The first 200 lines.
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 18=
Sao thế?
Không có gì.
Tức cảnh sinh tình à?
Cảnh này thì sinh tình kiểu gì chứ?
Nếu ta không nhớ lầm
thì Tương Phàn từng là thành lớn của nước Sở.
Cô là công chúa nước Sở,
thăm lại chốn này
ắt sẽ thấy xúc động.
Cái này tốt thật.
Lấy đâu ra công chúa gì chứ.
Tối thêm muối vào nướng.
Giờ chỉ có một nha hoàn.
Hồi nhỏ ta từng đến đây,
lúc đó người đi trên đường
toàn nói chuyện bằng giọng nước Sở.
Không phải không còn giọng ấy,
mà là người lúc ấy đã không còn.
Năm đó Từ Kiêu dẫn 100 nghìn quân
bao vây Tương Phàn ba năm,
người Sở thề chết không đầu hàng,
ngay cả dân chúng trong thành cũng tự thủ thành.
Lúc phá được thành,
hai trăm nghìn người Tương Phàn
chỉ còn chưa đầy
mười nghìn người sống sót.
Sau đó phải chuyển người ở nơi khác đến
mới tái hiện lại cảnh hưng thịnh này.
Sau trận chiến, Từ Kiêu từng đến đây.
Ông ấy nói,
đằng sau phố chợ phồn hoa này
chôn vùi hơn trăm nghìn cô hồn dã quỷ
đêm đêm ca thán.
Ngươi nói mấy lời này làm gì?
Khoe khoang cha ngươi công thành chiếm đất
bách chiến bách thắng sao?
Ý Từ Kiêu nói lời đó
không phải khoe khoang.
Không khoe khoang thì là gì chứ?
Thực ra trên đời làm gì có yêu ma quỷ quái,
cô hồn dã quỷ mà ông ấy nói
không phải thật sự ở Tương Phàn
mà là cắm rễ trong lòng ông ấy,
mãi mãi bám lấy khiến ông ấy không được bình yên.
Đồ tể nhân gian Từ Kiêu,
người đời chỉ thấy uy danh
mà không ai biết
mỗi bước đi của ông ấy gánh vác bao nhiêu vong hồn.
Ông ấy hối hận rồi sao?
Không phải hối hận,
là cảnh giác,
là nhắc nhở,
là để nói cho chính bản thân ông ấy
cho dù phải trả cái giá thế nào
cũng không thể để thời loạn tái hiện.
Ông ấy muốn bảo vệ thiên hạ như thế này.
Thế nên
quân kỳ Bắc Lương trong lòng ông ấy là thứ quan trọng hơn hết tất thảy
Vậy ngươi thì sao?
Ta khác với ông ấy.
Ta cũng sẽ không giống ông ấy,
ngay cả người quan trọng bên cạnh mình cũng không bảo vệ tốt
thì thiên hạ,
đại cục
còn có ý nghĩa gì?
Trẻ con.
Cô trẻ con đấy.
Ngươi trẻ con nhất.
Ai nói trẻ con thì người đó trẻ con.
Ta nói ngươi trẻ con thì ngươi chính là đồ trẻ con.
Tiếp theo
chúng ta đi đâu đây?
Ta biết tâm phúc của gia tộc ẩn nấp ở đâu.
Ta đưa mọi người đi tìm.
Không cần tìm nữa.
Vì sao?
Tĩnh An vương là người thế nào chứ?
E là những tâm phúc kia của Lâm gia
đã bị quét sạch từ lâu rồi.
Vậy tiếp theo ngài muốn thế nào?
Quán trọ tốt nhất Tương Phàn ở đâu?
Đi thẳng con đường này,
qua hai giao lộ rẽ phải là đến.
Chúng ta đến quán trọ,
ngươi đến Tĩnh An vương phủ.
Ta đến Tĩnh An vương phủ làm gì?
Báo thù sao?
Chuyển lời.
Phụ vương.
Biết lỗi chưa?
Quả thực không ngờ
bên cạnh Từ Phượng Niên lại có nhiều cao thủ như vậy.
Trọng điểm không phải là cao thủ.
Đằng sau hắn
là Bắc Lương.
Ngồi đi.
Con biết giết Từ Phượng Niên
giống như chọc tổ ong vò vẽ vậy.
Nhưng xin phụ vương yên tâm,
con đã tìm sẵn kẻ gánh tội rồi.
Cho dù không thành công
cũng sẽ không dẫn đến kiện cáo gì.
Vì vậy
con đã giết con trai của Vi đô thống?
Vi Đống bằng mặt không bằng lòng,
vốn chính là gián điệp kinh thành cài vào thủy quân.
Mượn chuyện của Từ Phượng Niên để giết con trai hắn
vừa khéo rung cây dọa khỉ,
răn đe thủy quân.
Ta vẫn luôn nói với con
phải thường xuyên đọc kinh Phật,
tu tâm dưỡng tính.
Sát khí của con
luôn nặng nề như vậy.
Giết cũng giết rồi.
Triều đình
luôn rất coi trọng
chuyện Bắc Lương.
Đích tử của Lâm gia ám sát Từ Phượng Niên,
kết quả sao nào?
Lâm gia bị diệt môn.
Con tưởng
chỉ giết một đứa con trai của Vi Đống
mà chuyện này cứ thế mà xong được sao?
Vậy người nói xem làm thế nào?
Vi Đống
chỉ có một đứa con trai đó,
xưa nay tình cảm cha con luôn sâu đậm,
nay người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh,
thê thảm biết bao.
Chi bằng
cả nhà đi cùng luôn,
còn có thể
giúp đỡ cho nhau.
Ý người là...
Giờ cả nhà Vi Đống
đã
đi theo con trai hắn rồi.
Người giết sạch tất cả những người già trẻ lớn bé của Vi gia sao?
Chỉ như vậy
thì chuyện này
mới coi như có câu trả lời.
Cũng đáng thương,
ta đã
truyền lệnh xuống,
sẽ có người
đốt vàng mã, dâng hương,
xử lý hậu sự cho Vi gia,
cũng coi như kết một thiện duyên.
Thế nên,
ta đã sớm nói với con rồi,
làm người
phải có lòng dạ từ bi.
Con đấy,
cũng phải học hỏi nhiều,
suy nghĩ nhiều vào.
Vương gia,
hộ vệ bên cạnh Từ Phượng Niên
ở ngoài cửa truyền tin.
Tin gì?
Từ Phượng Niên
mời ngài đến quán trọ gặp mặt.
Nói với hắn,
bản vương tụng kinh tu Phật,
tạm thời không tiện ra ngoài.
Vâng.
Còn nữa,
tên hộ vệ truyền tin đó
có lẽ là tên thám hoa của Lâm gia.
Thám hoa Lâm gia chưa chết ư?
Bảo sao tên hộ vệ dùng kiếm quyết Xích Hà đó
trông quen thế.
Phụ vương,
đây là tội khi quân đấy.
Lâm gia bị diệt môn là ý của hoàng thượng,
đây là điểm yếu để đối phó với Bắc Lương.
Cứ coi như không biết chuyện này.
Tiễn hắn ra khỏi cửa.
Vâng.
Phụ vương,
cho dù không bắt tên họ Lâm đó,
người cũng phải nghe xem Từ Phượng Niên nói gì chứ.
Dù sao hắn cũng đại diện Bắc Lương,
nếu không gặp hắn
thì bắt lại rồi nói sau chứ.
Mặc kệ hắn.
Thế tử Bắc Lương đang ở Tương Phàn,
chúng ta mặc kệ sao?
Tên học trò
bày mưu tính kế cho con đâu?
Hắn nói sẽ đến phủ tìm con.
Vậy con cứ ngồi đấy đi,
chúng ta đợi hắn đến.
No comments yet. Be the first to leave one.