The first 200 lines.
Không có bất kì sự chuẩn bị nào, José Díaz
đã dùng máy bay không người lái và năm chiếc máy quay
quay về mọi thứ để làm tư liệu,
không kể những cảnh ở cùng gia đình và Penín và Enedina.
Hoang dã và tự nhiên được trân trọng. Những con vật mà bạn thấy đều tự do.
Tôi mất giọng rồi.
Tôi đã ở một mình 93 ngày.
Tôi đi khỏi thành phố ồn ã,
hy vọng có thể bảy tỏ lòng tôn kính với những ngọn núi kia
và có thể đàm đạo với anh mình, Tino,
người đã bỏ đi một năm trước. Anh ấy là người lần đầu dẫn tôi tới đây.
Trừ khi có gì đó thực sự nghiêm trọng,
tôi sẽ kết thúc thử thách này sau một tuần nữa.
Dành 100 ngày hoàn toàn cô độc
rời xa những hỗn loạn
nơi thành phố.
100 NGÀY CÔ ĐỘC
BỘ PHIM CỦA JOSÉ DÍAZ
Đừng khóc nữa.
Đừng khóc.
Đừng…
Được rồi.
Hẹn mọi người 100 ngày nữa.
Tôi đã đến túp lều.
Đó là 10 giờ 22 phút.
Tôi đã nói lời tạm biệt với Marijose và con trai.
Trời ạ, thật khó khăn.
Tôi biết là tôi đã chọn, nhưng…
Tôi đã chọn, nhưng…
Rồi. Để xem tôi có làm được
thử thách này không.
Đó là cuộc chia tay đầy cảm xúc.
Hơn tôi tưởng.
Một trăm ngày không gặp gia đình.
Có lẽ…
là một trong những thứ khó khăn nhất của thử thách
chỉ thế thôi,
không sự giúp đỡ
để mang đồ.
Tôi đã biết rằng,
trong những...
tình huống tương tự,
sẽ có một anh chàng cầm chân máy quay.
Nhưng tôi lại là người cầm nó,
ống kính,
500mm,
máy quay trong ba lô,
ống nhòm, hai cục pin,
nặng như pin ô tô,
một lít nước, thức ăn,
quần áo…
Tôi cần nghỉ chút!
Chúng ta đang đi.
Từ giờ,
Tôi sẽ yên lặng hơn,
đề phòng thôi.
Không tin nổi,
đây là mùi xạ hương.
Chất hóa học sinh ra bởi loài hươu,
vì một vài hooc-môn, vài tuyến gần gạc.
Chúng dùng để đánh dấu lãnh thổ. Mùi hương tuyệt vời.
Một tín hiệu tốt.
Đây rồi.
Tôi rất buồn vì ngày càng ít hươu.
Nghe thấy ít tiếng của chúng mỗi mùa thu.
Những nghi lễ bí mật này ngày càng ít,
tiếng kêu oai vệ của chúng chiếm trọn khu rừng.
Tôi đã từng đến đây khi còn nhỏ.
Không mất một năm.
Kể cả khi anh Tino qua đời.
Tôi tưởng nhớ anh ấy,
tôi đã khám phá từng inch của công viên Redes.
Tôi học cách kiềm chế sự nóng vội và yêu những khu rừng.
Dành thời gian để biết ơn cách chuyển giao.
Cách mà ong và hoa hạt dẻ hiểu nhau.
Cách để lần theo con hươu trong bụi cây.
Cách sương mù bao phỉ thung lũng những chiều tháng Chín.
Tôi biết nó. Màn đêm đang xuống.
Rồi…
Bước cuối cùng.
Ta đến rồi.
Ta đến rồi.
Tôi đã làm được.
Ôi trời!
Ôi trời.
Chết tiệt!
Atila!
Này!
Đến đây nào anh bạn.
Này Atila.
Xem mày có gì này.
Nhìn này.
Đây này.
Nhận lấy.
Đây, nhìn đi.
Đến đây.
Nhìn này Atila.
Nhìn.
Ai đây nào Atila?
Ai đang đến kìa?
Này ai đến nào?
Mày không thích ánh sáng.
Không thích à?
Loài ngựa nhìn được trong bóng tối nhỉ?
Ôi giời! Nhìn ngọn cây kìa.
Ngôi nhà của tôi sẽ hỏng mất.
Con bé đã đẻ chưa? Lên!
Này! Tôi có thể thấy đầu nó.
Nhìn này.
Di chuyển để dính vào đầu nhé.
Ôi trời ạ.
Sao nó có thể vừa nhỉ?
Lạnh lẽo, tĩnh lặng và cô đơn
ngày nào đó nó sẽ giá trị hơn cả vàng.
Góc tuyệt vời ở Asturias,
trong khu dự trữ sinh quyển Redes,
tôi có thể cảm nhận được.
Nuôi dưỡng tâm hồn và thành người.
Một trong những căn bản của hạnh phúc là ở đây.
Tác giả cuốn sách ưa thích của tôi, Walden, nói...
“Tôi chuyển vào rừng là vì tôi muốn sống thong thả,
để đối mặt với những sự cần thiết của cuộc sống,
và xem liệu mình có học được những điều nó dạy
và, khi tôi qua đời,
nhận ra là mình chưa từng sống.”
Tôi đã từng rất muốn được bay.
Tôi đã mua một chiếc máy bay không người lái để có thể quay cảnh từ trên cao.
Từ trên này, tôi nhìn thấy tỉ lệ thực sự của mình.
Vô nghĩa.
Cảm giác đó giúp tôi loại bỏ những ảnh hưởng của thành phố.
Tôi không mảy may nhớ gì.
Nhìn từ trên trời,
mọi thứ con người làm ở thành phố,
chạy tới chạy lui,
trông thật là lố bịch.
Tuy nhiên khi ở trên núi,
mọi thứ trông thật phù hợp
từ mọi khoảng cách,
không cần ai nhìn.
Đó là kí do khi tôi nhìn từ trên cao,
rừng núi cho tôi đắm say mà không cân lí do.
Mỗi cái cây,
mỗi hòn đá đều mang những câu chuyện riêng.
Chúng là một bản nhạc giao hưởng tự nhiên.
Cố lên nào!
Cố lên!
Trong một phút nữa mày sẽ ra.
Chúa ơi!
Sinh vật đáng thương!
Mình cần một cái gậy khác, cái khác.
Ra nào.
Giời ạ.
Không được. Nó đang chống cự.
Nó làm mình điên tiết.
Vài con gà…
sợ hãi
vì chúng đã ở ngoài cả ngày
khi mình đi khắc gỗ…
Một con diều hâu kìa.
Nó có thể bắt chúng.
Thấy tiếng mà không thấy đâu. Chắc đang trốn rồi.
Tôi nghe thấy chúng. Chúng ở gần lắm.
Nhưng giờ…
Tôi không để chúng vào chuồng được vì thú săn mồi đang ở trong.
Nên giờ tôi phải đợi lũ chồn thức giấc, nó sẽ lo lắng,
và tôi sẽ để nó đi
và đưa bọn gà vào thật nhanh.
Và giờ bọn gà trèo lên chân máy.
Chúng mày đi đâu đấy?
Chờ tí. Ngay khi bọn chồn biến đi,
ta sẽ mang từng đứa vào.
Nhanh nào nhanh.
Cửa mở rồi.
Cửa mở rồi.
Ra!
Thôi nào.
Nào cửa mở rồi! Biến đi!
Nếu tôi mất đám gà lúc này,
thì 70 ngày tới…
Này.
Gì…
Răng gì thế này!
Rồi…
Hôm nay tôi sẽ…
Tôi sẽ đến thung lũng khác. Đến La Felguerina.
Tôi sẽ tiến vào từ bên trên, từ đường Bamba.
Tôi sẽ đi xuống và quay lại gần Infiesta.
Tôi có thể làm trong 8 tiếng.
Tôi cũng quay được cảnh rừng.
Rồi.
Ồ lại là lũ chồn
sập bẫy rồi.
Cuối cùng, tôi…
quăng nó ra xa.
Nên hy vọng là nó không quay lại. Hy vọng thế.
Để xem. Tôi sẽ tắt đi.
Tôi không thích thế này lắm. Nhưng tôi làm như này vào những ngày gió.
Tò mò… Nó chưa dừng 5 ngày rồi.
Và đêm.
Tôi sẽ cầm quả cà chua cuối cùng.
No comments yet. Be the first to leave one.