The first 200 lines.
Hay đấy.
Ôi Chúa ơi.
Sếp làm sao thế, Michael?
Tôi bị kẹo cao su mắc vào tóc.
Đúng vậy thật.
Dính...vãi...cả...chưởng.
Đừng. Đừng đụng vào!
Đầu sếp có cả tá gàu đây này.
Kệ tôi.
Sếp làm gì mà bị thế?
Tôi đang đi vào, thì thấy có gì đấy lấp lánh...
dưới xe của Stanley.
Tôi cúi xuống để xem nó là cái gì.
Và thế là dính chưởng.
Tất cả chỉ tại vì một mẩu giấy thiếc ngu ngốc.
Trong khi sếp tưởng đấy là đồng xu 25 cent.
Giết tôi đi. Giết luôn đi.
Có bơ đậu phộng trong bếp đấy sếp.
Tôi không thích ăn cái đấy tí nào.
Lấy cho tôi sandwich kem đi.
Có phải cho sếp đâu. Là cho bộ tóc của sếp mà.
Và, 9 giờ sáng rồi đấy.
Dwight, đừng.
Anh lấy loại ngon là mọi người nổi điên đấy.
Này, này, này.
Nhớ là chúng ta đang cứu bộ tóc của tôi đấy.
Cũng thơm phết.
Và ngon nữa.
Ôi đừng. Ghê quá.
Uầy, chứa nhiều calo thế.
Đừng để ủ lâu quá.
Cứ tiếp tục mát xa đi.
Tuyệt vời ông mặt trời.
Biên dịch: teevuu
Phần 4 - Tập 15: Đêm ở ngoài.
Cuộc hẹn hò hôm qua của sếp sao rồi?
Để tôi nói thật nhé... Buổi hẹn hò không suôn sẻ lắm.
Nghe này...
Đàn ông luôn yêu bằng mắt.
Bọn tôi... luôn khao khát cái đẹp
Ví dụ như là những tác phẩm nghệ thuật
của các nghệ sĩ tiếng tăm lẫy lừng...
Hoặc là...
những bức hình khoả thân mang đậm tính nghệ thuật
của người mẫu Cindy Crawford...
Trong khi đó thì, những người phụ nữ mà tôi hẹn hò...
Không phải họ không tốt.
Hay tính cách họ có vấn đề hoặc gì đó tương tự.
Chỉ là... Họ thiếu một chút...
"Crawford".
Tôi giận tím cả người luôn đây này.
Tào lao thật sự luôn.
Đúng vậy. Chi nhánh Scranton sẽ tăng ca
vào thứ Bảy tuần này
để họ có thể nhập lại doanh số bán hàng trên điện thoại
giống doanh số được chốt qua trang web
điều mà lẽ ra họ đã xong,
nếu trang web hoạt động.
Chi nhánh yêu thích của tôi.
Khoẻ không cả nhà?
Này anh bạn, tôi nói cái này anh nghe nhé
Được cứ nói đi.
Tôi cảm thấy là công việc mà chúng ta đang làm
là về dịch vụ khách hàng.
Dù chúng ta có thay đổi thế nào
tôi không nghĩ là một trang web có thể làm thay thế chúng ta đâu.
Tôi biết là cậu suy nghĩ về việc này rất nhiều.
Tôi thấy mừng đấy.
- Cảm ơn. - David Wallace cũng nghĩ thế.
Cậu nói với ông ấy lúc ở bữa tiệc Giáng sinh, đúng chứ?
- Đâu có. - Thế mà lại có đấy.
Coi chừng tôi đấy Jim.
Tôi đùa thôi.
Này mọi người, tôi cần nói vài lời.
Tôi biết mọi người cảm thấy bực tức với Ryan,
vì cậu ấy mà ngày mai chúng ta vẫn phải đi làm.
Tuy nhiên, lạy chúa trên cao.
Nếu tôi nghe được bất kì lời nói nào làm tổn thương cậu ấy
hoặc cười nhạo,
chế giễu về chiều cao, hoặc chòm râu của cậu ấy...
- Được rồi. - thì...
- Cảm ơn, Michael. - Ừ.
Hôm nay tôi đến đây để đưa ra các cách giải quyết linh hoạt
về vấn đề của Dunder-Mifflin Infinity
và để giải đáp thắc mắc của mọi người.
- Tôi có câu hỏi. - Dwight.
Tại sao cuối tuần mà tôi vẫn phải đi làm.
Và vờ như một trang web chốt đống đơn mà chính tôi đã chốt?
Đây chỉ là giải pháp tạm thời
để tăng tính hợp pháp cho trang web.
Tôi không thích việc khách hàng gọi cho tôi
để hỏi về cách sử dụng trang web.
Tôi không thấy mình có trách nhiệm về phần đó.
Tôi hiểu mà, Stanley đó là một sự quan sát kĩ lưỡng đấy.
Những vấn đề tương tự sẽ không xảy ra nữa
khi chúng ta ra mắt Dunder-Mufflin Infinity phiên bản 2.0.
Khi nào nó ra mắt?
- Vẫn đang trong quá trình hoàn thiện. - Phyllis.
Liệu cảnh sát đã giải quyết được vấn đề về...
Rồi. Họ đã giải quyết được rồi.
Đúng vậy. Tính năng mạng xã hội
của trang web Dunder-Mufflin Infinity
đã bị xâm nhập bởi mấy tên biến thái.
Tôi không hiểu vì sao trang web của chúng ta
cần có mạng lưới mạng xã hội để làm gì?
Tôi đồng ý với Dwight về vấn đề này.
Tất cả những điều này là vì một trải nghiệm tiêu dùng toàn diện.
Giả sử nhé. Mọi người chát chít cùng bạn bè
hay nói chuyện về mấy bài hát đang nổi
hoặc về chuyện bầu cử.
Tất cả những thứ ấy
đều diễn ra trên không gian ảo của chúng ta.
Và một ông già sẽ hỏi "Nên mặc sịp hay quần đùi sịp?"
Chuyện này có gì đâu nhỉ?
Tôi thấy trang web được mà
Tôi mà tạo ra một website với hàng tá vấn đề như thế
thì tôi thà tự tử đi còn hơn.
Cô có câu hỏi gì không, Kelly?
Hàng vạn câu hỏi vì sao luôn đây này.
Câu số 1: Sao anh dám?
Ryan đã làm một việc rất tuyệt
và tôi không hề nói móc tí nào đâu.
Mọi người thử nghĩ xem,
chỉ tháng trước thôi, làm gì có ai sử dụng trang web này đâu
Bởi vì chúng ta sợ
sẽ bị quấy rối
hoặc bị đánh cắp thông tin định dạng cá nhân.
Và giờ thì nhìn xem
sau khi nó được hoàn thiện
sẽ không còn vấn đề nào tương tự tồn tại nữa đâu.
Cậu làm tốt lắm, anh bạn.
Cậu đã làm rất tốt.
Gặp lại cậu tôi vui lắm, anh bạn.
Tôi cũng thế.
Tôi muốn thoát kiếp FA quá, anh bạn.
Được rồi, Michael.
Bỏ tôi ra, Michael.
Được rồi.
Cậu có quen cô nào ở New York
mà cậu muốn... ghép đôi với tôi không?
hoặc cô nào mà cậu nghĩ sẽ thấy hứng thú với tôi.
- Không đâu. - Không à.
- Xin lỗi anh. - Tiếc nhỉ.
Nhưng mà, nói thật nhé.
Anh nên chiêm ngưỡng mấy cô tôi gặp ở hộp đêm thành phố.
Thế hả?
- Phải gọi là ảo diệu. - Tuyệt vời ông mặt trời đấy nhỉ.
Chào cả nhà.
Tôi về đây.
Thế nhé.
Liệu cậu có làm tình với Meredith không?
Sao cơ ạ?
Cậu có nghĩ cô ta sẽ giữ bí mật không?
Em quay về làm việc đây.
Không phải tôi động dục hay gì đâu, Jim.
Chỉ tại sự cô đơn.
Em biết mà.
Bọn mình đi New York đi.
Ryan sẽ đưa bọn mình đến hộp đêm.
- Em không đi đâu. - Đi đi mà.
Cậu với tôi độc toàn thân. Quẩy lên đi chứ.
Em đâu có độc thân.
Cậu hẹn hò với ai chứ?
Pam.
Vẫn còn à?
Dwight, chuẩn bị đồ đạc đi.
Đi New York để Ryan dẫn đi tiệc tùng và hẹn hò nào.
- Tuyệt! - Hay quá.
Em đi cùng đấy nhé.
Em thật sự cần chút thời gian xả hơi rồi,
hòn bi cũ kĩ với cọng xiền xích,
nhưng cọng xích của tôi gần đây thoải mái hơn hòn bi rồi.
Anh hiểu ý tôi nói không.
Tôi vẫn đứng đây đấy nhé.
Không chơi với bọn có bồ.
Với cả, 3 là con số không may mắn.
Chắc là thế.
Xin lỗi nhé, Andy.
Để lần sau đi. Tối nay không được Đi thôi.
Hẹn gặp mọi người vào ngày mai. Sáng thứ Bảy.
Có khi quần áo ngày mai tôi mặc...
vẫn là bộ đồ mà tôi đang mặc bây giờ...
Hiểu ý tôi chứ cả nhà.
Rõ như ban ngày.
Tôi đây chuẩn bị...
đi thác loạn đây.
Tạm biệt!
Thác loạn trong ân ái.
Biết gì không?
Nếu tối nay bọn mình ở lại thêm vài tiếng
và không bị sếp làm phân tâm
thì ngày mai bọn mình không cần đến công ty nữa đâu.
Trước khi mọi người ra về, tôi nán họ lại
và nói họ nghe ý tưởng của tôi
Họ ủng hộ ngay.
Vì nơi đây toàn những người
biết tôn trọng những ý tưởng thông minh mà.
Cái ý tưởng mà cả năm mới xuất hiện một lần.
Trợ lý của Ryan bảo chúng tôi là
tối nay cậu ấy đang ở trong hộp đêm này
No comments yet. Be the first to leave one.