The first 200 lines.
Xe Tuyến N.Y Luôn Đúng Giờ
Về nhà rồi.
- Cái xe quái quỷ chạy trong bao lâu nhỉ? - Không lâu mà.
Xe chạy như rùa ấy.
Đấy là cảm giác của mẹ.
Mẹ cứ nghĩ mình sẽ chết trên xe đấy.
Nghe có vẻ hợp lý.
Xe đấy còn chậm hơn tàu từ Paris đến Prague.
Cả khi chúng ta ngồi với lũ nhóc Pháp đang hát bài Cậu Bé Trượt Băng
mà mùi chúng thì như mùi sân bóng đá.
Lạy Chúa! Hai người về rồi!
Morey, họ về rồi.
- Hai người có đau không? Chảy máu không? - Không sao, chúng tôi ổn.
Ổn à? Họ ổn!
Morey, họ ổn!
Được rồi.
Chuyện gì xảy ra với hai người vậy? Theo lịch trình Rory đưa cho tôi,
cả hai đã về từ Thứ Bảy.
Lịch trình Rory đưa cho cô à?
Khi không thấy hai người về, chúng tôi đã hoảng sợ. Morey!
- Chúng ta đã hoảng sợ đúng không? - Đúng.
Morey, anh có định ra đây trong những dịp thế này không?
Tối Chủ Nhật, tôi đã không chịu nổi.
Tôi đã tưởng cô bị bọn Sandinista bắt cóc.
Chắc vì phong trào Sandinista rất mạnh ở Pháp rồi.
Cuối cùng, tôi đã gọi những lãnh sự quán.
- Lãnh sự quán? - Bao nhiêu?
Ôi trời, tất cả. Thôi kệ, hai nguười ở đây rồi.
Vào đi. Tôi muốn nghe hết về Châu Âu.
- Morey, em vào trong đây. - Được rồi.
Con đưa cô ấy lịch trình à?
Con nghĩ ai đó nên biết biết chúng ta ở đâu.
Con đưa cô ấy lịch trình rồi cô ấy gọi tất cả lãnh sự quán.
Nếu chúng ta bị bắt vì buôn lậu thuốc Hasit qua biên giới
rồi bị tống vào nhà tù Thổ Nhĩ Kỳ, mẹ có muốn ai đó
biết chúng ta ở Thổ Nhĩ Kỳ không?
Con định kiếm thuốc Hasit ở đâu để buôn lậu?
Mẹ ở quán cafe, một gã tán tỉnh mẹ.
Hắn sẽ bỏ lén vào túi mẹ khi mẹ không để ý.
Ít nhất con phải nói hắn dễ thương chứ.
Hắn không tệ như một tay buôn thuốc Hasit.
- Tôi đang làm cacao đó. - Chúa ơi.
Cô ấy đang làm cacao vì con đã đưa lịch trình đấy.
Con là người đưa lịch trình, nhưng mẹ mới là người
khiến chúng ta bị bắt vì buôn lậu chất cấm.
Thế giới của chúng ta chẳng có chút thực tế gì cả.
Được rồi.
Tôi muốn nghe mọi thứ về Châu Âu. Kể tôi nghe đi.
Cô đã thấy những gì?
Mọi thứ. Notre Dame, buồng tắm kiểu Rome,
- Thánh đường Thánh Peters. - Mẹ đã chạm người Giáo Hoàng.
- Cháu đùa cô rồi. - Tôi chỉ chạm xe của ông ấy thôi.
Rồi một tên lính canh người Thụy điển mặc quần áo hoa lá tóm tôi.
May là mẹ rất giỏi tán tỉnh.
Tán tỉnh một gã như đàn bà là một kì tích đó.
Có vẻ cô đã có một chuyến đi rất thú vị.
Đúng vậy.
Con ổn chứ?
Vâng. Chỉ hơi buồn ngủ ạ.
Hai người chắc chắn kiệt sức rồi.
- Tôi về nhà nhé. - Cảm ơn, Babette.
Chúc ngủ ngon. Ngày mai nói chuyện nhé.
Morey, em đang về đây.
- Con dỡ đồ đây. - Mai hãy dỡ.
Không, nếu để qua đêm, mọi thứ sẽ kinh khủng lắm.
Chúng đã kinh khủng sẵn rồi.
Ôi, Lạy Chúa.
Giường của con thích thật.
Đừng thoải mái quá, con sẽ ngủ trên người mẹ nếu bắt buộc.
- Ôi, ngửi này. - Sao ạ?
Mẹ quên là gối không nhất thiết phải có mùi bàn chân.
Mẹ nghĩ là mẹ đã đúng khi đi du lịch bụi khi ở tuổi 30
và mẹ sẽ giải thích.
Tớ nhớ các cậu. Tất cả các cậu.
Nếu mẹ đã làm thế ở tuổi 20
mẹ sẽ thật ngây thơ khi cho rằng những nhà nghỉ đó thật mới lạ và lãng mạn.
Nhưng khi ở độ tuổi 30, người ta đã sống đủ lâu
để biết chúng thật tệ và nên tránh xa bằng mọi giá.
Con mơ về mẹ ở Copenhagen.
Mẹ ở đó, rồi mẹ làm cái này cái kia.
Vì chúng ta đã ngủ trên máy bay
chúng ta nên đi ngủ bây giờ, và dậy thật sớm ngày mai.
Chúng ta không muốn bị mệt vì lệch múi giờ cả tuần.
Chúng ta cần quay lại với giờ giấc ở đây.
- Vâng. - Mẹ sẽ đi tắm
và cho con một mình với cái tủ tất yêu quý đó.
Đóng cửa cho con.
Chào các cậu bé.
Gilmore, Lorelai. Đúng rồi.
Con gái tôi cũng tên là Lorelai.
Hơi khó hiểu nhưng thế cho nhanh.
Không, chúng tôi chưa bao giờ mất tích. Đó là một sự nhầm lẫn lớn.
- Mẹ đang gọi cho ai đấy? - Lãnh sự ở Bỉ.
Đúng, Babette Dell. Cô ấy nhầm lịch về của chúng tôi
và lo lắng, nhưng chúng tôi ổn.
Chúng tôi đang ở đây. Chúng tôi món khoai tây chiên ở đó.
Được rồi. Được rồi. Tạm biệt.
Xong vụ ở Bỉ rồi, Lisbon sẽ gọi lại cho mẹ,
Berlin thì không hiểu mẹ nói chuyện gì còn Paris thì tức điên lên.
- Tức với ai? - Ai biết được.
Giờ mẹ nghỉ một chút rồi sẽ gọi cho Lãnh sự ở Hà Lan.
- Mẹ vẫn chưa tin Babette làm điều này. - Cô ấy chỉ yêu chúng ta thôi.
Bớt đáng yêu một chút đi nhé? Điện thoại đường dài tốn lắm.
Cố trở thành những đứa trẻ mà mọi người sẽ,
"Thật à? Nó bị bắt cóc rồi hả? Ừ, cho đỡ chật đất."
- Hay nhỉ. Mấy chuỗi tràng hạt cho ai nhỉ? - Của mẹ.
- Mẹ lấy tràng hạt làm gì? - Vì nó dễ thương thôi.
Chúng là dành cho người cầu nguyện.
Cầu cho nó hợp với bộ màu xanh của mẹ.
Khách sạn Hell vừa nâng cấp cho mẹ lên giường cỡ queen,
bồn tắm loại Jacuzzi phòng junior.
- Tấm lót đồ ăn hình Pietà là cho ai? - Gypsy.
Con cảm thấy thế nào?
Không tệ, chỉ hơi bâng khuâng chút ạ.
Như sau khi dùng thuốc cảm hả?
May mà chúng ta hết mệt vì lệch múi giờ rồi.
Mẹ hy vọng thế vì tuần tới sẽ rất trọng đại đó.
- Thế ạ? - Ừ.
Mẹ đang cầm lịch của tất cả hoạt động
tuần tới của chúng ta.
Tuần cuối cùng trong cuộc đời của Rory Gilmore
trước khi cô ấy bước vào những sảnh đường phủ đầy cây thường xuân của Đại học Yale.
Làm ơn đọc lịch đi.
Hôm nay chúng ta sẽ đi tặng quà cho mọi người rồi sẽ đi mua sắm.
- Con biết rồi. - Mai chúng ta sẽ đi sớm
và sẽ xem 3 bộ phim dở hơi kia.
Rồi chúng ta sẽ ăn tối tại nhà Bà.
Mẹ cố tình không viết cái đó vào
với hy vọng nó sẽ biến mất một cách thần kì.
Ngày tiếp theo ta sẽ đi New York
xem triển lãm nghệ thuật hoành tráng, đến tiệm Strand, ăn pizza ở tiệm John.
Chủ nhật sẽ mua sắp đồ cho con khi nhập học
và ăn thịt nướng ở nhà hàng Sookie. Sẽ làm đẹp vào Thứ Hai, làm mặt
làm tóc, đi bói và mua sắm cho ngày thứ Ba.
Ngày trọng đại.
Phim Bố Già phần 1, 2, 3
với cảnh Sofia chết lặp đi lặp lại
chừng nào vẫn còn bánh mallomar.
- Ngày hoàn hảo. - Mẹ đồng ý.
Bánh biscotti mua ở Milan vẫn còn đủ dùng
- cho đến hết tuần. - Tốt.
Mọi thứ đang theo kế hoạch.
Bắt đầu làm thôi. Dọn những thứ này đi chỗ khác.
Chúng ta có thật nhiều quà.
- Chúng ta yêu quý nhiều người vậy à? - Con không nghĩ thế.
Có vẻ càng có tuổi chúng ta càng mềm yếu.
Mẹ nghĩ mình nên lấy mấy cái túi mua sắm.
- Túi mua sắm? - Chắc chắn chúng ta có túi mua sắm.
Có ở đâu?
Bất kì người phụ nữ nào đã từng mua đồ của Clinique trị giá 75 đô
- đều có túi mua sắm. - Chúng ta không có.
Thế sao mang những thứ này đi được.
Chúng ta giờ là những quý bà ba lô lanh lợi.
Một trong những cái tên tử tế được gán ghép cho chúng ta.
Đi một cách hiệu quả nhé.
Bắt đầu với Patty, rồi đi một vòng theo chiều kim đồng hồ quanh thị trấn
và kết thúc với Andrew. Nhớ kể giai thoại "Mẹ cháu chạm vào Giáo Hoàng."
Mạnh mẽ, nhanh gọn và mọi người đều thích chuyện về Giáo Hoàng.
Chúng ta có dừng ở quán chú Luke không? Con đói quá.
Tất nhiên rồi.
Đây là tuần của chúng ta. Chúng ta sẽ làm những gì mình muốn.
Con thích tuần này.
Mẹ không biết chú Luke và Nicole cóthực sự lên tàu đó.
Con nghĩ chú ấy đã đi mà.
- Mẹ tự hỏi là chú ấy có thực sự lên tàu. - Tại sao không.
Mẹ không biết. Vì chú ấy sẽ phải gói đồ rồi đi
với cả phải mua đồ tắm nữa.
Hy vọng chú ấy đi. Có thể là kỳ nghỉ tốt cho chú ấy.
Thêm nữa chú ấy có vẻ thích cô Nicole.
Đúng vậy.
Có vẻ tiệm bán sô đa đã mở rồi.
- Tôi sẽ giết ông. - Làm ơn, đừng.
Đúng đấy. Lẽ ra tôi đã giết ông
ngay lúc ông đặt cái cây hình kì lân ở công viên.
Nhưng ai mà biết trước được, đúng không?
Con đã nhớ cảnh đó.
Con nghĩ thế nào, ăn bánh biscotti chứ?
Tất nhiên rồi.
Cậu không phải gào lên thế Luke.
- Ông bỏ lắp cửa sổ khổng lồ lên tường. - Thì sao?
Cái cửa sổ khổng lồ, ngay tại đó!
Ông có thể nhìn thấy toàn bộ tiệm ăn của tôi
khi tôi đang trong đó, và tôi cũng thấy toàn bộ cái tiệm ngu ngốc của ông.
Tôi không hiểu vì sao của anh là tiệm ăn còn của tôi lại là tiệm "ngu ngốc."
Nhìn lại chỗ của ông xem! Nhìn lại ông xem.
Ông chỉ cần sáu con chim cánh cụt biết nhảy và Mary Poppins ở cái góc này
để gợi nhớ lại kí ức tuổi thơ tồi tệ nhất của tôi.
Tôi không nghĩ anh có tuổi thơ.
Tôi nghĩ anh là một tên phá bĩnh độc địa cay nghiệt.
Ông không thể thay đổi cấu trúc cơ bản chỗ này mà không được tôi cho phép.
Cái gì?
- Tay anh gần chỗ kẹo đó? - Thì sao?
Thì nếu anh đặt tay ra chỗ khác thì anh sẽ không tình cờ chạm vào kẹo.
Lucas.
Anh đang làm gì vậy?
Dừng ngay lại.
- Nhìn những chiếc kẹo đẹp đẽ này đi! - Dừng ngay lại.
Ôi Chúa ơi.
- Sao thế ạ? - Luke.
- Vâng, chú ấy mất bình tĩnh rồi. - Không, chúng ta quên Luke.
No comments yet. Be the first to leave one.