The first 200 lines.
Xin mời anh lấy vé xổ số.
- Đây mẹ ơi. - Cảm ơn con.
Giải thưởng gồm khẩu Smith & Wesson cỡ nòng .40...
Kéo ra, bóp nhẹ một chút là bắn được thôi.
Đó là khẩu Uzi, loại Uzi tự động với ổ đạn 25 viên.
Đây là Hoa Kì mà nhóc.
- Tôi ra giá. 200 đô. - Quê tôi ở đây mà.
Chú không hô giá là bán luôn được.
Tôi đi lính hai đợt rồi đấy.
Nhìn khẩu AK của Nga là biết ngay.
Muốn mua thì đi mà mua nước ngọt.
- Đừng quên ghé qua - Bố ơi.
nhập số vé. Cửa hàng sẽ đóng lúc 7 giờ.
Xem cái này đi.
Pít-tông khí trên khẩu AK Nga có bốn lỗ thông hơi.
- Khẩu Maadi Ai Cập có hai. - Đúng.
Đây là khẩu AK của Ai Cập rồi.
- Nga ở đâu ra. - Thôi đùa giỡn đủ rồi.
Thấy ông béo đeo kính Ray-Ban ở kia chứ?
Tôi lên tiếng là cậu hôn đường ngoài bãi xe đấy.
Tôi hỏi anh này.
Ông béo đeo Ray-Ban đó có biết anh lừa bán súng AK Ai Cập
cho một đứa 14 tuổi không?
Một trăm năm mươi.
Được. Hai khẩu.
Một trăm năm mươi cho hai khẩu AK?
Hai khẩu AK giả mà.
Tôi mất cả vốn rồi.
Còn hơn mất giấy phép bán hàng luôn.
Đúng là thằng khốn nạn.
Bố, xem cái này đi. Một khẩu Smith & Wesson 639.
Khẩu này là thật.
Anh thấy sao? Mua nhiều thì tặng kèm luôn nhỉ?
Chắc chắn rồi.
Sao ta vẫn ở lại đây ạ?
Detroit. Bố luôn nói nơi đây là cặn bã mà.
Sư tử không rời xa-van Serengeti đâu con.
Mà năm nay ta sẽ phất, bố cảm thấy thế.
Họ thích khinh bỉ đất nước này
nhưng Mĩ là nơi duy nhất mà đàn ông phải nối não với hai hòn bi
và làm nên chuyện.
Anh ta chỉ cần có tầm nhìn thôi.
- Tầm nhìn ư? - Phải.
Thế đàn ông phải có kính rồi.
Phải nối não với hai viên bi thật sao?
Đó là lối nói ẩn dụ, Rick ạ.
- Là sao? - Đó là một cách diễn đạt.
Ví dụ như nhìn ghế sau đi, nói xem con thấy gì.
- Đầu máy video. - Không.
Đó là tương lai, anh bạn ạ. Tương lai của chúng ta.
Bố con ta sẽ mở một cửa hàng video.
Nhưng không chỉ một cửa hàng đâu. Mà là cả tá cái.
Người ta là cừu, Ricky ạ. Nhưng bố con ta thì không đâu.
Sư tử đấy.
DỰA TRÊN MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Đi đón chị gái con thôi, rồi đi mua sữa trứng ăn.
Ăn mừng một chút.
Dawn chẳng thích sữa trứng đâu.
Chị ấy có mấy khi ăn đâu.
Có phải xe của Ty không? Bố thấy giống xe của Ty lắm đấy.
Vì đúng là xe của Ty mà.
Khốn nạn.
Cái quái gì thế bố?
Dawn! Dawn!
Chúa ơi, Dawn vặn nhỏ nhạc đi con yêu!
- Sao ạ? - Vặn nhỏ nhạc.
Ôi chết tiệt. Chết tiệt.
Bố và Rick đi triển lãm súng cả ngày mà.
Ngày sắp tàn rồi. Triển lãm súng đến rồi phải đi chứ, Dawn.
Nó cho con uống gì?
- Cậu cho nó uống gì? - Để anh ấy yên đi.
Con đang phê rồi.
Có thể, nhưng không phải lí do Ty ở đây.
Biết bao nhiêu đứa chết vì ma túy không?
Bố không cho con phá hoại đời mình. Nhà này không có chuyện hút chích.
Con đâu cần đến thuốc.
Chính bố mẹ đã tự gây ra cho con rồi.
Cậu mặc áo gì mà lâu thế hả?
Kéo khóa, cút khỏi nhà tôi.
Dawn, mặc đồ vào. Chúng ta ra ngoài.
Ba bố con mình sẽ đi ăn sữa trứng.
Có gì vui mà cười?
- Sao con phải làm thế? - Vì con là con gái bố.
- Chúng ta là gia đình, gia đình là thế. - Một ông bố tệ nhất đời.
- Mặc đồ đi Dawn. - Ty.
- Mặc đồ. Không. - Đợi đã.
- Ty. Đừng đi. - Dawn. Không.
- Vào nhà. - Tránh xa con ra.
Vào nhà đi Dawn. Vào nhà mặc đồ.
- Không. Ty. Không. Đợi đã. - Vào nhà đi. Dawn.
Không. Không.
Ty!
Khốn nạn.
Chúa ơi.
Cứ đi đi. Con lo được. Bố không cần dừng xe đâu.
Ổn cả mà. Bố đừng ra khỏi xe.
Chẳng ổn chút nào.
Một thằng con trai chạy ra khỏi nhà con, suýt làm móp con Imperial của bố.
- Con có lo được gì đâu. - Con ghét bố.
Con tưởng mẹ bỏ bố vì bố đánh mẹ.
Nhưng hóa ra vì bố là một thằng hèn.
- Này thần đồng. - Gì thế?
Mẹ cũng bỏ con đấy. Nghĩ chưa? Bà ta bỏ hết chúng ta.
- Đồ khốn nạn! - Con khốn nạn như bố thôi.
- Con để nó ăn nói với con thế à? - Bố vào nhà đi.
Con lo được rồi.
Đã lo được gì đâu. Đừng nói bậy nữa.
Ray. Đừng dây vào.
- Richard đang không vui. - Không, con vẫn vui vẻ mà.
Thực ra là con vui cực kì luôn ấy.
Hai bố con chui vào hang hùm
và bước ra với Bộ Lông Cừu Vàng. Đúng không?
- Đúng. - Đúng đấy.
Đồ thảm hại. Cả hai người.
Con mặc đồ vào đi. Ta đi ăn sữa trứng.
- Richard? - Vâng, sao vậy mẹ?
- Xách đồ hộ bố con đi. - "Bộ Lông Cừu Vàng"?
Giải thích hộ tôi xem.
Đôi lúc tôi chẳng hiểu nó nói gì nữa.
- Cho mấy khẩu AK ạ? - Ừ.
Sao phải làm cho mất công ạ?
Ví dụ con đỗ xe lại để mua bánh kẹp mang về.
Cô gái đội mũ giấy
sẽ nói ngay, "Bạn muốn ăn kèm khoai tây chiên không?"
Con đâu muốn mua khoai,
nhưng cô gái đó gieo ý nghĩ vào đầu con là
"Trời, ăn bánh không kèm khoai tây chiên thì có gì là ngon."
Vài giây sau con thấy mình
đưa một đống tiền mồ hôi nước mắt ra mua vài cọng khoai
mà cô gái đội mũ giấy đó đã tự gọi luôn cho con.
Cô ta vừa làm gì với con thế?
Cô ta vừa dụ dỗ con mua thêm đấy.
Đấy, bánh kẹp cũng như khẩu AK này.
Bộ giảm âm chính là khoai tây chiên đó.
Điều ta cần làm đó là...
làm họ tin rằng có cái này thì phải có luôn cái kia.
Rick.
Em trai.
Dậy đi.
Chị Dawn.
Có chuyện gì vậy?
- Chị đi đây. - Đi ư? Gì cơ?
Số đây, phòng khi em cần dùng đến.
- Đừng đưa cho bố nhé. - Của Ty à?
Ty có gì đâu hả chị Dawn? Anh ta chỉ là thằng mạt hạng thôi.
Thế em nghĩ bố là gì hả Ricky?
Ừ.
Xin chào Ricky.
- Xin chào. - Chào Rick.
- Cậu cần gì hả? - Chỉ nói chuyện với bọn Johnny thôi.
Johnny. John ơi.
- Sao? - Cậu muốn gì hả da trắng?
Tôi muốn bàn chuyện tí thôi.
Biết bố tôi cả rồi chứ?
Biết ông ấy bán gì chứ?
Bọn tôi cần quái gì phải biết bố cậu là ai hả Opie?
Tôi biết bố cậu bán gì.
Mấy đứa đi mua nước đi.
Chạy, không đi bộ.
Đừng ngại. Đưa đồ lại đây.
Xem nào.
- Bao nhiêu? - Một trăm. Hai khẩu.
- Boo tán cậu luôn đấy. - Muốn ăn kèm khoai không?
Mấy khẩu AK này đặc biệt lắm. Nếu muốn độ thêm...
Vít thẳng vào, ren ở trước, làm từ nhôm máy bay.
Mỗi cái có 15 vách cách âm.
Mạnh như súng của James Bond luôn.
Tôi không nói dối đâu.
- Không rẻ. - "Rẻ"?
Tôi không phải là thằng cạn tiền. Bố cậu mới bị.
Tôi là thằng da đen điều hành ở đây đấy.
Tôi biết anh là ai.
- Cậu nói tên cậu là gì? - Rick.
Được rồi, Rick Da Trắng. Khẩu James Bond này bao nhiêu?
Mỗi cái một nghìn rưỡi.
Khách mới tôi lấy 1000.
Mua luôn.
Trả tiền đi.
Đi nào.
Tôi xin phép.
Cậu có gan mới dám tới đây đấy.
Hoặc cậu ngốc, hoặc cậu điên.
Đây. Hi vọng cậu có bạn gái,
vì tối nay chắc là ăn nằm thỏa thích.
Thỉnh thoảng ghé qua Skate & Roll đi, nhưng đừng ăn mặc thế này.
Nhìn như vừa đi ăn cướp Kmart về.
Được. Hay đấy.
SKATE & ROLL
Tuyệt.
Phải. Tuyệt vời. Vui vẻ lên nào. Lên nào em ơi.
- Cathy. - Vâng.
Kéo khóa quần lên đi, không em tôi thiến đấy.
- Chết tiệt, tôi xin lỗi. - Tôi đùa cậu thôi mà.
Thoải mái đi. Không chỉ có cậu hứng tình vì con điếm đó đâu.
- Xin chào. - Nugg.
Chào Ricky.
- Hai người đằng kia là ai? - Chúng là cớm đấy.
Người đang hút thuốc là Jimmy Harris.
Vệ sĩ của Cathy.
Cathy không tầm thường đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.