra hướng đầm lầy nào!

Chúa gọi bỏ chúng tôi rồi sao?

... yêu quý của tôi ơi.

Chắc ta được sống thêm đấy!

Ra ngoài!

Đi đâu chứ?

Đi nào, đồ đáng ghét!

Nhanh lên!

Đứng lại!

Đừng dồn lại đấy! Đi đi!

Thật vụng về.

- Tên kia đâu? - Anh ta đứng đàng ấy.

Dẫn nó đến bụi cây rồi kết thúc đi. Có gì sai không?

Đợi một chút! Tôi chưa kiểm tra trường hợp đó.

Chờ đợi thật vô ích. Hắn sẽ lợi dụng sương mù trốn đi.

Trial on the Road subtitles in other languages

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left