The first 200 lines.
NẮNG TRONG CƠN MƯA Tôi có 1 giấc mơ.
Con ở nhà đi.
Trời nắng, nhưng vẫn còn mưa.
Cáo đang rước dâu trong cơn mưa đấy.
Và chúng không muốn ai nhìn thấy đâu.
Nếu con làm thế, chúng sẽ rất tức giận đấy.
Con đã đi và nhìn thấy...
những thứ mà con không nên.
Mẹ không thể cho con vào bây giờ.
1 con cáo đang tức giận đến tìm con.
Nó đã để lại cái này.
Con phải tự vẫn.
Hãy nhanh đi và cầu xin lòng tha thứ của họ.
Hãy đưa trả con dao và cho họ thấy con hối lỗi thế nào.
Thường thì họ sẽ không tha thứ.
Con chắc chắn sẽ chết.
Hãy đi đi.
Cho đến khi họ tha thứ, con không thể vào được.
Nhưng con không biết họ sống ở đâu.
Con sẽ tìm ra.
Vào những ngày này, luôn có cầu vồng.
Những con cáo sống dưới cậu vồng.
KHU VƯỜN ĐÀO 1 giấc mơ khác.
Hãy cầm lấy nó, chị gái.
Cảm ơn.
Có 6 người à?
Em nữa là 6 nên chị mang thêm cái thứ 6.
Em sai rồi, nhưng em sẽ có thêm 1 cái nữa.
Em đã có của mình rồi.
Thật lạ.
Các chị có 6 người mà. Có ai vừa về à?
Không.
Em chắc là có thêm mà.
Đừng có ngu ngốc nữa. Đủ rồi đó.
Bây giờ để bọn chị 1 mình đi.
- Cậu ấy ở đây. - Ai?
1 cô gái.
Không có ai ở đây cả.
Cậu ấy ở đây mà.
Em bị ốm à?
Nói cho chị biết đi...
cậu ấy là ai?
Em ổn chứ?
Chờ đã!
Em đang đi đâu vậy? Em không được phép ra ngoài.
Này, cậu bé!
Chúng ta có chuyện muốn nói.
Hãy nghe cho cẩn thận.
Chúng ta sẽ không bao giờ đến nhà ngươi nữa.
Tại sao không?
Gia đình của ngươi...
chặt tất cả cây đào...
trong khu vườn này.
Nhưng "Ngày lễ búp bê" là lúc hoa đào nở.
Chúng chào đón ngày đó.
Những con búp bê như chúng ta là hiện thân của cây đào.
Chúng ta là linh hồn của cây, là cuộc sống của hoa.
Làm sao ngươi có thể tổ chức lễ với những cây đã bị chặt?
Những cây bị phá hủy đang khóc trong nỗi buồn khổ.
Đừng khóc. Nước mắt không giải quyết được gì.
Đừng đổ lỗi cho cậu bé.
Đứa trẻ này đã khóc khi họ chặt cây của chúng ta.
Cậu bé còn ngăn họ nữa.
Đúng. Bởi vì cậu bé thích đào.
Không!
Quả đào có thể mua.
Nhưng mua ở đâu 1 khu vườn đầy hoa?
Cháu yêu vườn đào này...
và những cây đào nở đầy hoa ở đây.
Nhưng chúng không còn nữa. Đó là tại sao cháu khóc.
Được, tốt lắm. Ta hiểu rồi.
Cháu là 1 cậu bé ngoan.
Chúng ta có nên cho cậu bé...
thấy vườn đào của chúng ta nở rộ 1 lần không?
CƠN BÃO TUYẾT... 1 giấc mơ khác.
Trời bắt đầu tối rồi.
Đêm sẽ nhanh thôi.
Đừng có ngu ngốc vậy.
Chúng ta mới chỉ rời trại có 1 lúc thôi.
Nhưng chúng ta rời đi muộn mà. Chúng ta đã ngủ quên.
Không thể nào.
Đã 11 giờ rồi.
Đồng hồ của anh bị hỏng rồi.
Không.
Kim vẫn chạy.
Tuyết đã làm trời tối nhanh hơn.
1 cơn bão khác lại đến.
Nhanh lên. Di chuyển nào!
Chúng ta có qua được không?
Tất nhiên rồi.
Chúng ta sẽ thoát khỏi nó sớm thôi.
Trại của chúng ta không xa đâu.
Chúng ta sẽ đến sớm thôi.
Đủ rồi! Tôi nghe đủ rồi.
Tôi đã đủ rồi!
Dậy đi!
Hãy nhấc chân lên! Đi đi!
Chúng ta là những nhà leo núi.
Chúng ta không thể thua trận tuyết được.
Thời tiết cứ thế này 3 ngày rồi.
Cơn bão tuyết này sẽ không bao giờ hết.
Đừng ngu ngốc vậy.
Không bao giờ!
Nó đang chờ chúng ta chết!
Được rồi.
Nghỉ thôi.
Có ai đó đang đến.
Đúng. Có ai đó đang đến.
Không có ai đâu, chỉ là ảo ảnh thôi.
Đừng có ngủ.
Nếu cậu ngủ, cậu sẽ chết.
Dậy đi.
Tỉnh dậy!
Dậy đi!
Đừng ngủ!
Tuyết ấm quá.
Băng nóng quá.
Dậy đi!
Cậu ổn chứ?
Dậy đi.
Nhìn. Nhìn xem này.
Trại của chúng ta.
Trại của chúng ta.
ĐƯỜNG ỐNG 1 giấc mơ khác.
Binh nhì Noguchi!
Vâng, thưa chỉ huy!
Cậu...
Chỉ huy, là sự thật à? Có phải tôi đã bị chết trong trận chiến?
Tôi...
tôi không thể tin là mình đã chết.
Tôi về nhà, tôi ăn những chiếc bánh đặc biệt do mẹ tôi làm.
Tôi nhớ nó rất rõ.
Ngài đã nó với tôi lúc trước.
Cậu đã bị bắn. Cậu đã ngất đi.
Sau đó cậu thức dậy. Tôi chăm sóc cậu. Và cậu đã kể cho tôi nghe.
Đó là 1 giấc mơ, cậu đã mơ nó khi cậu bị hôn mê.
Tôi vẫn nhớ nó rất rõ.
Nhưng sau đó 5 phút cậu đã chết.
Cậu thực sự đã chết.
Tôi hiểu rồi.
Bởi vì bố mẹ tôi...
không tin tôi đã chết.
Đó là nhà của tôi.
Mẹ tôi và cha tôi...
ở đó...
vẫn chờ tôi.
Nhưng sự thật. Cậu chết rồi.
Tôi xin lỗi. Nhưng cậu chết rồi.
Cậu thực sự đã chết. Chết...
trong tay tôi.
Noguchi!
Dừng lại!
Chào chỉ huy!
Có mặt...
nghiêm.
Nghỉ!
Đội 3 trở về căn cứ, thưa ngài.
Không có nạn nhân.
Nghe này.
Tôi hiểu các cậu đang nghĩ gì.
Hơn nữa...
đội 3 đã bị tiêu diệt.
Các cậu đều bị chết trong trận chiến.
Tôi xin lỗi.
Tôi không chết mà còn sống.
Thật khó để nhìn mặt các cậu.
Tôi đã đưa các cậu đến cái chết.
Tôi thật đáng trách.
Tôi có thể chịu tất cả trách nhiệm..
Về trận chiến ngu ngốc này.
Nhưng tôi không thể đổ lỗi cho nó.
Tôi không thể loại bỏ suy nghĩ của mình được. Tôi đã sai lầm.
Tuy nhiên...
tôi đã bị bắt.
Tôi đã phải chịu đựng rất nhiều, đến nỗi tôi muốn chết.
Và...
bây giờ...
khi tôi nhìn các cậu...
tôi cảm thấy vết thương đó 1 lần nữa.
Tôi biết sự chịu đựng của các cậu rất khổ sở.
Nhưng...
thực lòng...
tôi..
Tôi đã muốn chết cùng các cậu.
Tôi thực sự muốn vậy.
Tin tôi đi.
Tôi cảm thấy nỗi cay đắng của các cậu.
Họ gọi các cậu "anh hùng"...
nhưng các cậu chết...
giống như những con chó.
Tuy nhiên...
trở lại thế giới này không chứng tỏ điều gì cả.
Làm ơn!
Quay trở lại đi.
Hãy quay lại và nghỉ ngơi đi.
Đội 3!
Nghiêm!
Thẳng...
đến trận chiến!
ĐÁM ĐÔNG
No comments yet. Be the first to leave one.