The first 200 lines.
Chúng tôi đã xem kết quả chụp CT của anh
và thấy một khối lớn trong dạ dày.
Cũng như vài tổn thương ở gan.
Giờ, tôi khuyên anh nên gặp chuyên gia
và tôi có thể giới thiệu cho anh một vài người.
Rồi tiếp tục xử lý.
Chuyên gia kiểu gì?
Chuyên gia u bướu.
- Ung thư à? - Đúng thế.
- Vậy cô nghĩ tình hình xấu? - Chúng tôi không biết.
Nên tôi nghĩ quan trọng là anh phải gặp chuyên gia.
Chuyên gia sẽ làm sinh thiết, xét nghiệm thêm và...
Cô nghĩ sao? Cô nghĩ sao về việc này?
Cô đã chứng kiến hết. Cô nghĩ sao?
- Có biết tệ cỡ nào không? - Lúc này thì tôi chịu.
Nhưng cô có thể hé lộ gì đó?
Cô có thể chia sẻ không?
- Có gì để chia sẻ? - Được rồi mà.
Tôi không nghĩ cô ấy biết. Tôi nghĩ cô ấy…
Thế này thì sao? Tôi sẽ nói một điều nhé?
Nếu điều đó là đúng cô không cần phải sửa tôi.
Và cô không cần nói gì cả.
OK? Vậy có phải bệnh của Michael...
không chữa được?
Anh bạn, đó là một câu hỏi. Anh phải…
Đó phải là một tuyên bố.
Tuyên bố của tôi là...
- bệnh của Michael không chữa được. - Thế thôi.
Cô có hiểu cách không? Cô không nói gì cả.
Tôi không biết nếu đó là…
nếu đó là vì cô hiểu chúng tôi…
Cô xem " All the President's Men " chưa?
Nói lại cho tôi về quan hệ của hai anh. Sao hai anh quen nhau?
- Chúng tôi là hàng xóm. - Vâng.
- Được rồi. - Tôi ở tầng trên.
NETFLIX GIỚI THIỆU
- Dưới đáy vẫn có phân đấy. - Có đấy.
- Kinh quá. Tôi không sờ vào đó đâu. - Tôi biết, tôi làm cho.
- Bóng sẽ bẩn lắm đấy. - Được rồi.
- Hôm qua anh phát bóng à? - Vâng.
Phải, tới anh phát bóng. Khoan đã.
RẠP CHIẾU BÓNG NGOÀI TRỜI VALLEY
Đợi đã. Nào.
Vậy là...
ung thư.
- Chuyên gia sao rồi? - Anh ta đặc biệt.
Nhanh lên.
Đừng làm rơi!
Tôi sẽ...
kể anh chuyện bữa trưa hôm nay.
- Sao vậy? - Tôi đang ở quán ăn,
- gần văn phòng tôi. - Vâng.
Tôi ngồi ở buồng cạnh cửa sổ.
Và…
có thằng lướt qua cửa sổ. Chỉ lướt qua cửa sổ.
- Chỉ lướt qua. Tôi không thấy phần dưới. - Vâng.
Hắn không cử động phần dưới. Có thể thấy hắn không cử động.
Hắn lướt qua cửa sổ.
- Có lẽ hắn đi ván trượt? - Ván trượt?
Không, mấy cái bọn trẻ chơi ấy.
Ừ, tôi biết hắn đi ván trượt nhưng nó làm tôi suy nghĩ.
Vừa thấy một gã lơ lửng.
Hãy tưởng tượng điều đó sẽ làm hỏng cả đời anh.
Vậy là hắn lơ lửng? Thì sao?
Nếu anh thấy một gã lơ lửng?
Thì sao?
Ừ, vậy là có người lơ lửng.
Vậy là sau đó cuộc sống bình thường với anh.
Tôi chẳng thấy vấn đề gì.
Vậy, tất cả các quy tắc của thực tại, hàng ngàn năm
của khoa học giờ chẳng là gì cả. Không nghĩa lý gì.
Tôi nghĩ, ổn thôi.
Anh sẽ không ổn. Anh sẽ không ổn nếu một gã...
- Tất nhiên tôi ổn. - Không đâu.
Nếu không có nguyên tắc.
Anh đi giày thể thao và chúng là bí ngô.
Anh xì mũi, một đồng xu sẽ tòi ra.
Anh nhìn vào gương và mặt anh là...
tấm bảng.
- Tôi thấy ổn. - Vâng.
Tôi biết anh nói dối. Đưa nó đây.
Tay tôi là máy bay nên đừng nhìn.
Vâng.
À, lên máy bay và bay đến chỗ người ta không bay lượn.
Bởi vì tôi sống ở đó.
Người làm gì vậy? Đó là Cú đấm tử thần.
Sư phụ! Không!
Sư phụ.
Cú đấm tử thần của người cực mạnh nhỉ?
Nếu ta đấm vào ngươi,
đời ngươi coi như xong.
Đi ba bước theo bất kỳ hướng nào...
tim ngươi cũng sẽ nổ tung.
Rồi ngươi sẽ chết.
Lại đây, Trần tiểu tử.
Đi ăn nào.
Được rồi.
Có...
- Có năm miếng, tôi lấy ba. - Không ổn rồi.
Một miếng nhỏ hơn nên thế là cân.
Rất mong sẽ gặp anh tối mai.
Ừ, trò Trivial Pursuit. Tôi thắng hai ván cuối.
Ngủ ngon, Andy.
Hẹn gặp lại!
Ngủ ngon, Michael.
Chúc ngủ ngon, Andy!
Chào buổi sáng.
Cảm ơn.
Chú ơi, đó là…
Đó là bút của cháu.
Cảm ơn.
Chào.
Andy?
- Chào. - Chào. Anh khỏe không?
Tôi ổn.
- Thế à? - Ừ, thật.
Cuối tuần vui chứ?
Cuối tuần ư?
- Phải, cô ấy đã nói. - Ai?
Cô gái mới đến.
Cô ấy nói, "Anh khỏe không?"
Ôi trời, nói chuyện phiếm. Rồi thế nào?
- Kinh khủng. Thật kinh khủng. - Xoay đi. Bóng.
Chết tiệt.
DIỄN ĐÀN BLOG CÁ NHÂN SỐNG VỚI BỆNH GIAI ĐOẠN CUỐI
BÁC SĨ LAUREY
Không may, số lượng bạch cầu của anh...
Ừ.
Tôi có lựa chọn nào?
À, có vài lựa chọn.
Rồi, tôi hiểu.
Ngủ ngon, Michael.
Chúc ngủ ngon, Andy!
Con đã làm gì thế này?
Đồ ngốc! Giờ ngươi ra tay rồi!
Ngươi đấm chết sư phụ!
Chờ ư? Không.
Tôi hiểu rồi.
- Mình là đội chiếu dưới. - Ừ.
Tôi có thể...
trình bày...
phát biểu giữa hiệp nếu tôi là huấn luyện viên.
Tôi có bài phát biểu hay nhất tôi từng biết.
- Gì vậy? - Tôi đang viết dở.
Tôi nghĩ đó là "thịt lợn béo".
Không phải "thịt lợn béo". Tôi...
Tôi may cái áo. Tôi biết không phải.
Hình như hai năm trước. Anh còn nhớ thế nào không?
Cách đây năm rưỡi và nếu nó là "thịt lợn béo", thì sẽ có hai chữ T.
Sẽ có một chữ T nữa ngay đó.
Đó là "xiên sa tế".
Xiên nhỏ. Xiên thịt khai vị.
Không, không có gì trong bếp. Ra khỏi bếp đi.
Tôi sẽ cho anh thông tin đó và chỉ có vậy.
Hay đấy. Thế là một năm rưỡi...
Nghĩ là... tôi thích vì nó làm anh khó chịu.
Anh ăn hạt điều của tôi à? Tôi không còn hạt điều.
Tôi vừa ăn quả óc chó.
Tôi có thể kể cho anh. Muốn tôi kể chứ?
Tôi đã gặp bác sĩ u bướu và...
gặp bác sĩ u bướu thứ hai. Anh ấy…
Chuyện dài, nhưng họ…
Ừ, họ không làm gì được.
Nên...
nó…
Là vậy.
Việc phải chết thật...
dở. Nó dở.
Bệnh viện, ống dẫn, sưng vù. Tôi không muốn tí nào.
Nên, tôi đang nghĩ...
trước khi...
trước khi tình hình xấu đi...
tôi muốn...
kết thúc đi...
Có hẳn cách xử lý. Nếu còn dưới sáu tháng người ta sẽ cho
mấy viên thuốc để uống.
Có thể về nhà uống.
Nghe nó...
Anh biết.
Nhưng tôi không muốn làm một mình và...
hy vọng anh sẽ giúp tôi.
Tôi ư?
Thế... Ý tôi...
Cách...
Anh phải... Anh không thể bỏ cuộc.
Anh không thể làm thế. Điều kì diệu vẫn xảy ra mà?
Thế còn người bị bảo, "Anh có sáu tháng để sống" và…
sau đó anh ta leo núi Everest.
Jim Abbott có một tay. Nhớ Jim Abbott đội Yankees không?
Anh ấy có một tay.
Anh ấy toàn ném trượt.
Vẫn không bỏ cuộc.
Không được bỏ cuộc, Michael.
Họ đã cho tôi toa thuốc rồi.
Họ có thể làm thế à? Họ có thể cho anh...
thứ thuốc giết anh ư?
Vâng.
Tôi không muốn anh nhìn tôi như vậy.
Tôi không định kể vì tôi không muốn nó thay đổi mọi thứ.
Anh biết không...
No comments yet. Be the first to leave one.