The first 200 lines.
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
=Tập 7=
Thực ra ngươi có thể không để ông ấy đi.
Ông ấy đã trốn chạy hơn nửa đời,
cuối cùng có thể đối mặt với số mệnh của mình.
Chẳng ai có tư cách
ngăn cản một Lão Hoàng như vậy.
Ca!
Từ từ thôi.
Chạy toát hết cả mồ hôi rồi này.
Lão Hoàng đi rồi ạ?
Đệ xuống nhà bếp lấy bánh bao cho ông ấy,
còn muốn để ông ấy mang theo.
Ông ấy sẽ về thôi.
Sao Hoàng Man Nhi nhà ta cũng biết thở dài rồi thế?
Nếu Lão Hoàng không đi thì tốt biết mấy.
Tất cả mọi người đều ở lại,
không cần đi đâu hết.
Đúng vậy.
Không ai đi đâu hết.
Kể ra cũng lạ,
ngươi nói xem Nam Cung ở Bắc Mãng
cũng là danh môn thế gia.
Ta đã cử mật thám
đi dò la biết bao ngày
mà không tìm ra được gốc rễ
của Nam Cung Bộc Dạ.
Ngài nên tin vào mắt nhìn của con trai ngài.
Vị này có công phu cao đến mức nào?
Từ nhất phẩm,
nếu cho cô ta mười năm
thì có thể đánh bại tất cả.
Nói vậy
thì Phượng Niên nhà chúng ta nhặt được của báu rồi.
Không chơi nữa.
Phong thái của bậc tông sư.
Tông sư nên có phong thái thế nào?
Đẹp.
Hôm nay không phải là lễ gia quan của ngươi sao?
Sao lại chạy tới đây xem đao vậy?
Từ Kiêu muốn sư phụ ta đến dự lễ.
Sẽ xuống chứ?
Không đâu.
Tại sao?
Đó là lồng giam mà ông ấy tự dựng lên cho mình.
Thời thiên hạ loạn lạc
đã trôi qua nhiều năm vậy rồi,
ngươi cần gì
phải băn khoăn về quá khứ nữa?
Ngài còn nhớ người trong thiên hạ năm đó
đã nói ta thế nào không?
Ngươi không thể buông bỏ sao?
Buông thế nào?
Đôi bàn tay nhuốm đầy máu này,
có rửa cũng chẳng sạch.
Nói như ngươi
thì ta nên tự vẫn
mà chết từ lâu rồi.
Không, không,
không giống nhau.
Năm đó,
ta nhấc đao lên
để chấm dứt loạn lạc.
Giờ đây,
Ly Dương đã thống nhất,
ta đã làm xong
việc của mình rồi,
còn việc của ngài
thì vẫn chưa xong.
Lá cờ chữ Từ
trên bầu trời Bắc Lương
vẫn chưa thể rơi xuống được.
Vậy nên
ngài không thể dừng bước,
vẫn phải tiếp tục bước tiếp.
Ngài vất vả hơn ta nhiều.
Ngươi chỉ biết trốn tránh cho an nhàn,
để ta bước tiếp con đường khó khăn nhất.
Ta còn dạy con trai cho ngài cơ mà.
Ngươi ấy à?
Dạy dỗ cũng được lắm.
Ngài xuống đi.
Đừng làm lỡ
thời gian cử hành
lễ gia quan của Phượng Niên.
Lý Nghĩa Sơn là sư phụ ngươi,
bảo sao ngươi không chịu học võ.
Lấy cái tâm thắng bạo tàn
còn hơn ra trận giết địch.
Chỉ là…
Chỉ là người như vậy cùng lắm cũng chỉ làm phụ tá,
khó có thể khiến ba quân tin phục.
Nếu ta tiếp quản Bắc Lương
thì e là khó làm người ta phục.
Cô muốn nói thế phải không?
Ngươi đã biết vậy
mà sao còn không chịu học võ?
Cô nghĩ một thế tử văn võ song toàn
có thể sống được bao lâu?
Vậy nên khắp thiên hạ
chỉ biết ngươi háo sắc,
hoang đường.
Vô dụng
sống lâu.
Đến lúc ngươi phải đi rồi.
Hôm nay là lễ gia quan của ta,
cô có muốn đi xem không?
Ta ngại ồn ào.
Được thôi,
đi đây.
Sư phụ vẫn không chịu xuống ư?
Thôi,
tấm thân già của hắn
chắc chắn không chịu nổi
thời tiết lạnh lẽo thế này.
Vương gia, mật báo từ Long Hổ Sơn.
(Kiếm Cửu Hoàng rời Long Hổ Sơn đến thành Võ Đế)
Lão Hoàng đã rời Long Hổ Sơn,
đang trên đường đến thành Võ Đế.
Đánh xong sớm về sớm.
Vương Tiên Chi Đông Hải
đâu phải kẻ mà người thường có thể địch lại.
Nay là lễ gia quan của con,
không nói chuyện này nữa.
Đi thôi.
Khoan đã.
Tông miếu ở đằng này.
Ta biết.
Lễ gia quan
nên làm ở tông miếu mới đúng.
Ta thay đổi rồi.
Theo chế độ xưa thì phải tế trời đất,
tế tổ tiên.
Không cần cúng tế gì hết.
Không tế trời đất,
không tế tổ tiên
thì đi đâu làm lễ gia quan?
Đi gặp mẹ con,
cũng để cho bà ấy tận mắt chứng kiến
con trưởng thành nên người.
Hồi mẹ con còn sống,
bà ấy thích nhất là
hai bức tượng sư tử này.
Bên kia là hai tỷ tỷ của con và Hoàng Man Nhi.
Chỉ có mình con ở bên này.
Mẹ con cưng chiều, thiên vị con
không có giới hạn.
Hay nói Từ Kiêu ta
là kẻ thô lỗ, điên khùng, tàn bạo,
không biết lễ nghĩa.
Ta chấp nhận.
Lễ gia quan của con hôm nay không tế trời đất,
chỉ bái mẹ con thôi.
Hoàng Man Nhi đâu?
Con còn không biết đệ đệ con sao?
Lần nào đến viếng mộ mẹ con,
nó đều khóc thấu trời thấu đất.
Vẫn nên hoàn thành
lễ gia quan của con đã rồi nói.
Đi thôi.
Con trẻ gia quan
làm người trưởng thành,
bà cũng có thể vui mừng rồi.
Quỳ xuống.
Lấy mũ.
Thay áo.
Ngày lành tháng tốt,
làm lễ gia quan,
từ bỏ suy nghĩ thiếu niên,
bồi dưỡng đức tính tốt đẹp,
vạn thọ vô cương,
đại phúc đại lộc.
Cả kinh thành
đều đang nhìn chiếc mũ này của con đấy.
Mũ này coi là chế độ xưa,
sau ngày hôm nay
không thể đội nữa.
Sau khi đội mũ này
có thể làm quan,
có thể trị nhân.
Tháo mũ,
thay áo.
Quỳ.
Giờ lành tháng tốt,
mặc áo mũ trưởng thành,
giữ lễ uy nghi,
giữ gìn đạo đức,
trường thọ sống mãi,
được trời ban phúc.
Mũ da là mũ của đại phu, chư hầu,
đại diện cho quyền cầm binh, săn bắn.
Sau khi đội mũ này
có thể vào quân doanh,
nắm binh quyền trong tay.
350 nghìn
kỵ binh Bắc Lương
No comments yet. Be the first to leave one.