Release info

When A Woman Ascends The Stairs 1960 Vie
A Commentary by MA_SUBDL
Khớp với bản phim 1:51:02

Tags

webdl
Published on: 2026-06-30
Downloads: 19
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Phụ đề do MA dịch và hiệu chỉnh dựa trên phụ đề tiếng Anh và dành tặng cho Ai Glatson

WHEN A WOMAN ASCENDS THE STAIRS

Sản xuất và biên kịch RYUZO KIKUSHIMA

Quay phim: MASAO TAMAI Thiết kế mỹ thuật: SATOSHI CHUKO

Âm nhạc: TOSHIRO MAYUZUMI

Dựng phim: EIJI OOI Phục trang: HIDEKO TAKAMINE

Diễn viên

HIDEKO TAKAMINE

MASAYUKI MORI, REIKO DAN TATSUYA NAKADAI

DAISUKE KATO, GANJIRO NAKAMURA EITARO OZAWA, KEIKO AWAJI

KYU SAZANKA, JUN TATARA YU FUJIKI, MASAO ODA

KEN MITSUDA, CHIKAKO HOSOKAWA SADAKO SAWAMURA

NORIKO SENGOKU, KIN SUGAI

Đạo diễn MIKIO NARUSE

Một buổi chiều cuối thu.

Quán bar ban ngày giống như đàn bà không trang điểm.

QUÁN LILAC

Không phải thế!

Hai người làm lễ cưới ở nhà thờ,

thì phải hôn như người nước ngoài chứ.

Đúng rồi!

Nhanh lên nào.

Không phải thế. Làm lại đi.

Đừng trêu nữa.

Anh ấy toát mồ hôi rồi kìa.

Không ngờ Miyuki lại lấy chồng trước. Cô ấy vốn thích làm việc ở đây lắm mà.

Lấy chồng là điều người phụ nữ nào cũng mong.

Tôi thì không.

Tôi sẽ dành dụm tiền rồi mở quán riêng.

Chúng ta cắt bánh nhé?

Không chờ Mama sao?

Mama à? Mọi người đang chờ chị đấy.

Hả?

Vâng, chị mau lên nhé.

Ông chủ đang mắng Mama với anh Komatsu.

Anh Komatsu ư?

Không biết vì sao nhỉ.

Rõ như ban ngày còn gì.

“Cô kiếm được chẳng bao nhiêu tiền!”

Làm Mama xem ra cũng chẳng dễ dàng gì.

Doanh thu tháng trước và tháng trước nữa đều giảm.

Tại sao?

Mama đã cố hết sức rồi.

Chẳng phải vì ông Minobe không còn ghé nữa sao?

Xin lỗi, cuộc điện thoại kéo dài quá.

Mama, cô có biết dạo này ông Minobe đến đâu không?

Quán của Yuri.

Yuri từng làm cho chị ấy.

Minobe quen biết nhiều công ty lớn.

Cô gọi thì ông ấy sẽ đến thôi.

Chưa chắc đâu.

Việc của cô là kiếm tiền cho tôi.

Tháng này doanh thu còn giảm nữa, tôi sẽ thay cô đó.

Cô hiểu chưa?

Đừng giữ kẽ quá. Yuri chịu chơi hết mình đấy.

Ông ta cố tình làm nhục tôi! Lại bảo tôi làm chuyện như thế!

Nhưng việc làm ăn tụt dốc thật rồi.

Dù vậy, tôi cũng không gọi ông ấy.

Không riêng gì ông Minobe.

Tôi chưa từng nài nỉ bất kỳ ai đến quán.

Không phải vì tự ái.

Tôi ghét làm thế.

Tôi ghét rượu, vậy mà đêm nào cũng phải uống no.

Thế chẳng phải là “hết mình” sao?

Cô quán riêng đi.

Tôi tìm đâu ra một triệu yên?

Mama, đừng lo.

Bất kỳ quán nào trong số 700 quán bar ở Ginza cũng sẽ nhận chị mà.

Tiếng gì thế? Tôi ghét âm thanh đó.

Tôi đi thu một món nợ. Cho tôi gửi lời hỏi thăm Miyuki.

- Mama! - Có chuyện gì vậy?

Tự sát. Một tiếp viên ở quán Bluebird.

Thầy bói nói đúng thật.

Thầy bói?

Tôi từng đưa cô ấy đi xem bói, thầy bảo sẽ gặp nạn,

cô ấy bị ám ảnh nặng nề lắm.

Có chuyện kinh khủng xảy ra rồi!

Tôi nghe rồi.

Xin lỗi, tôi đến muộn.

Quán Bluebird đang nợ thế chấp.

- Tôi nghe là chuyện tình tay ba. - Không phải vì nợ à?

Người bao cô ấy và tình nhân của cô ấy đã đánh nhau.

Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi?

Bốn mươi ba, nhưng trông trẻ hơn nhiều.

Phụ nữ có tuổi thật khổ.

Tôi phải dành tiền vào viện dưỡng lão thôi.

Thôi đừng nói chuyện ấy nữa.

Ai đó hát đi!

Chúng tôi phải đi cho kịp chuyến tàu. Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ.

Tôi sẽ tiễn họ.

Ít ra anh ấy cũng nên mua vé hạng hai chứ.

Cố nghĩ tích cực lên.

Đâu có dễ!

Phải biết ơn vì cô còn có cơ hội được lấy chồng.

So với việc hầu hạ bọn say xỉn,

thì mẹ chồng chẳng đáng ngại đâu.

Anh Matsui, hãy chăm sóc cô ấy thật tốt nhé.

Chúng tôi ở không xa. Mời mọi người đến chơi.

Cảm ơn.

Khi các cô nhân viên văn phòng tan sở,

công việc của chúng tôi mới bắt đầu.

Bộ này đẹp đấy. Hay là hơi giản dị quá?

Không, nhưng trông hơi đứng tuổi.

Thật sao? Tôi vẫn thích.

Chắc chứ?

Hai que diêm dính nhau, điềm may đấy!

Đừng cư xử như một ả vũ nữ rẻ tiền nữa.

Thô tục lắm.

Cô ăn khỏe thật đấy.

Cô làm mất cả ngon rồi.

- Cửa hàng khác bán rẻ hơn. - Hàng của chúng tôi tốt hơn.

Tôi lấy mấy món này. Bớt chút được không?

Cô định làm tôi phá sản à!

Cái này bao nhiêu?

Đừng nói thế. Cứ ghé quán đi.

Lâu lắm rồi chúng tôi không gặp ông.

Tôi cô đơn lắm. Thật đấy.

Xin chào quý khách!

Không cần đâu. Ông ấy đến thu tiền tiết kiệm.

Xin lỗi, tôi đến muộn.

Sachiko 100 yên, còn Kiyomi 200 yên.

Đủ cả rồi đấy, bác ạ.

Đêm xuống...

Tôi ghét bước lên nhứng bậc thang này hơn bất cứ thứ gì.

Nhưng một khi đã lên tới nơi, tôi lại đón nhận từng ngày như nó đến.

Ông Minobe, chào mừng ông.

Lâu lắm mới thấy ông ghé.

Cô đã gọi, thì tôi đến đây.

Ông biến mất hẳn cơ mà.

Xin phép một lát.

Ông Minobe đến rồi. Anh gọi ông ấy à?

Tôi nói là quán Lilac gọi, không phải cô.

Cũng như nhau thôi. Ông ấy là khách của tôi.

Đừng xen vào.

Đây là chuyện làm ăn.

Tôi bảo đừng là đừng.

Anh thấy chiếc ghim cà vạt này thế nào?

Đẹp lắm.

Anh còn chẳng nhìn. Em mua cho anh đấy.

Cho tôi ư?

Cài thử đi.

- Không, tặng khách nào đó đi. - Nhưng...

Chào buổi tối.

Họ đang siết chặt kiểm soát. Hàng ngày càng khó kiếm.

- Ý anh là Tetsu bị bắt rồi? - Ừ.

Lần sau có khi đến lượt tôi vào tù đó.

Anh ở đây sướng thật, quanh mình toàn các cô gái,

lại có lương đều đặn.

Cô kia mê anh lắm đấy.

- Tôi không để ý các cô ở đây. - Thật sao?

Làm quản lý ở đây thì không thể thành công nếu cứ đụng vào “hàng”.

Có lẽ vậy, nhưng phí thật!

Xin chào quý khách.

Có thêm mấy cô mới, mà quán vẫn vắng tanh!

Vì vẫn còn sớm thôi.

Phải không, Mama?

Ông ấy ám chỉ quán vắng vì lâu nay ông ấy không đến đấy.

Đúng thế.

Vậy tối nào ông cũng ghé nhé. - Quán này nhàm chán quá.

Thật bất lịch sự!

Đừng coi lời ông ấy là thật.

Ông ấy lúc nào cũng tỏ ra khó chịu,

rồi lại quay sang ngọt ngào.

- Thật vậy sao? - Đó là... bài quen của tôi.

Nhưng nói nghiêm túc, tôi từng điều hành nhiều công ty.

Nơi nào đang xuống dốc cũng đều ảm đạm thế này.

Ra vậy. Quán của Yuri có đông vui không?

Tất nhiên. Không như ở đây.

Muốn tự mình đến xem không?

Xin ông đưa tôi đi. Tôi có thể học hỏi nhiều điều.

Xin chào quý khách!

Ngồi đây được chứ?

Mari.

Tối qua ông Inagaki có ghé.

Yuri từng làm cho tôi cho đến mùa hè năm ngoái.

Cô ấy rất có tài chiều lòng đàn ông.

Xin thứ lỗi vì đã bỏ bê ông.

Ông dùng chút rượu nhé?

Dạ dày tôi dạo này khó chịu.

- Tiền nhiều đến mức bơi trong đó nhỉ? - Phải. Có lẽ tôi đem cho vay.

Ông dạy tôi cách tính tiền lãi nhé?

Đừng ám chỉ đó là nghề của tôi.

- Quán đông thế này thật tốt. - Cảm ơn chị.

Thật ra tôi chỉ vừa đủ sống thôi.

Nói dối. Cô vừa mua xe mới còn gì?

Xe cũ, chạy còn chẳng nổi.

Nó tốn xăng đến mức làm tôi phát điên.

- Dù sao cô cũng thành công rồi. - Cô thấy chưa, cô ấy...

Im lặng uống đi. Mama và tôi có nhiều chuyện cần nói.

Mama, bộ kimono đẹp thật.

Những đường sọc rất hợp với chị. Thấy chị bước vào, tôi đã sững người.

Váy của cô cũng đẹp lắm.

Đủ rồi. Tôi đâu trả tiền để nghe hai cô tâng bốc nhau.

Ồ, chào ông!

Chào ông.

Trước đây tôi thường gặp ông ấy ở quán của cô.

Giám đốc một hãng bia. Ông ấy rất tử tế.

Ông Minobe.

Xin lỗi, lâu rồi không liên lạc. Vẫn bận như thường chứ?

Chỉ bận về đêm thôi. Việc làm ăn ế ẩm lắm.

When a Woman Ascends the Stairs subtitles in other languages

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left