The first 200 lines.
Chương trình có các cảnh với lời lẽ khiếm nhã.
Khán giả nên cân nhắc trước khi xem.
- Cục Xuất nhập cảnh ạ? - Sở Thuế vụ.
Bà Rose ơi! Có người của chính phủ tới.
CƠ QUAN THUẾ
Tôi đau quá mà!
John, em đã bị tước đoạt mọi niềm vui mà em kiếm được trong kiếp này!
Thế em nghĩ anh thấy thế nào, Moira?
Chúa ơi, ta từng xem Eli như gia đình!
Nó bảo để nó quản lý tài chính cho!
Thằng khốn!
Cưng à, mọi thứ loạn lắm. Họ cứ thế lấy đồ của bọn em!
Em nói là họ lấy đồ của bọn em!
Anh rời vũ trường một lát được không…
Chờ đã!
Anh không thể lấy mấy cái túi đó. Bạn trai tôi tặng chúng cho tôi.
Về lý thuyết, chúng là của anh ấy!
Anh làm ơn né ra một bên nhé?
Không, anh mới tránh ra đó! Tránh ra đi!
Tôi vẫn đang vắt óc nghĩ xem
thể loại bệnh hoạn nào lại muốn kiếm tiền bằng việc hủy hoại cuộc sống người khác!
Hủy hoại cuộc sống người khác!
Đem cái đó đi đâu vậy?
Tâm hồn của tôi đã bị đánh cắp,
không ai trả tiền chuộc, không ai đến cứu tôi cả!
Ta chỉ còn 15 phút để dọn tư trang,
- nên nhanh lên nhé? - Không!
Không! Cô bỏ Kristen chung với Robin à? Chúng không thích nhau!
Không!
Eli đã làm một cú nặng đấy, Johnny. Hắn lấy đi mọi thứ.
Họ đang tìm hắn. Họ nghĩ hắn ở quần đảo Cayman.
Cậu ta là giám đốc kinh doanh của bọn tôi. Cậu ta phải nộp thuế chứ!
Còn một khoản rất nhỏ dành cho anh,
và một tài sản mà chính phủ cho phép anh giữ lại.
Là tụi nhỏ.
Bọn trẻ là người phụ thuộc, Moira.
Anh đã mua một thị trấn nhỏ vào năm 1991, Johnny.
Vâng, tôi đã mua nó để làm trò đùa với con trai tôi.
Đợi đã, bố đã mua thị trấn đó thật à?
Phải, bố đã mua nó. Chứ làm sao bố có giấy khế ước?
- Bố có thể làm giả mà! - Và tiết kiệm tiền nữa!
Sao bố phải làm giả chứ? Vui ở chỗ là sở hữu thị trấn mà.
- Thôi đi. - Vui ở chỗ đó mà!
- Chúa ơi! - Thì vui ở chỗ đó mà!
Nhờ Johnny,
thị trấn này có thể là cứu cánh cho mọi người.
- Ít nhất trong một thời gian. - Ý anh là sao?
Có thể sống gần như miễn phí ở đó cho đến khi vực lại.
Chắc là còn căn hộ áp mái nào đó mà bọn tôi có thể ở.
Làm ơn, phải còn cách khác chứ.
Ừ thì, vẫn còn cách ra đường ở đấy.
CHÀO MỪNG ĐẾN NHÀ NGHỈ SCHITT'S CREEK
Suốt chuyến đi, em bị vây quanh
bởi những bà già đội nón lưỡi trai nửa đầu và có mùi như mấy củ khoai vậy!
Chẳng có chỗ nào để nằm!
Không có chỗ để nằm. Không có giường. Không có bếp.
Em biết!
Không!
Em không biết phải kể sao nữa. Ở đây, chỗ nào cũng thấy bò.
Ở khắp mọi nơi.
Không biết có lây nhiễm bệnh gì không nữa.
Không biết vụ gì đang xảy ra nữa! Phải!
- Em biết! - Johnny Rose!
Roland Schitt.
Ồ, anh là thị trưởng mà bọn tôi phải gặp.
Phải. Tôi là thị trưởng.
Nên nếu anh muốn bợ đít ai đó, thì đó là tôi đây!
- Đây là gia đình tôi, con trai… - Hãy thu xếp mọi việc ở lễ tân, Johnny.
Mấy cô gái hãy xách túi. Anh đi theo tôi, được chứ?
- Lối này. Cẩn thận. Đến đây. - Như đua marathon trong Cheaters ấy .
Mấy đứa, để mắt tới hành lý đó.
Rõ ràng là ở địa ngục làm gì có nhân viên hành lý!
- David, ta đang… - Im coi!
- Anh mới im đó! - Em im đi!
- Anh im đi! - Em im đi!
Họ của tôi là Rose.
Cháu không thấy ai đặt phòng với tên đó ạ.
Không sao đâu, Stevie, chú đã dành hai phòng cho họ rồi.
Trong này không ghi gì cả.
Được rồi. Cứ đặt hai phòng cho họ.
Họ sở hữu thị trấn của ta. Nhân vật lớn đó.
Bọn tôi cần tối thiểu ba phòng.
Không được đâu, bà chị.
Chúng tôi có chính sách miễn phí một phòng,
và vì tôi là người tử tế nên đã bao luôn một phòng nữa.
Phòng suite thì sao? Còn phòng suite không?
Anh ta thật là!
Không, đây là nhà nghỉ.
Ở đây chủ yếu chỉ có tài xế xe tải và thanh thiếu niên say xỉn.
Làm ơn, ai đó hãy đưa tôi chìa khóa để mở cửa và vào phòng,
phòng nào cũng được!
Tôi chỉ cần một cái bồn tắm và một sợi dây điện nối dài thôi.
Phòng của cô đây.
Có mùi như túi tập gym ấy.
Có ai thấy chóng mặt không?
Ôi Chúa ơi, làm tôi nhớ hồi trung học ghê.
Anh biết đấy, tôi đã quan hệ trong mọi căn phòng ở đây.
Phải, nếu pháp y đến đây và soi mấy cái đèn màu xanh,
thì chỗ này sáng bừng luôn!
Rồi, thế là được rồi.
- Eo ôi! - Ôi, Chúa tôi!
Này sếp, phòng còn lại ở ngay kế bên. Chìa khóa đây.
Và giường đây rồi.
Có lẽ tôi nên cởi tấm trải giường kia ra và đốt nó.
Được rồi.
Tốt lắm, Roland, cảm ơn anh nhiều. Tôi cảm kích vì mọi thứ…
Hãy vui vẻ ở Úc! Bạn muốn cưỡi chuột túi chứ?
Được rồi.
Vâng.
Được rồi.
Vâng, được.
Được rồi.
Được rồi.
Được.
Được.
Được rồi!
Được. Em yêu anh!
Rồi, có vẻ như tivi của anh bắt được tất cả các kênh
ngoại trừ Kênh 19 vì lý do nào đó. Không biết tại sao nữa.
Dù sao thì bọn tôi cũng không xem tivi nhiều.
Nhưng cảm ơn một lần nữa nhé.
Tôi không giữ anh lại nữa. Anh là người bận rộn mà.
- Chào. - Tôi giúp gì được?
- Tôi cần thêm khăn. - Được rồi.
Và có thể tôi đang hỏi ngu,
dựa vào mớ thảm trong phòng của tôi,
nhưng ở đây có dịch vụ văn phòng không?
Vâng, chúng tôi có dịch vụ văn phòng.
Anh chỉ cần bước ra cửa, quẹo trái, nó ở ngay cạnh nhà tắm hơi Thổ Nhĩ Kỳ.
- Có cần đặt lịch luôn không? - Cảm ơn.
Không, chỉ cần khăn thôi, cảm ơn.
Tôi đem đến ngay.
Roland, một lần nữa, cảm ơn vì đã giới thiệu chu đáo mọi thứ ở đây,
nhưng chúng tôi cần thu xếp đồ.
- Nếu anh không phiền. - Chắc rồi.
Không vấn đề gì, Johnny. Tôi không ngại giúp đâu.
Mà này, có một chuyện trước khi tôi đi.
Tôi dùng nhà vệ sinh được không?
Có thật sự cần thiết không?
Có chứ, tôi sẽ nói là nó thật sự cần thiết!
Xin phép nhé. "Thật sự cần thiết".
Phải, chuyến tàu đó đã rời ga, nếu hai người hiểu ý tôi!
Anh cần cái giường đó.
- Tại sao? - Vì anh cần nó.
- Tại sao? - Vì nếu ai đó đột nhập vào đây
lúc nửa đêm và muốn giết ta, họ sẽ tấn công vào giường này trước.
Nên anh cần cái giường này.
Ý anh là anh muốn em bị giết trước?
Trước mặt anh? Rồi anh sẽ làm gì?
Anh sẽ bỏ chạy và để em trên sàn chảy máu tới chết?
Đại loại là thế.
Được thôi.
Anh có thể lấy giường này khi em đi.
Em định đi đâu?
Stavros sẽ bay tới đón em. Kể rồi mà.
Ý em là sao, Stavros đến…
Ý em là sao? Khi nào? Khi nào cậu ta đến?
Khi nào con đần Mary-Kate ngưng chiếm máy bay của anh ấy.
Vậy ta sẽ đi đâu?
Được rồi, hiện tại, anh ấy chỉ đến đón em.
Nhưng rồi em nghĩ rằng
bọn em sẽ trở lại và đón mọi người khi thích hợp.
Cái thể loại tâm thần nào lại bỏ rơi gia đình ở cái chốn nôn mửa này
để đi chu du khắp thế giới
với thằng bạn trai ngu ngốc, thừa kế công ty vận tải
mà nó quen mới ba tháng?
David, tháng sau sẽ là bốn tháng đấy.
- Ôi, Chúa ơi! - Và…
anh ấy vừa nói với em
anh ấy sẽ cân nhắc việc nói "Anh yêu em" trong khoảng thời gian sắp tới đó, nên…
Đó là điều ngu nhất anh từng nghe. Anh sẽ kể cho mẹ.
- Kể cho mẹ và bố. Em nói họ chưa? - Không, David! Em đang đợi lúc thích hợp.
Được chứ? Nếu không là bố sẽ khóc,
còn mẹ thì sẽ làm cái kiểu giả vờ như không có gì xảy ra,
rồi không nói chuyện với em suốt năm tháng, em không muốn thế.
Anh cần cái giường này. Anh cần nó. Nên…
Anh biết không, David?
Một lần trong đời, anh bị giết trước đi!
- Không, em bị giết trước đi! - David.
Anh bị giết trước đó!
- Không, em đó! - Có, anh bị giết trước!
David, anh bị giết trước!
Thật ra con nghĩ chỗ này khá dễ thương.
Con mới nói "dễ thương" ư?
Không, Alexis. Nhà của Martha Stewart ở Hampton mới dễ thương.
Cái gã kỳ cục kia đâu?
Ở đâu cơ?
Anh ta đang ở trong nhà vệ sinh. Anh ta không chịu đi!
Chú ấy ở trong đó lâu lắm rồi…
Ôi, Chúa ơi!
Ôi trời.
Trời ạ.
Nhắc tôi sửa cửa sổ đó nhé. Tôi không mở được nó.
Này, Roland, cảm ơn anh rất nhiều.
Tôi rất biết ơn những gì anh đã làm.
Nhưng giờ gia đình chúng tôi cần chút thời gian riêng tư.
Được thôi, thật ra thì rèm cửa cũng đóng lại rồi nên…
Nhìn kìa! Bắt được Kênh 19 rồi!
Roland, anh xéo ra ngoài được không?
Mẫu mới nhất này là một sự đổi mới mang tính cách mạng.
No comments yet. Be the first to leave one.