The first 200 lines.
Serena, cô ta đã đi đâu?
Còn tôi là ai ư?
Đó là bí mật mà tôi sẽ không bao giờ tiết lộ.
Bạn biết bạn thích tôi mà.
Mãi yêu.
Cô nàng lắm chuyện.
Sao thế?
Chúa ơi, em đúng là một nàng thiên nga dưới ánh sáng này.
Cắt. Tuyệt vời. Đánh dấu lại.
Rồi. Tôi muốn nói điều này. Tuyệt lắm.
Thư giãn và tận hưởng một chút đi. Mặc bộ nơ trắng không có nghĩa không được
bậy bạ và say xỉn. Mấy người thời đó là vậy. Hiểu tôi nói chứ?
Họ đang rất vui vẻ. Nên đừng cứng nhắc quá.
Biết chứ? Tận hưởng đi.
Tờ New York Times muốn trích dẫn về quyết định của anh
lấy bối cảnh phim xoay quanh cuộc suy thoái năm 1929.
Tôi đã bảo anh ta tôi không muốn làm vậy trừ khi nhận được email từ Sue Zucconi.
- Được. - Chào Serena, cô thế nào?
- Tốt. David, còn anh? Rất vui được gặp. - Cảm ơn.
Không sao, để tôi. Anh đang bận mà.
Thế ai sẽ nghe điện thoại ở văn phòng sản xuất?
Chuyển tiếp đến điện thoại tôi.
Nếu rảnh tay, tốt hơn cô nên so sánh
những sửa đổi vào bản thảo của đội sản xuất đi.
Được. Marshall, anh nhớ anh từng bảo tôi có thể quan sát
quá trình quay phim trước khi đóng máy một ngày chứ?
Tuần sau mới quay xong cơ.
Rồi.
Serena.
Cảm ơn cô.
CÔ SERENA VAN DER WOODSEN
MỜI ĐẾN DỰ ĐÁM CƯỚI VÀO NGÀY 26 THÁNG 11 NĂM 2011
BÃI BIỂN MAIN BEACH
CHÀO MỪNG ĐẾN EAST HAMPTON
Bố.
Bố làm gì ở đây? Con tưởng bố vẫn ở London
giúp Jenny ở trường Saint Martins.
Con bé và Eric đuổi bố về vì bố không biết Sarah Burton là ai.
Bố nghĩ rằng bố sẽ dành thêm thời gian cho con.
Con rất vui có bố ở bên.
Ừ. Bố vừa ghé thăm CeCe, cái này cho con. Từ thành phố, có vẻ quan trọng.
- Đó là ngày trọng đại của Blair. - Trông con không vui lắm.
- Hai đứa vẫn là bạn chứ? - Vâng, bạn bè.
- Không biết cô ấy có mời Chuck không. - Nếu cậu ta ở nơi mà FedEx tới được.
Xin chào.
Tôi nghĩ ta chưa gặp. Tôi là Nate Archibald.
- Và, các cô đây? - Đang đợi tôi.
Ngủ trưa thế nào?
Tuyệt lắm. Anh đi vắng mà.
ANH CHARLES BASS ANH NATHANIEL ARCHIBALD
Lúc duy nhất tôi ngủ được.
Sao anh không đưa ai đi cùng để thay đổi?
- Có gì cho tôi không? - Không.
Chà, nếu anh nghe thấy gì điên rồ, nghĩa là tôi đang làm đúng đấy.
Cảm giác được về nhà thế nào?
Ồ, sẽ khó để tái thích nghi đấy.
Sau khi được sống trong cung điện, trở về căn áp mái sẽ thế nào đây?
Nhưng có lẽ ta nên bỏ qua kế hoạch đám cưới,
kéo rèm lại và dành cả ngày trên giường?
Ta đã làm vậy suốt mùa hè rồi.
Nhưng ta không thể lảng tránh bố mẹ thêm chút nào nữa.
Liệu một món quà đã đủ làm động lực cho em xuống nhà chưa?
Sao anh lại biết chính xác thứ em đang thiếu vậy? Ôi!
Em đeo nó tới buổi phát biểu của chú anh tại Đại hội đồng ngày mai nhé?
Thật tiếc là em không được phép vào trong cho tới khi em là thành viên chính thức
của gia đình hoàng tộc.
Coi như em may mắn đi. Bài phát biểu của chú Albert còn mạnh hơn thuốc ngủ đấy.
Em có coi như mình may mắn mà.
Em như đang trong chuyện cổ tích.
Nhưng mọi nữ chính đều phải vượt qua thử thách thì kết thúc mới có hậu.
Và đám cưới này cũng không ngoại lệ.
Cơ quan chính phủ và nghi lễ tôn giáo?
Ai biết được mấy thứ này đây?
Khách của chúng tôi sẽ ngồi còn lâu hơn xem phim của Terrence Malick nữa.
Anh là chỗ dựa vững chắc của em. Em có thể tin ở anh.
Sao cuối cùng các anh lại đến đây?
Mà đây là thuyền của ai vậy?
Thuyền của Allegra Versace.
Chuck đã thắng khi đánh bài ở Chiang Mai.
Thắng được Allegra nữa, nhưng đó là câu chuyện khác.
Anh ấy vẫn ổn chứ?
Em tự hỏi anh ta đi.
THEO SÁCH CỦA CECILY VON ZIEGESAR
- Chào Serena. - Chào.
Ồ, thường thì khi anh cười như vậy
nhìn lại như con mèo Cheshire rùng rợn,
nhưng cái này là thật này.
Bí quyết của anh là gì? Nếu hợp pháp, tôi cũng muốn.
Vấn đề không phải tiền mà là tâm trạng. Chỉ một từ thôi.
Để tôi đoán. Một từ bậy bạ hả?
Ừ.
"Ừ" là từ bậy bạ sao?
Chính là từ "Ừ" đấy. Tôi luôn dùng trong mọi trường hợp.
Khi cơ hội tự xuất hiện, tôi tóm lấy nó.
Không có gì tôi không thử một lần. Kể cả hạnh phúc.
Anh ta rất truyền cảm hứng.
Cả mùa hè anh bảo anh ta nên đóng quảng cáo thương mại.
Anh cứ cười đi. Nếu người ta cho tôi cơ hội, tôi sẽ nói...
"Ừ." Phải, tôi nghĩ tôi hiểu rồi.
Tôi không cho rằng cô đã hiểu. Cô chăm chỉ cả mùa hè
với công việc trợ lý quèn. Đẩy xe chở đồ, lấy cà phê, đại loại thế.
Ngoài chúng ra cô không muốn gì khác à?
Thật ra, nhà sản xuất Jane, một người tôi rất ngưỡng mộ,
đã hỏi ý kiến tôi về một cảnh quay.
Thật sự tôi rất háo hức được viết một cái gì đó,
nhưng giám sát của tôi là Marshall nghe thoáng chuyện đó,
- anh ta chả thích ý tưởng này. - Sao, vậy là em không làm nữa?
Không, em xoa dịu Marshall, chắc giờ Jane cho rằng em không đáng tin.
Vẫn còn thời gian.
Hãy tới nói chữ "Ừ" mà cô chưa từng nói đi.
Anh biết không? Thật ra anh nói đúng.
Kể cả khi anh hoàn toàn ảo tưởng, nhưng nếu nó khiến anh trông tốt thế này
thì mai tôi sẽ đi tìm Jane.
- Kệ xác Marshall. - Ừ.
Ai muốn đi cùng để đảm bảo tôi dám làm điều đó nào?
Tôi biết anh định nói gì mà.
- Daniel. - Chào ông.
Tôi vừa nghĩ tới anh hôm qua đấy, chàng trai.
Tôi đọc bản mẫu của câu chuyện mà tờ Vanity Fair sẽ đăng trong số tới.
Khiến tôi nhớ tới sáng tác của anh, chỉ là nó hay hơn nhiều.
- Là của ai thế? - Vấn đề là không ai biết cả.
Hoàn toàn ẩn danh, và mọi người đều bàn về nó.
Nội dung truyện là gì?
Một chút Wharton và rất giống Woolf. Những thói quen hiện đại và lỗi lầm
của giới thượng lưu Manhattan.
Tôi nghĩ tới anh bởi tên nhân vật chính bất ngờ thay lại là Dylan Hunter.
Các chữ cái đầu thể hiện rõ mà.
Tôi xin lỗi, ông Jeremiah, tôi phải đi rồi.
- Blair, theo danh sách yêu cầu... - Yêu cầu?
...cô muốn hoa cưới cầm tay là hoa mẫu đơn?
Đó là hoa yêu thích của cháu.
Và chúng rất đẹp,
nhưng ở đất nước chúng ta, cô dâu luôn bước đi với bó cẩm chướng trên tay.
Vâng. Vậy tới gặp người bán hoa gần nhất và yêu cầu được hoàn tiền đi.
Cháu sẽ giữ hoa mẫu đơn.
Đúng không, Louis?
Anh Louis?
Em đẹp rực rỡ như vậy, còn ai chú ý tới hoa nữa?
À. Tờ Vogue Paris muốn có tấm hình cô mặc váy cưới
cho số tháng 11 của họ.
Hiển nhiên đây là chuyện lớn...
Cứ như Vogue Paris là điều tuyệt vời nhất thế giới vậy.
Tôi biết tôi báo hơi gấp
nhưng đừng lo lắng vì váy của tôi đang trên máy bay tới đây rồi.
Váy của cô ư?
Mọi người đều làm đám cưới trong chiếc váy đấy,
từ đời bà cố của tôi cho tới nay.
Louis, em đã chịu nhịn về chuyện đồ ăn, hoa và cả phông nền nữa.
Anh biết việc chọn váy quan trọng với em lắm mà.
Nhưng đây là chiếc váy cho người trong hoàng tộc.
Nào.
Em sẽ thích váy của mẹ thôi, anh hứa đấy. Anh rất háo hức được thấy em mặc nó.
Một chút rượu Prosecco lạnh để xoa dịu nỗi đau thì sao nhỉ?
Tin mới nhận.
Nhờ đột nhập thùng rác một độc giả ngoài khu tiền chiến lớn tại đại lộ thứ 5,
có vẻ một người ta biết và yêu mến đã mang bầu.
Cô nàng lắm chuyện hèn mọn của các bạn đang đưa tin từ Bản tin Thai nghén.
Ai sẽ là mẹ trong vụ bê bối sắp tới đây?
Có chuyện gì thế, Dorota?
Không gì cả. Không có gì hết.
XOÁ TIN NHẮN? XÓA
- Prosecco nhé? - Không, cảm ơn cô.
Cháu nghĩ cháu cần toàn bộ tài trí cho vòng tiếp theo.
Ồ không, tôi ổn. Tôi đã không uống rượu từ đầu hè rồi.
Anh biết đấy, phong cách sống LA mà.
Các anh cứ thoải mái đi.
- Cạn ly. - Cạn ly.
Ít ra thì bí mật này sắp tự lộ rồi.
Cuộc gặp đầu tiên đúng là thảm họa, S à.
Anh ấy nghe lời Sophie về mọi thứ.
Mọi việc đều ngoài tầm kiểm soát,
chắc cô nghĩ anh ấy người Ý mất.
Thì dung hòa giữa mẹ và hôn phu cũng khó lắm.
Chắc anh ấy đang cố giữ hòa khí tốt nhất có thể rồi.
Đừng tỏ ra lý trí và nhìn sự việc cả hai chiều nữa.
Tôi còn chưa kể phần tệ nhất. Họ muốn tôi mặc váy cưới của Sophie.
Không chỉ vào hôm cưới,
mà cả khi chụp cho Vogue Paris nữa.
Đồ dùng rồi chỉ dành để làm từ thiện hoặc đứa con thứ hai,
chứ không phải cho cô dâu mặc ngày cưới.
Louis biết tôi buồn thế nào.
Anh ấy bảo sẽ nói với Sophie, nhưng...
Tôi không biết nữa.
B này, trước tiên, vụ Vogue Paris thật quá tuyệt vời.
Trông cô sẽ rất lộng lẫy,
bất kể cô mặc thứ gì, kể cả là áo choàng của Sophie đi nữa.
Như vậy cô ấy sẽ có một tấm hình tuyệt đẹp chụp cô trông y hệt những gì cô ấy muốn,
cô sẽ càng có cớ để mặc váy riêng của mình trong ngày trọng đại.
Bởi vậy tôi mới ước có cô ở đây.
Cô chưa xong việc ở đó ư?
Los Angeles chỉ là nơi đến để phẫu thuật thẩm mỹ, đâu phải nơi để sống.
Serena, khách của cô vừa qua cổng.
Được. Cảm ơn, tôi tới ngay.
B này, tôi rất yêu và nhớ cô nữa.
Thôi được. Vẫn giờ này ngày mai nhé? Hôm nay kể việc của tôi, mai đến lượt cô?
Cô có trong lịch của tôi mà.
Ôi, nghe cô nói kìa, thật là chuyên nghiệp.
Chào nhé.
Cô Blair, dạo này cô có đọc Cô nàng lắm chuyện không?
Không.
No comments yet. Be the first to leave one.