The first 164 lines.
Là bụng tôi kêu đó.
Cậu tên là gì?
Denji.
Tiện đây nói luôn nhé,
sau này cậu sẽ là chú chó được tôi nuôi,
chỉ có thể trả lời tôi "vâng" hoặc "gâu".
Tôi không cần một chú chó không nghe lời.
Cô nói "không cần" tức là...
Tôi nghe một người bạn trong tiết kiểm tra nhận thức nói,
đám chó vô dụng ở chỗ chúng tôi sẽ được an tử.
Cứ tưởng cô ấy rất dịu dàng,
uổng công mình còn khá thích cô ấy.
Không ngờ lại là một người phụ nữ kinh khủng như vậy,
sai khiến con người như một con chó.
Làm mình nhớ đến Pochita đã chết kia.
Quên mất chúng ta vẫn chưa ăn sáng,
đến trạm dừng chân tìm chút đồ ăn đi.
Xin lỗi, trên người tôi không có tiền.
Cậu thích ăn gì cũng được, tôi mời cậu.
Cởi trần như thế dễ bị chú ý, mặc cái này vào đi.
Cho cậu.
Lúc nào cũng bị người ta mắng là vừa bẩn vừa hôi,
tránh đi còn không kịp.
Đây là lần đầu tiên có người đối xử dịu dàng với mình như thế,
hơn nữa còn là một người phụ nữ xinh đẹp.
Mình thích cô ấy.
"Chainsaw Man"
Tôi muốn ăn mì Udon.
Mì Udon với... xúc xích Frankfurter,
được không?
Được. Cho tôi mì Udon cà ri.
Được thôi.
Hình như mì Udon cà ri cũng ngon lắm...
Denji, vẫn ổn chứ?
Thơm quá.
Cái này bao nhiêu tiền?
-Đợi chút... -Denji.
Xin lỗi.
Chainsaw cũng sẽ cắt vào người tôi,
mất nhiều máu quá, hình như hơi thiếu máu.
Sao cơ thể của cậu lại thành ra thế này?
Quỷ tôi nuôi đã trở thành trái tim của tôi.
Khó tin nhỉ?
Chính tôi cũng không muốn tin
Pochita lại chết vì tôi.
Có rất ít ví dụ giống cậu trong lịch sử,
thậm chí còn chưa được đặt tên chính thức.
Tôi tin những gì cậu nói.
Mũi của tôi rất thính,
cho nên tôi biết
bạn thân của cậu đang sống trong cơ thể cậu.
Không phải cố tình nói ra vẻ lãng mạn,
trên người cậu tản ra hai mùi hương, của con người và của Quỷ.
Vậy sao? Quá đỉnh.
Thật là quá...
Mì Udon.
Mì Udon.
Tôi ăn được không?
Không sao chứ?
Có cách nào để cậu tự ăn được không?
Có...
Không có...
Nào...
Ngon không?
Gâu.
Mì ngâm nát ra rồi mà vẫn ngon.
Sức sống của cậu đáng khen đấy,
cứ như là chó thật.
Xin hỏi...
Cô tên là gì?
Makima.
Cô Makima,
cô thích mẫu đàn ông như thế nào?
Kiểu người giống Denji.
Denji...
Chẳng phải chính là mình sao?
Cô thích mẫu đàn ông như thế nào?
Kiểu người giống Denji.
Mình cũng thế.
Mình thích cô Makima.
Denji, đi đằng này.
Đây chính là Trụ sở chính của Thợ săn quỷ ở Tokyo.
Ở Tokyo, tính cả Thợ săn quỷ trong dân gian, tổng cộng có hơn 1000 Thợ săn quỷ.
Có điều lương nghỉ phép của cảnh sát khá nhiều,
bảo hiểm phúc lợi cũng là loại tốt nhất.
Cô Makima nói cô ấy thích mình...
Tức là sau khi làm việc cùng nhau, dần dà sẽ trở thành kiểu quan hệ đó nhỉ?
Nếu trở thành kiểu quan hệ đó...
là có thể làm chuyện đó nhỉ?
Muốn làm, mình muốn làm chuyện đó.
Denji.
Vâng.
Chủ yếu là chúng ta phải mặc đồng phục, cho cậu mặc bộ này.
Sau khi thay xong sẽ giới thiệu đồng nghiệp của cậu cho cậu làm quen.
Anh ta là Hayakawa Aki,
là đàn anh có thâm niên hơn cậu ba năm.
Hôm nay cậu cứ đi theo Hayakawa Aki đi.
Không phải tôi làm việc cùng cô sao?
Sao có thể như vậy được?
Thân phận của cậu kém xa cô Makima.
Chúng ta đi tuần thôi.
Tôi không muốn, cô Makima.
Đứng dậy.
Không thích, tôi muốn làm việc cùng cô Makima.
Chỉ cần cậu làm tốt
là có thể làm việc cùng tôi rồi.
Cho nên cậu phải cố lên đó.
Đàn anh, tôi hỏi anh,
cô Makima đã có bạn trai chưa?
Tôi đang hỏi anh đấy.
Này.
Qua đây chút.
Cậu đừng làm nữa thì hơn.
Nếu ngày mai cậu còn dám tới, tôi sẽ tẩn cậu.
Tại sao?
Cậu không cảm nhận được ý tốt của tôi à?
Tên nhóc có thái độ làm việc tùy tiện sẽ chỉ có một con đường chết.
Đồng nghiệp của tôi cũng thế.
Mấy tên tới đây làm Thợ săn quỷ vì tiền lương
đều bị Quỷ giết hết rồi.
Chỉ những người có lòng tin kiên định mới có thể sống sót.
Tên nhóc như cậu...
tới đây làm Thợ săn quỷ là vì cô Makima đúng không?
Nói đúng rồi.
Vậy tôi đánh cậu là đúng rồi.
Tôi sẽ nói với cô Makima một tiếng giúp cậu,
nói cậu bị Quỷ dọa cho chạy mất rồi.
Đàn anh hòa nhã thật đấy.
Con người tôi,
lúc đánh nhau với đàn ông,
sẽ chỉ ngắm đúng vào háng.
Hôm nay là lần đầu tiên tôi ăn mì Udon,
còn có cả xúc xích Frankfurter,
Lần đầu tiên có người coi tôi là con người.
Lần đầu tiên có người đút cho tôi ăn.
Đối với tôi mà nói, cuộc sống như vậy cứ như một giấc mơ.
Đúng là tôi mang suy nghĩ tùy tiện để tới đây làm Thợ săn quỷ,
nhưng chỉ cần có thể tiếp tục cuộc sống như vậy,
bảo tôi đi chết cũng được.
Tôi rút lại cái câu chết cũng được,
dù sao thì đây cũng không phải mạng sống của một mình tôi.
Một tên khốn như cậu
không có tư cách thích người như cô Makima.
Chết tiệt.
Chỉ vì anh cũng thích cô Makima chứ gì?
Tên khốn nhà cậu... thật là...
Chỉ đá vào trứng...
Hỏng rồi.
Đàn anh bị Quỷ Trứng đánh vào trứng.
Không có chuyện đó, tên nhóc này nói dối.
Vậy cảm giác thế nào, các cậu có hòa thuận được không?
-Hoàn toàn không được. -Tên nhóc này là loại cặn bã.
Tốt quá, xem ra các cậu rất hợp nhau.
Sau này Denji sẽ gia nhập quân đội của Hayakawa.
Quân đội?
Tên khốn này sao?
Đội tôi có quá nhiều người gây rắc rối rồi,
nếu lại có thêm tên nhóc kỳ quặc này...
Ban đầu lúc lập quân đội tôi đã nói rồi,
phải thử cơ chế thực nghiệm mà những nơi khác không có.
Tên khóc này là thần thánh phương nào?
Denji là con người
nhưng cậu ấy có thể biến thành Quỷ.
Sao hả, ghê không?
No comments yet. Be the first to leave one.