The first 200 lines.
Trong phần trước 21 Jump Street
Mày là một thằng mọt sách.
Với cậu tốt nghiệp là một điều may mắn đấy
- Chết tiệt! - Đệt!
- Cậu giỏi việc này đúng không? - Phải.
- Cậu rất giỏi việc này hả? - Phải.
Muốn làm bạn không?
Súng chưa lên đạn đúng không?
- Chạm vào đi. - Tớ sợ.
Chạm vào thôi mà.
Nghiêm túc đấy. Thôi được rồi.
Cậu lãnh đạn hộ tớ sao?
Mày bắn tao vào con cu!
Thành công chưa lũ khốn!
Cả hai đứa đầu đất sẽ đi học đại học!
"Âm" có tính chất chậm, mềm, thụ động
và được liên hệ với nước và phụ nữ.
Ngược lại, "Dương", nhanh và rắn và...
Chuyện này thật lố bịch.
Tớ cứ nghĩ chúng ta sẽ được đi học thật, chứ không như thế này.
Nghe giảng để tìm tin nhắn mã hóa.
Cậu nói gì thế?
Nhìn quanh đi.
Đây là thành phố của chúng ta.
Chúng ta làm gì ở đại học chứ?
Cậu nói đúng.
Đồng nghiệp trọn đời.
Tại cảng thành phố, khi triều dâng cao lúc 10:30 sáng.
Rồi nó sẽ trở về với biển cả.
Cảng thành phố. 1 giờ nữa.
Làm thôi!
Ngạc nhiên chưa. Thêm hai tay nữa.
- Chết tiệt! Đó là Bóng Ma! - Bóng Ma?
Joste Nillsen,
trùm buôn ma túy lớn nhất thành phố Metro.
Hắn làm cùng một tay buôn người Mexico
và chuyển hàng qua cảng này.
Chúng ta thì mua cái gì chứ?
Tớ không biết.
- Cậu làm gì thế? - Hả?
Tớ tạo danh tính mới rất ngầu đấy.
Tớ cần cậu giúp tớ trông ngầu hơn.
Được rồi.
Tớ cần cậu ứng biến. Được chứ?
Tớ không muốn ứng biến.
Tớ cần cậu ứng biến.
Tớ ứng biến chán lắm.. Không làm đâu.
Tớ cần yên lặng tuyệt đối khi hòa nhập nhân vật.
Tớ cần yên lặng tuyệt đối khi hòa nhập nhân vật.
Cậu hướng dẫn tớ lúc ban đầu được...
Tớ cần... Tớ cần yên lặng tuyệt đối.
- Cậu làm ơn... - Yên lặng tuyệt đối.
Cậu nghiêm túc sao??
Được rồi. Tao ghét những người muộn giờ đấy.
Bọn tao muốn xem sản phẩm.
Ngon!
Ê thằng kia! Chuyện gì không bé?
Mày biết em họ tao, cậu bé buồn đấy.
Tao nghĩ mày tìm nhầm người rồi đấy.
Vớ vẩn! Mày chính là thằng đó.
Mọi người đều nói chính là mày,
thằng Người Sói Mexico và hơn thế nữa.
Bạn của tao đây, muốn xem hàng.
Tại sao nó không nói gì?
Tên tao là Jeff.
Là Jeffe, đó mày.
Kể với chúng về kí ức huy hoàng đi anh bạn.
Kể về cuộc phiêu lưu điên rồ của cậu đi.
Tớ không biết cậu đang nói cái gì cả.
Tối qua lúc cậu kể chuyện cho tớ ngủ
cậu kể chi tiết lắm mà!
Giàu chi tiết! Giàu chi tiết mà!
Kể và miêu tả cực kì chi tiết
về câu chuyện, để chúng ta cùng nghe.
Ồ phải.
Câu chuyện về Dora và Diego
và kẻ ăn cắp.
Ăn cắp?
Đứa nào đã bị cậu cho ăn đòn vậy anh bạn?
Hắn ăn no đòn rồi! Đấy là ai?
Boots.
Không phải, không phải Boots! Boots không phải tên thật!
Cậu phải kể câu chuyện thực anh bạn.
Kể từ lúc mới bắt đầu.
Đó là cái tên tự tạo.
Không thể tin được tao phải làm ăn với lũ ngốc chúng mày.
Thật sự tao nhớ những năm 90,
khi mọi người đều rất chuyên nghiệp.
Chúng mày muốn kiểm tra hàng?
Kiểm đi.
Và im miệng đi. Được chứ?
Chúng mày thấy thằng ngu này ở đâu vậy?
Ở đám Mumford & Sons hay kiểu thế sao?
Gì đây? Súng? Ma túy?
Không! Không!
Ghê, ghê quá cậu ơi!
Nó bắn mực vào mồm tớ!
Tớ sẽ gỡ nó ra.
Xúc tu của nó đang ăn tớ!
Nó khỏe quá! Nó bám chặt quá!
Nó cắn mặt tớ!
Mẹ nó!
Buôn bán động vật bất hợp pháp. Như chúng ta đã đoán từ trước.
Cái giọng nói đó mất rồi hả?
Giết chúng đi. Chúng là cớm.
- Gì thế? - Không biết. Hình như ta đang di chuyển.
Chắc chắn là như vậy rồi.
Toàn chim và cứt thôi!
Cứt thật đấy!
Cái quái gì thế?
Có cả rồng ở đây nữa!
Mẹ nó!
Cái gì thế?
Đó là xe của chúng ta.
Bao nhiêu kỉ niệm trong cái xe đó.
Tớ sẽ bắn vỡ mặt chúng! Đó là xe của chúng ta.
Cậu làm cái gì thế?
Đừng có làm người sói trên nóc xe!
Đừng bỏ tớ lại!
Vậy thì lên đây!
Tớ không thể!
Trèo lên đi. Trèo lên nhanh đi.
Đi nào. Cố lên anh bạn. Cậu làm được mà.
Tớ sợ quá!
Bắn đi!
Đừng bỏ tớ ở đây!
- Tôi hết đạn rồi. - Thằng ngu!
Đúng rồi. Lên đây.
- Lên đây nhanh! Được rồi. - Chết tiệt!
- Được rồi, cậu ổn chứ? - Ổn rồi.
- Giờ ta chỉ cần đi bộ thôi nhé? - Được thôi..
Chết tiệt!
Cậu làm cái quái gì thế? Lên đây!
Tớ không thể!
Được rồi, vậy tớ kéo cậu đi vậy!
Tớ chết mất!
Cậu không chết được đâu. Lên đây đi.
Lên đây!
Dùng dây của cậu đi!
Cậu làm được rồi. Cố lên nào! Lên đây!
Được rồi! Cậu tự đứng dậy được chứ?
Có!
Tôi nghĩ chúng ta hất chúng xuống rồi.
Chết tiệt!
Hắn như kiểu Kẻ Hủy Diệt vậy!
Thật nguy hiểm!
Các người đã bị bắt!
Tấp xe vào lề!
Tao nói tấp xe vào lề ngay!
Mày nợ tao một cái xe,
và phải là một chiếc Lamborghini, thằng chó!
Tớ làm được rồi.
Bọn mày có quyền giữ im lặng!
Ôi chết tiệt!
Lạy Chúa tôi!
Chết tiệt.
Chuyện gì thế?
Tớ nghĩ chúng thoát rồi.
Đó là mụn sao?
Đây là một tai nạn liên quan tới mực ống.
Tôi mở một thùng chứa và con mực chồm vào tôi.
Chúng có rất, rất nhiều tay.
Chúng có 8 cái xúc tu.
Phải, và...
Nghe này hai cô bé,
Chẳng ai quan tâm tới Jump Street khi hai người tham gia,
Bất kì ai đủ thông minh, bao gồm cả tôi,
luôn chắc rằng nó sẽ thất bại một cách hoành tráng nhất.
Nhưng hai người đã gặp may.
Nên giờ Cục đã đầu tư
rất nhiều tiền để Jump Street tiếp tục hoạt động.
Chúng tôi tăng gấp đôi ngân quỹ,
Cứ như kiểu sẽ đạt được gấp đôi hiệu quả.
Cứ như là chuyện đó sẽ xảy ra vậy.
Phải. Và bà Ủy viên tin rằng vụ hỗn loạn này xảy ra
vì hai người không tiếp tục hoạt động ngầm
như lần đầu.
Bà ấy không hiểu rằng mọi thứ càng tệ hơn
ở lần thứ hai.
Cả hai đều tham gia vào vai diễn cũ.
Một người muốn chiếm hữu, người kia thì chạy trốn.
Rồi sự thật hiện ra một cách đau đớn và chậm rãi
khi những điều tốt đẹp trước kia
bắt đầu bị xóa bỏ và nghiền nát bởi sự buồn bã.
Bọn tôi không như vậy. Ý tôi là...
Tôi đang tiến hành li hôn.
Chúng tôi không muốn lặp lại một thứ.
Chúng tôi muốn vượt qua nóc nhà của mình.
Rồi tìm thấy một cái nóc khác
và phá luôn cái nóc đó.
Và rồi cứ phá các nóc liên tục.
Được rồi, được rồi.
Nếu như chúng tôi được tuyển vào Sở Mật Vụ
và, được bảo vệ Nhà Trắng thì sao?
- Tôi nghĩ... - Tớ không nghĩ có chuyện đó đâu.
Tôi sẽ cần hai người im miệng lại.
Tôi nghĩ đó là một ý kiến hay.
Làm mọi thứ như lần trước, và cả nhà đều vui.
Tớ không thể tin là người Hàn mua lại nhà thờ của họ.
Phải. Điều tốt là ta có một nhà thờ còn lớn hơn thế
No comments yet. Be the first to leave one.