The first 200 lines.
Serena, cô ta đã đi đâu?
Còn tôi là ai ư?
Đó là bí mật mà tôi sẽ không bao giờ tiết lộ.
Bạn biết bạn thích tôi mà.
Mãi yêu.
Cô nàng lắm chuyện.
Không gì hơn được một chuyến nghỉ hè ở nước ngoài
nhưng khi đi xa khỏi nhà,
đem theo một người bạn cùng khu mình ở luôn rất dễ chịu.
Nhà hàng Cobblestone và quán Café de Flore.
Serena phong tỏa Bờ Trái và thành nàng thơ của tất cả chúng ta.
Trong khi đó, Blair thống trị Bờ Phải,
lao vào các cửa hàng và tiêu thụ những món hàng cổ điển,
và thử các món ăn ngọt nhẹ như một Marie Antoinette hiện đại.
Nhưng các câu chuyện của Serena chỉ rì rì còn của Blair rôm rả hơn nhiều.
Cô ấy mua sắm tại Saint Laurent và ăn tối tại Drouant,
nhưng người si tình duy nhất mà B có mùa hè này thì ở trên băng đô của cô ấy.
Chàng bồi bàn dễ thương của ta đã cho tôi số điện thoại.
Blair, làm gì vậy? Đã nói sẽ không xem Cô nàng lắm chuyện suốt mùa hè mà.
Gần hết mùa hè rồi.
Thế nó nói gì về Chuck?
Tôi chả hứng thú.
Không có bài mới. Anh ta đã biến mất từ khi rời thành phố mùa xuân này.
Thế nó nói gì về chúng ta?
"Ố là la. Paris đang bùng cháy, và Serena và Blair đã châm lửa."
Dĩ nhiên rồi, lửa của cô nóng hơn của tôi.
Kẻ duy nhất ngủ với tôi cả hè này là anh thợ may ở Pierre Balmain.
Và đó là lỗi của ai? B, biết bao chàng đã nháy mắt đưa tình với cô.
Chẳng qua tôi thích mấy chàng bồi bàn Pháp.
Và người pha chế rượu, và người thuyết minh bảo tàng,
bất cứ ai đi xe Vespa hay xe đạp,
hay mặc đồ hiệu Zadig & Voltaire.
B, sao thế? Tôi tưởng cô thấy vui khi ở đây.
Tôi vui mà. Vui nhất luôn.
Nhưng cả mùa hè, tôi đã ngồi trước bức tranh của Manet mà tôi thích,
và đọc sách của Colette trong công viên, hy vọng sẽ chạm mắt với ai đó
cũng đang làm việc giống tôi và có những cảm xúc giống tôi.
Thật lãng mạn.
Nhưng, trời ạ, chả hiệu quả gì.
Cố gắng tới vậy, nhưng tôi sẽ về nhà với đám mây to bằng Chuck trên đầu.
Và tôi thậm chí...
chả cần tìm tình yêu tuyệt vời.
Tôi chỉ muốn có một cuộc hẹn hò dễ chịu.
Chà. Vậy thì ta cần thêm chút rượu Sancerre rồi.
Nào, có một quán rượu rất tuyệt gần đây,
và thật tình cờ, nó lại có một chàng pha chế rất dễ thương.
Và Jenny trông thật tươi tắn. Em thậm chí có thể thấy màu mắt của nó.
Ừ. Gửi con bé tới Hudson là một quyết định đúng.
- Biết quyết định sai là gì chứ? - Thăm mẹ em. Ta phải đi.
Phải. Ta không thể nói sông Arno bị ngập
và ở lại với Eric và Elliot tại Ý thêm chút nữa sao?
- Tin nhắn một. - Chào. Là Eleanor đây.
Tôi chỉ muốn nhắc là hai người đã nhận tổ chức
buổi bàn luận về Fashion's Night Out
vào bữa trưa mai.
Cyrus, anh làm máu của Ana không lưu thông được mất. Anh thật là...
Không mừng vì đó không phải ta sao?
Thử tưởng tượng bắt đầu lại mọi chuyện với tã lót, chai sữa và việc trớ sữa xem.
Tin nhắn tiếp theo.
Lily, Bruce Caplan đây. Nhận được tin thì gọi tôi ngay nhé.
Chuyện quan trọng lắm.
Đó là quản lý kinh doanh của nhà Bass. Không biết anh ta muốn gì.
- Nếu là về Chuck, anh không muốn biết. - Hết tin nhắn.
Không có tin nhắn từ Dan? Lần trước bọn anh không nói chuyện lâu thế này
là khi nó cắt amidan.
THEO SÁCH CỦA CECILY VON ZIEGESAR
Và anh chán nhắn tin rồi.
Vì nó chưa gọi cho ta, đã tới lúc dùng chiêu đặc biệt.
Hãy làm tôi tỉnh với vài câu chuyện của anh
từ cuốn sổ đen nhỏ của Chuck đi.
Tôi nghĩ...
lần trước ta nói chuyện, anh đã nói hết phần chữ T rồi.
Ừ, cứ tạm cho là chữ V viết tắt cho "vui vẻ sống động" đi. Ý tôi là,
khá là tuyệt vời.
Tôi ân ái rất nhiều, tôi không bao giờ phải ăn tối một mình,
và tuyệt nhất là, tôi không phải nói gì cả.
Vậy chìa khóa cho một mối quan hệ tốt đẹp là không tạo dựng mối quan hệ.
Cũng hơi mệt mỏi đấy.
Đừng để tôi nói về mệt mỏi.
Này. Điều làm anh thật sự mệt mỏi
là giữ bí mật mọi chuyện.
Không. Ý tôi là, hôm nay bố tôi và Lily về nhà, nên tôi...
Tôi sẽ nói với họ, tôi hứa.
Nói điều gì?
Quyết định gì?
Tôi không quyết định.
Nate chia tay tôi, và Dan đang làm lành với Vanessa.
Tôi không bảo cô đưa ra các dự đoán về họ.
Mà là về cô, điều gì trong tim cô cơ.
Khi cô chìm vào giấc ngủ, cô mơ ước điều gì?
Cô hứa với tôi chuyến đi này là cuộc trị liệu bằng mua sắm.
Tôi chìm vào giấc ngủ khi nghĩ về những anh chàng tên Louboutin và Laurent.
Quê nhà không tồn tại tới khi ta ở đó.
À. Nhân nói tới quê nhà.
Xét trọng lượng và kích cỡ thì đó là danh sách khóa học từ Brown gửi tới.
Khi mở tôi sẽ báo cho cô biết.
Cô biết đấy, dù tôi sẽ rất nhớ cô khi cô ở Providence,
sống xa nhau đảm bảo ta sẽ không ganh đua. Không có sự nhỏ mọn kiểu trung học nữa.
Hứa là ta sẽ không như hồi xưa nữa nhé.
Như cô nói, đó là thời trung học thôi.
Cô không hề biết anh ta ở đâu à?
À, khi Charles rời thành phố, nó không vui vẻ gì.
Và dù nó có vui, nó cũng thấy không báo cho chúng tôi chỗ nó đi là tốt nhất.
Tốt cho chính chúng tôi.
Chà, tôi cần cô giúp tìm anh ta lần này và phải thật nhanh.
Anh ta chưa trả tiền thế chấp khách sạn Empire từ tháng 5.
- Đó là lúc nó rời đi. - Phải.
Ngân hàng nói nếu trả tiền trễ hạn lần nữa, hợp đồng sẽ bị cắt.
Nên đây là những ghi chép gần nhất về hành tung của anh ta.
Là vé máy bay, hoạt động thẻ tín dụng, rút tiền tại ATM.
Sao cô không xem qua chúng và gọi vài cuộc điện thoại?
Dĩ nhiên.
Cảm ơn, Bruce.
- Cảm ơn. Chúng ta sẽ tìm ra. - Được rồi.
- Chào mẹ. - Chào con yêu.
Mẹ muốn nghe hết về hôm nay của con.
Đồ ăn, việc mua sắm và những cậu trai đi Vespa.
Mẹ nói thế là cũng gần hết rồi.
Nhưng trước tiên...
mẹ muốn biết con hay Blair có nghe tin gì từ Charles không.
Không, và con không mong được nghe.
Thật ra anh ta để cô ấy yên như thế là khá biết điều đấy.
Phải, tội nghiệp Blair. Cô bé còn buồn không?
Còn.
Nhưng cô ấy giả vờ tốt lắm. Và con sẽ không lo về Chuck đâu.
Mùa hè bình thường nào mà anh ta chẳng say mèm trên một hòn đảo cho phép đa thê.
Với những chuyện đã xảy ra, anh ta chơi tới bến cũng là dễ hiểu.
- Sao mẹ lại quan tâm? - À, không.
Nếu con không biết gì, mẹ có thể tự tìm hiểu.
Con cứ vui chơi tiếp đi.
Con thế nào?
Con không chắc.
Con đã được nhận vào Columbia.
Serena, tuyệt vời quá.
Vâng.
Vâng, nhưng con không nghĩ là Blair cũng sẽ nghĩ vậy.
Bố anh gọi em. Bảo là không gọi anh được.
Em bảo ông ấy gọi cho Serena. Em tưởng anh ở cùng cô ấy.
Còn lý do nào khác khiến anh không gọi hay gửi email cho em suốt mùa hè?
Hay bắt em đứng nói chuyện trước cửa?
Không, Vanessa, anh rất xin lỗi về việc đó, nhưng anh có lý do.
Có phải...
vì anh mới có thói tích rác không?
Anh biết không? Sau những gì anh làm, lẽ ra em không nên quan tâm.
Nhưng anh có ổn không?
Anh...
Em đoán là anh ổn. Đó là lý do anh tránh mặt mọi người à?
Vì anh đang có bạn gái mới?
Không, không phải. Anh không có.
Dan, có khách à?
Anh biết không, đúng là sai lầm. Em đi đây.
Đó là ý hay đấy. Cảm ơn.
Anh đang cặp với Georgina?
Không. Bọn anh không cặp kè.
- Đúng vậy. Chúng tôi chả mấy khi rời nhà. - Không. Mà không phải vì lý do em nghĩ.
Vậy còn lý do nào trong cái vũ trụ khó tin này
khiến Georgina Sparks bỏ đồ lót vương vãi trong nhà anh chứ?
Đây là Milo.
Nó là con trai của bọn anh.
Phải.
Không.
Không.
Thôi đi.
Không, cô thật sự...Cô phải thôi đi ngay.
Thôi đi.
Ôi, Chúa ơi. Được rồi, cô đã không làm thế.
Cô làm thế thật?
Nói thật chứ?
Thôi đi.
- Thôi đi. Ôi trời... - Tiffani, không phiền chứ?
Ồ, xin lỗi.
Được rồi, cô không làm thế.
Cô không làm thế. Cô đã làm à?
Tôi sẽ không muốn cắt ngang cuộc nói chuyện riêng của bạn gái anh.
Nghe có vẻ quan trọng.
Cô ấy không phải bạn gái tôi.
Tôi nói lịch sự thôi.
Không, cô ấy cũng không phải thế. Cô ấy chỉ là bạn của bạn.
À. Loại bạn kiểu gì vậy?
Loại bỏ lại cho tôi cuốn sổ có danh sách những bạn gái bí mật suốt cả mùa hè.
À.
Và tôi nghi ngờ chuyện bạn anh sẽ dẫn bạn tới một chỗ như quán Norma's.
Đưa cô ấy tới một nhà hàng đẹp là việc tối thiểu tôi có thể làm.
Thì, cô hầu gái ở quán Perkins đã ngủ với Tiger Woods hơn một năm,
và ông ta chỉ mua cho cô ấy bánh kẹp gà.
Ồ. Đứng đắn đấy.
Cảm ơn.
Vậy, sao bạn anh lại không thế?
À, tôi cố gắng tỏ ra đứng đắn.
Anh đã bị tổn thương.
Không.
Chà, tôi đoán, cái gì cũng...
có lần đầu tiên.
Dễ đến, dễ đi.
Tôi không biết cách tán tỉnh của anh là tiến bộ hay yêu nước thái quá nữa.
Cô thử vào vị trí của cô ấy xem.
Câu đó hay đấy.
Suýt nữa anh đã dụ được tôi. Nhưng...
tôi có một cuộc hẹn không thể tới muộn.
À, tôi là Nate Archibald.
No comments yet. Be the first to leave one.