The first 200 lines.
Cha bắt được con rồi, con gái!
- Chết rồi, đường nào về nhà nhỉ? - Sao? Chúng ta bị lạc à?
Lạc? Không, không, không. Việc đó không xảy ra với chúng ta đâu.
Bây giờ, hãy ngẩng đầu lên. Cao hơn, cao nữa.
con hãy nhìn về hướng đó
Xem phía cuối chân trời đó, đó là chòm sao bắc đẩu.
Và vì nó ở đó, chúng ta sẽ biết bắc cực nằm ở đâu.
Bây giờ chúng ta đã biết hướng bắc nằm đâu
ở phía bắc, vậy nên...
và nhà chúng ta sống, chính xác ở đó
Tadaa!
Chúng ta tìm ra đường về nhà rồi.
Bất cứ khi nào con đi lạc, con chỉ cần ngẩng cằm lên.
Bây giờ ....
chúng ta hãy về nhà nào
Mẹ đã nướng một chiếc bánh
và nó sẽ rất ngon, Cha chắc chắn thế.
Chú Garret!
Abigail!
- Đây là gì nhỉ? - Gì cơ?
William!
Điều gì mang người đứng đầu cục an ninh đến đây?
Vâng, có một mệnh lệnh mới cho đội của ông.
Chào buổi tối, ngài Garret.
Tất cả những thứ ồn ào này là gì?
Ông biết những gì tôi đã làm cho thành phố này.
Tôi quan trọng với họ như thế nào. William.
Tôi sẽ nói với ông những gì sẽ xảy ra.
Tôi đã đưa ông lên vị trí đó,
và không ai có thể đặt tay lên tôi.
Cha?
Có phải chú Garret sẽ ở lại uống trà?
Vâng, con yêu, cha chắc chắn chú Garrett rất thích uống trà.
Nhưng bây giờ là giờ đi ngủ rồi!
Ông phải cho tôi nửa tiếng để đưa con bé lên giường.
Cha.
Nhìn cha có gì này.
Đó là một món quà.
Cha đặc biệt làm nó cho con.
Nó thật đẹp.
Thật tròn.
Bây giờ, quả cầu này...
chứa tất cả những suy nghĩ của cha dành cho con.
Con sẽ luôn giữ nó bên mình, hứa nhé?
Vâng.
Cám ơn cha.
Bây giờ, con cần đi ngủ, công chúa.
Và nhắm mắt lại.
Cha sẽ ngồi với con cho đến khi con ngủ thiếp đi. Nào.
Ông ta không thể bị bệnh!
Ông thậm chí không kiễm tra ông ta.
Chồng cô bị nhiễm bệnh.
Ông ta và mọi người ở phòng thí nghiệm.
- Tôi xin lỗi, Margaret. - Chờ chút.
- William! - Không, chờ chút, không, làm ơn!
Ông đã không kiễm tra ông ta!
Cha?
Đây là bài phát biểu của trưởng cục an ninh.
Đã từ rất lâu, đường biên giới đã mang lại cho chúng ta hòa bình và sự an toàn.
Nhưng dịch bệnh đã bùng phát trở lại.
Henry đã bị bắt làm con tin bởi băng đảng của Ian.
Chúng tôi sẽ gặp nhau lúc 9 giờ trên con phố bỏ hoang.
Số người nhiễm bệnh đang tăng lên mỗi giờ.
Tất cả chúng ta cần đoàn kết và làm việc cùng nhau để đối phó với cuộc khủng hoảng này.
Các thanh tra của Bộ An ninh đang làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết, tiến hành kiểm tra không mệt mỏi...
để bắt tất cả những người nhiễm bệnh ở giai đoạn đầu.
Bệnh này rất dễ lây lan.
Dẫn đến bất cứ ai bị nhiễm sẽ có một cái chết đau đớn.
Chúng tôi đang làm mọi thứ trong khả năng của mình để ngăn chặn nó lan rộng khắp thành phố của chúng ta.
Không có triệu chứng nhận biết ban đầu...
và người nhiễm bệnh chỉ có thể được phát hiện bởi một thiết bị đặc biệt.
Giai đoạn hai của việc nhiễm bệnh.
Nạn nhân sẽ bị sốt và mệt mỏi.
Ở giai đoạn ba, mê sảng và gặp ảo giác.
Trong giai đoạn thứ ba, người bệnh trở nên rất dễ lây lan.
Vì lợi ích an toàn cho cộng đồng, tất cả những người nhiễm bệnh đều cần được cách ly...
và tiêm thuốc gây chết người không đau đớn...
trước khi bệnh tiến triển đến giai đoạn ba.
Bất cứ ai che giấu người nhiễm bệnh sẽ bị coi là phản bội và...
sẽ bị buộc tội phản quốc vì có nguy cơ gây nguy hiểm cho cộng đồng.
Chào cha.
Giờ giới nghiêm đã bắt đầu.
Các bạn được yêu cầu trở về nhà của mình.
Tên này là con tin của bọn tao. Hắn lãng vãng trên lãnh thổ của bọn tao.
Nơi hắn không được phép đến.
Bọn tao sẽ kiễm tra tụi bây.
Và tao cá rằng ít nhất một trong số tụi bây hóa ra đã bị nhiễm bệnh,
giống như người thân của tụi bây.
Bọn tao sẽ đưa tụi bây vào trại và tiêm thuốc cho tụi bây.
Hãy ra khỏi đây trong khi chúng ta vẫn còn tốt đẹp.
Mày có thực sự ngu ngốc?
Nếu mày bắt đầu một cuộc chiến ở đây bây giờ, thanh tra sẽ đến đây ngay lập tức.
Ngậm miệng lại. Con của kẻ truyền nhiễm!
Người đầu tiên tìm thấy bật lửa,
đưa nó lên mái nhà và thắp sáng nó sẽ thắng.
Nếu tao thắng, mày sẽ để anh ấy đi.
Và mày, Ian, mày sẽ phải cầu xin sự tha thứ của anh ta,
phải quỳ xuống đấy.
Và nếu tao thắng thì sao?
- Sau đó, tao sẽ là con tin của mày thay cho anh ta. - Tốt, chuẩn bị sẵn sàng đi.
Mày sẽ không về nhà trong một thời gian dài đấy.
Đi đi, Ian!
Coi nào, Ian!
Lũ nhóc kia, ra khỏi đó!
Đám thanh tra!
Đám thanh tra!
Nhiễm bệnh giai đoạn đầu. Bắt hắn!
Không, không, không. Đó là một sai lầm, tôi không bị nhiễm bệnh!
Chú Roy?
Roy, dừng lại.
Đơn đặt hàng của Garret.
Tôi không biết ông ấy đang nghĩ gì nhưng tôi đã được gọi đến nơi cư trú.
Tôi sẽ đến sau.
Roy, cố gắng đừng lo lắng.
Tôi chắc chắn mọi thứ sẽ được giải quyết.
Cha ơi, làm sao con đến đây?
Ồ, à... đúng rồi.
Chúng ta sẽ...
nhớ lại việc đó?
Bây giờ, con có thể cho cha biết, con nhớ lại những gì.
- Con đến ngồi bên cha. - Đúng.
Con đến ngồi, rồi con ngủ thiếp đi.
À! Đúng là thế!
Con ngủ thiếp đi rồi con quên mất. Hmm.
Cha...
đó là gì vậy?
Ồ, đó là một, đó là thứ con không nên quên.
Cha.
Tại sao cha có nhiều đồng hồ như vậy?
Chà, vì cha không muốn đánh mất thời gian.
Con biết đấy, những chiếc đồng hồ này. Chúng giữ cho thời gian an toàn.
Cho con...
và cha.
- Cha thực sự sẽ đánh mất thời gian sao? - Một ngày nào đó...
con sẽ ngồi ở đây và con sẽ lắng nghe tiếng tích tắc đó...
của tất cả các đồng hồ.
Và trước khi con kịp nhận biết điều đó...
nó biến mất rồi.
Chúc mừng ngày biên giới, con yêu!
- Hôm nay là một ngày lễ lớn! - Đó không phải là một ngày lễ, mẹ.
Mẹ sẽ nướng bánh. Đi lấy cho mẹ một ít bột mì đi.
Hôm nay con sẽ không đi ra ngoài.
Chuyện gì thế, con gái mẹ?
Hôm nay, mọi người phải đi quảng trường.
Con không có tâm trạng.
Mẹ có thể tự đi nhưng mẹ phải ngồi trước máy may.
Cho đến tối.
Được rồi.
Chào. Xin lỗi!
- Các bạn có thể vui lòng mua cho chúng tôi một ít bột mì không? - Mẹ ơi, mẹ đang làm gì vậy?
Không à? Tốt thôi.
- Mẹ ơi... làm ơn đi... - Xin lỗi!
- Các bạn biết không, con gái tôi Abigail, hôm nay không có tâm trạng. - Mẹ, mẹ, mẹ!
- Mẹ, được rồi, con sẽ đi. - Lấy thêm một ít đường nhé.
Kiễm tra nhiễm bệnh!
Dừng lại!
Tôi sẽ lo vụ này.
Mẹ đã đánh một thanh tra.
Thật đấy!
Chúng ta xong đời rồi!
Họ sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta!
Chúng ta cần phải chạy trốn!
Mẹ ơi, làm ơn dừng lại!
Không có nơi nào để chạy trốn. Chúng ta không thể rời khỏi thành phố.
Nghe này. Roy là bạn của cha.
Họ đã được đưa đi cùng nhau.
Nhưng bây giờ, Roy là một thanh tra.
Vậy có lẽ cha cũng còn sống?
Cha con chết rồi! Ông ta bị nhiễm bệnh.
Nhưng Roy cũng vậy!
Và nếu chú ấy bị bệnh, thì chú ấy đã chết được 10 năm rồi.
Abby, dừng lại đi! Đóng gói đồ của con!
Nếu chúng ta không trốn, họ sẽ bắt chúng ta!
Mẹ ơi, xin mẹ đấy.
Làm ơn.
Chú Roy sẽ không nói về chúng ta đâu.
Làm sao con biết điều đó?
Bởi vì nếu không con sẽ nói với mọi người rằng chú ấy đã đến thăm vợ!
Và họ có một đứa con. Rằng cô ấy giấu nó ở nhà!
Tại sao cô ấy lại phải giấu thằng bé?
Và tại sao các thanh tra lại đeo mặt nạ?
Chính quyền không muốn chúng ta biết rằng một trong số họ rất gần gũi với chúng ta!
Chúng ta sẽ thẩm vấn Roy.
- Chú ấy sẽ giúp chúng ta tìm cha. - Gì? Không được, Abby!
Được chứ! Chúng ta còn gì để mất nữa đâu?
Tại sao phải sống một cuộc sống mà chúng ta bị kỳ thị...
sống cuộc sống của một gia đình có người nhiễm bệnh?
Bằng cách này, chúng ta ít nhất có thể hy vọng tìm thấy cha.
Cha cháu ở đâu?
Tôi sẽ báo cáo hai người cho Bộ An ninh.
Đây sẽ là kết thúc của các ngươi.
- Họ sẽ đưa hai người vào trại. - Tiếp đi.
Cháu đã nói với ai đó về chú.
Roy, anh ổn chứ?
Vâng.
Bây giờ mẹ thấy rồi.
Và tất cả những người hàng xóm đã luôn tự hỏi cha thằng bé là ai.
Anh ấy không được gặp gia đình nhưng anh ấy có thể lén quay lại thăm chúng tôi.
Cô phải hiểu điều đó có ý nghĩa với tôi như thế nào.
Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 105 năm ngày lập biên giới thành phố.
No comments yet. Be the first to leave one.