The first 200 lines.
PHÉP LẠ FATIMA phụ đề Việt ngữ: paulthanhson
Họ đến rồi. Phía sau ông kìa!
Đó là ngọn gió Đại Tây Dương...
mang theo hương thơm của miền đất xa xôi...
...nơi mà họ đến để chinh phục các thuộc địa cho Bồ Đào Nha.
Đẹp quá, phải không?
Ta là Dario Costa de Carvalho.
Cháu thấy đấy, ta đã già rồi nên thật khó khi phải hồi tưởng lại.
Đây là Margherita...
...là Margherita của ta đó.
Một phụ nữ tuyệt vời.
Có Chúa mới biết được là tôi yêu nàng xiết bao.
Như bạn tôi là Avelino vẫn thường nói:
"Tiếng hát của cô ta là một tặng phẩm làm mát dịu cả quả tim khô cằn nóng giận nhất".
Nàng sinh ra tại Fatima và cuộc sống nàng, cũng như tôi đều thay đổi...
khi đã dấn thân vào cuộc phiêu lưu sôi nổi của tuổi trẻ.
Hay thật đấy, Avelino! Anh viết một bài báo thật tuyệt!
Cứ như là, ở nước này mọi chuyện đều tốt đẹp cả!
Khủng hoảng kinh tế, thất nghiệp, đàn áp tôn giáo...
...đều không hề mặt có trong bài báo này! Có thể là tôi nhầm chăng...
Hay vì chúng ta luôn né tránh đề cập về Bồ Đào Nha!
Cũng như mọi lần thôi, phải giữ quan điểm chứ.
Nhưng cẩn thận đấy, Dario. Anh nói vậy là mang tư tưởng chống đối.
Tôi có thể báo cảnh sát những gì anh nói đó.
Anh sẽ không làm vậy, Avelino à. Công sức anh bỏ ra sẽ không uổng đâu!
Cha tôi sẽ đưa nốt cho anh phần còn lại và ước mơ của anh sẽ thành hiện thực!
- Anh nghĩ vậy à? - Dario này.
Avelino chỉ nói đùa thôi, đừng căng thẳng vậy chứ.
Còn nhiều chuyện trớ trêu và tệ hại trên đất nước này mà.
Hoan hô! Tiếp đi!
Cô hát hay quá, vẫn như mọi khi!
Tiếng hát của cô làm dịu lại trái tim cằn cỗi của chúng tôi đó!
- Cám ơn anh, Avelino. - Thật vậy đó.
- Em dùng gì? - Thôi, em còn phải hát tiếp.
Các bạn à, nàng là người duy nhất khiến cuộc sống của tôi có ý nghĩa.
Chứ không phải là điều cha anh nói à.
- Xin lỗi, Margherita. Anh ta không có ý gì đâu. - Không sao đâu, Alfredo.
Anh chỉ nói sự thật mà.
Họ đều là bạn tôi!
Chúng tôi rất hợp nhau.
Đều thuộc thành phần của giai cấp tư sản cấp tiến...
mà vài năm trước đã lên nắm chính quyền.
Rồi khi châu âu xảy ra chiến tranh...
Tôi còn nhớ rất rõ năm đó...
là năm 1917.
Nạn đói lan tràn trên cả nước...
nghèo khổ và tuyệt vọng...
bất hạnh trút xuống triền miên.
Ngoài mặt trận thì luôn báo về những tin tức thương vong.
Mời ngồi.
Raul Portela chỉ tròn 20 tuổi, còn quá trẻ để ra đi.
Chúng ta được biết, là Raul đã hy sinh để giải cứu một sĩ quan.
Hãy cầu nguyện cho người anh em Raul đây...
và xin Chúa cho cuộc chiến khủng khiếp này sớm chấm dứt.
Giờ hãy cùng nhau cầu nguyện Chúa...
cho người anh em Raul này.
Lạy Cha chúng con ở trên trời...
chúng con nguyện Danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, Ý Cha thể hiện...
dưới đất cũng như trên trời...
- Lucia à, hôm nay chị không đến Cova sao? - Không, Francesco. Chị không đi đâu.
- Sao vậy? - Chị đang buồn lắm.
Vậy thì em và Giacinta cũng không đi.
Chị ấy nói hôm nay buồn lắm. Nên không muốn đi chăn cừu.
- Còn anh? - Cũng không đi, vì mình cũng đang buồn mà.
Nếu buồn thì anh hãy bỏ con vật trong túi ra!
Rồi dừng lại trò đùa trẻ con của anh luôn đi?!
Súp của chị đây. Thêm bánh mì nữa!
Cưng à, đừng lo. Giờ thì ăn đi.
Coi chừng! Lính đến kìa!
Tôi tự hỏi không biết khi nào mọi chuyện mới kết thúc đây.
Gì chứ?
Xin lỗi, chứ ông không thấy những gì đang xảy ra dưới phố sao?
Đó là cái giá phải trả cho chiến tranh.
Rồi sau đó, chúng ta sẽ cùng ngồi vào bàn đàm phán...
và Bồ Đào Nha sẽ có phần mình trong chiếc bánh đó...
Đất nước này đã có quá nhiều biến cố trong cả thế kỷ qua!
Đó là lỗi của các linh mục!
Họ đã ngăn chận đất nước phát triển để theo kịp thời đại.
Làm tê liệt mọi người bằng sự sợ hãi địa ngục...
rồi mua chuộc linh hồn họ chỉ bằng một chén súp.
Ông tin là do các linh mục gây nên à?
Sao không chứ?
Còn do ai khác nữa chứ?
- Em thắng! - Là ván cuối rồi đó Giacinta.
Làm ơn để chị đi.
Làm ơn à! Chị thua rồi. Ai thắng thì có quyền đòi mà!
Em có lý. Tại chị dở quá. Chỉ biết chơi thể thao không hà.
Brava cũng vậy! Chơi không rành, lúc nào cũng thua cả!
Francesco à, hôm nay đến nhà chị Lucia em gần rơi váy luôn.
Hôm qua, anh cũng vậy, cả quần lẫn áo.
Em không thèm chơi với anh nữa đâu, không bao giờ!
- Thôi mà! - Anh thua là vì nhường em đó thôi.
Đi nào, mình về nhà thôi.
- Chuyện gì vậy? - Về nhà mau! Sắp mưa rồi!
Nhanh lên!
- Đi nào! - Đến phía sau núi đi!
Lạ thật. Không chút bóng mây nào cả!
- Nào, đi đi! - Chạy mau lên!
Vừa đi, vừa đọc Kinh Mân Côi, không phải là mưa đâu.
Lạy Cha chúng con, kính mừng Maria, kính mừng Maria, kính mừng Maria,...
kính mừng Maria, kính mừng Maria, kính mừng Maria, kính mừng Maria,...
Chị có tin chắc như vậy không?
Chắc! Giờ em đi nhanh lên để về kể cho mẹ Rosario nghe...
về hiện tượng lạ này.
Các con đừng sợ.
Ta không làm hại các con đâu.
Mà Bà là ai vậy? Bà từ đâu đến?
Từ trời xuống.
Thế Đức Bà muốn gì ở chúng con?
Ta đến để dặn các con hãy đến đây trong sáu tháng tới...
vào ngày 13, cũng giờ này. Rồi Ta sẽ cho các con biết Ta là ai và muốn gì.
Nếu từ trời xuống, Đức Bà biết rồi con có được lên trời không?
Được, con của Ta, con sẽ được lên trời...
...nhưng phải một thời gian nữa.
- Giacinta có được vậy không? - Được, nhưng sẽ đi trước con.
- Thế còn Francesco? - Đi trước nhất...
- Nó phải đọc kinh Mân Côi nhiều hơn nữa. - Bà ta là ai vậy?
Anh thấy rõ lắm, mà chẳng nghe Bà ấy nói gì cả.
Anh chịu im chưa? Đức Bà là người từ trời đến đó.
Còn về chiến tranh thì sao, thưa Bà?
Bà có thể cho biết, khi nào mới kết thúc?
Ta chỉ có thể nói rằng...
con sẽ phải chịu thử thách, rất nhiều...
nhưng nhờ ân sủng của Chúa sẽ nâng đỡ an ủi con.
Và sự hy sinh của con sẽ cứu rỗi cho rất nhiều...
...kẻ tội lỗi.
- Anh có thấy không? - Thấy, nhưng không nghe được gì.
Chẳng một lời nào. Ngoài tiếng chị Lucia nói thôi.
Thật là đẹp! Em chưa hề thấy ai đẹp như vậy cả.
Chị xin các em, đừng kể cho ai những gì đã thấy nhé.
- Em dám chắc là nó sẽ kể hết. - Không đâu!
- Vậy thì hứa đi. - Em hứa sẽ không kể với bất cứ ai. Chị đừng lo.
Em cũng hứa. Chị yên tâm đi.
Lucia! Lucia!
Sao bạn về sớm vậy?
Mình...mang...bánh tới cho bạn đây.
Cám ơn Antonio, nhưng mình chưa thấy đói.
- Bạn cứ ăn đi. - Ồ được, vậy mình...nghe...lời bạn nhe.
Mình ăn liền đây.
Bỏ phí lắm!
Chào nhé!
Anh ấy tốt nhỉ.
Chứ không giống như vẻ bề ngoài bạn ấy đâu.
Đi nào Giacinta!
Chị Lucia nè, Em đã hứa là sẽ không kể...
nhưng...nếu em có kể, thì cũng đâu có gì sai!
Chị biết là Đức Bà không muốn cho ai thấy cả.
Nhưng mình có thể nói cho người khác biết mà.
Không! Chị Lucia nói đúng. Phải giữ kín. Đó là bí mật của chúng ta.
Được rồi, không bàn nữa.
- Nhưng cả với mẹ em nữa sao? - Không một ai!
Được rồi. Sẽ theo ý chị. Nhưng em có thể nói với...
Không với ai cả!
Đồng ý, không được kể gì cả.
Chuyện gì thế?
Sao chiều nay con không chịu ăn?
Con không đói.
Thường khi con ăn mạnh lắm mà.
Ăn luôn miệng, ngay cả khi bị sốt cao.
Con cũng không đói nữa hả Giacinta?
Hay là không thích xúp mẹ nấu?
Trả lời đi, phải không?
Không mẹ à, thích lắm! Mẹ nấu là ngon nhất.
Hay con đã ăn gì ở Cova rồi?
- Ăn quả anh đào hả? - Không có. Chúng con đâu có ăn gì đâu.
Chỉ là có một Bà yêu cầu tụi con phải chịu thử thách...
Bà ấy bảo là với sự hy sinh của tụi con...
thì Chúa sẽ tha thứ tội lỗi cho những người đã mắc phạm.
Giacinta...
con có biết là mình đang nói gì không?
Bà ấy là ai?
Một Đức Bà tuyệt đẹp từ trời xuống.
Nói vắn tắt là các con đang muốn gì?
Có biết những gì xảy ra ở đây không?
Kính mừng Maria đầy ơn phước Đức Chúa Trời ở cùng Bà...
Bà có phước lạ hơn mọi người nữ...
và Jesus con lòng Bà gồm phước lạ...
Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con...
Nó thấy à? Chính Giacinta đã nói.
Chồng tôi thì lười nhác và không biết lo gì cả.
Nên giờ cả nhà mới thiếu hụt!
Vậy mà Lucia còn khéo tưởng tượng ra chuyện để nói nữa!
Bà đừng nên quan tâm.
Đã bắt đầu rồi đó...
mai mốt...còn ai nói với tao nữa...
rằng mày nói là có một Đức Bà từ trời xuống...
thì tao sẽ cho mày lên thiên đàng luôn! Biết chưa?
Giờ hãy nói đó chỉ là do mày tưởng tượng ra thôi!
Nói mau, phải không?
Lại đây!
Mẹ ơi, con không thể...con đã thấy Đức Bà mà.
Và con đã nói chuyện với Bà, giống như đang nói chuyện với mẹ vậy.
Nhảm nhí!
- Mày đang làm tao điên lên đây, biết không! - Này bà.
Bà ơi, đừng mà!
- Tao phải làm gì đây? - Để bạn ấy yên đi!
Đừng nóng, thưa bà!
- Lucia nói thật đó! - Mày muốn gì đây?
Cút ngay! Tao đã bảo là mày không được quanh quẩn bên con gái tao mà!
Mày không nghe sao? Cút ngay! Đừng có đến đây nữa!
No comments yet. Be the first to leave one.