The first 200 lines.
Ugh.
Tớ có nhỏ dãi lên người cậu không?
Tớ không phiền đâu.
Hẹn ngày tái ngộ.
Tớ đói vãi.
Chúng ta có thể ăn kẹo chung.
Kẹo mút nhé?
Chỉ còn có một cây kẹo mút.
Tớ không muốn truyền vi khuẩn cho cậu.
Quá muộn rồi.
- Thế còn cái này thì sao? - Đừng, nó có vị dừa mùi như lỗ đít ấy.
Họ có kẹo que này. Dễ chia hơn.
Được rồi, lấy nó đi.
Ôi vãi.
Gì thế?
Họ có cà phê miễn phí.
Và một ít sữa nữa chứ.
Nó là kem đấy, đồ ngốc.
Ngon mà.
Ugh. Trời quá nóng để uống cà phê.
Florida chết tiệt.
Này, cậu nên mua vài cái quần sọt đi.
Tớ không mặc quần sọt.
- Bao giờ? - Chưa bao giờ.
Thế cậu đi biển thì mặc gì?
Tớ không biết. Tớ chưa bao giờ đi biển.
Ít nhất là hồi tớ lớn.
Thế hồi bé thì cậu mặc cái gì?
Quần.
Được rồi. Bãi biễn cách bao xa?
Chúng ta sẽ đi. Dù là có quần hay là không có quần.
Họ có bản đồ kìa.
Được rồi. Xem ra nó xa chừng này.
Thế là bao xa?
- Khá là xa. - Nhưng một khi chúng ta lấy được cái xe đó...
Whoo! Lại đây nào, mấy đệ.
Lấy 30 chai nặng đô vào.
Và lấy mấy túi đá nữa. Tao sẽ lấy ít thuốc cuộn.
Yeah.
Chuẩn bị ăn sô cô la bạc hà và được phê vãi linh hồn ra nào.
Oh.
Xin mời lên trước.
Eh!
Lấy ít thuốc lá cuốn vị nho nào.
Lần này cậu sẽ trả tiền chứ?
Sao mày không chịu biết con mẹ nó điều một chút,
và ngậm họng lại đi.
Nào lại đây.
Chua quá.
Đây.
Muốn ít cà phê không?
Cái đéo gì vậy?
Mày khôn hồn thì dọn đống đó khỏi xe tao ngay, thằn chó.
Xe anh ư?
Mày còn dám hỏi sao?
CHƯƠNG TÁM
MÙ TẠT THÌ CAY VÃI RA...
Cho mày cơ hội cuối cùng đấy, thằn chó đẻ.
Dọn đi.
Không đời nào mày có thể uống hết chai bia này trong hai giây được.
Không phải là bằng mồm tao.
Hai thằn chúng mày bớt làm mấy cái trò điên khùng ở nhà tao được không?
Hên cho mày đấy nhóc con.
Vừa rồi là sao vậy?
Xe của bố tớ.
Cậu đang đùa sao?
Đó... đó chính là chiếc xe sao?
Các chiếc mà họ vừa lái đi mất sao?
Nó màu vàng.
Cậu chưa bao giờ nói với tớ nó màu vàng cả.
Cái quái gì thế này?
Chúng ta sẽ làm gì đây?
Chúng ta đi lấy nó hay là sao đây?
Ôi chúa ơi. Cái quái gì đang diễn ra thế này.
Không thể tin được cậu để chiếc xe đó đi mất.
Chúng ta lặn lội tới tận Florida
để cậu đứng nhìn cái xe đó lái đi mất.
Giờ làm thế nào chúng ta tìm được họ đây?
Đi thôi.
Chà, hai anh em sinh đôi vừa mới đăng lên này, thầy nhìn đi.
Này, ta đang lái xe đấy.
Bệnh viện đồi Richmond, đó là đâu vậy nhỉ?
Ta nghĩ nó ở đâu đó gần đồi Richmond.
Chỗ đó cách tầm một tiếng rưỡi lái xe ngược về.
Hay lắm. Đó có nghĩa là chúng ta ngày càng gần Florida hơn
mấy tên đó rồi.
Bọn tớ đến đây, Wayne!
Này! Đừng có hét vào mặt người lái xe như vậy chứ.
Lạy chúa.
Cái hashtag của bệnh viện này có lắm chuyện kinh khủng vãi.
Trời ạ. Bức hình này từng là khuôn mặt của tên nào đó này.
Đệt! Bỏ nó khỏi mặt ta ngay!
Ta đang lái con mẹ nó xe đấy, Orlando! Lạy chúa!
Em suýt nữa là giết mẹ nó cả hai chúng ta rồi đấy.
Trời đất.
Ba lần văng tục và gọi lấy tên chúa ư? Thầy bị làm sao vậy hả?
Xin lỗi, nhóc.
Chỉ là ta đang đói.
Sao không có quán ăn nào mở cửa vậy nhỉ?
Có lẽ vì chúng ta đang ở giữa khu theo đạo trong ngày chủ nhật?
Không có nơi nào mở cửa giờ này đâu.
Ta phải ăn một thứ gì đó.
Một khi mà đường huyết của ta giảm,
Ta sẽ không còn được minh mẫn như bình thường.
Này, nếu thầy mệt quá em có thể lái cho mà.
Em không được lái xe.
Được rồi, nghe này.
Thầy đang cần một bữa ăn nóng vào ngay lúc này ư?
Giờ chỉ còn một chỗ mà thầy có thể tới thôi.
Câu lạc bộ thoát y ư? Em muốn ta ăn đồ ở câu lạc bộ thoát y?
Không đời nào ta vào đó đâu
Và không đời nào em được vào đó đâu.
Không vui đâu, Orlando. Ta đã nói với em về vụ đường huyết của ta rồi.
Em nói nghiêm túc mà. Em cũng đang rất đói đây.
Vây mà em dắt ta đến câu lạc bộ thoát y ư?
Lạy chúa!
Họ có sườn nướng ư?
Ta nghĩ trong đó có cả lò nướng hay sao ấy.
Khá lắm!
Được, được rồi.
Chỉ vào nhanh thôi nhé. Chúng ta chỉ vào một xíu thôi.
Ôi trời
Phải thừa nhận rằng là nó tuyệt thật.
Được rồi, giờ chúng ta sẽ làm thế này.
Nó là xe đời cũ nên tớ có thể chập dây và khởi động.
Cậu núp ở ghế phụ
đợi tớ xử lý nó
Rồi chúng ta sẽ biến mất khỏi đây trước khi họ kịp la lên 'Cái đéo gì thế này?'
Wayne?
Yeah.
Chập dây.
Wayne, cậu đang làm gì vậy?
Wayne.
Ô đẹt. Thằn nhóc cà phê này.
- Yo, mày đang làm gì với bia của tụi tao vậy hả? -Thằn chó chết.
Này, mày mà đụng vào một lon bia nữa, là tao tẩn cho nát đít đấy.
Đến giờ cho tiệc trà rồi, mấy ku!
Wayne.
- Nhóc con - Hãy để bữa tiệc bắt đầu đi nào!
Xông lên đi 'Cúc bạch', cho nó thấy Ocala có gì đi nào.
Mày xong đời rồi, nhóc cà phê ạ.
Lẽ ra mày không nên làm như vậy.
Sáng mắt ra chưa con trai.
Tôi vẫn chưa làm rớt lon bia của anh mà.
Cái đéo gì vậy?
Vãi.
Ô đệt!
Mày nghĩ mày là ai vậy hả?
Này.
Này! Chuyện quái gì đang diễn ra ở đây vậy?
Ôi đệnh mệnh.
Chà, con trông giống bố quá đi mất.
Như vầy không tốt sao ?
Mọi người quây quần bên nhau như một bữa cơm gia đình.
Có trái cây trong rau trộn.
Yeah, em biết chứ, nó là một phần trong bảng thực phẩm.
Mọi người biết không, có lẽ thật tuyệt khi bữa tiệc bị hủy
vì nó khiến chúng ta có thêm thời gian bên nhau.
Đúng vậy.
Và em cũng chẳng hiểu tại sao chúng ta cứ phải nuôi mấy cái tên súc vật đó.
Họ là bạn con mà, Mẹ.
Một trong những tên "bạn" của con đã ị một bãi ngay trong chậu hoa của mẹ.
- Mẹ à! - Mmm.
Mẹ lấy thịt ra khỏi xương giúp con được không?
- Sao cơ? - Mẹ biết là con thích ăn như vậy mà.
Ôi thôi đi.
Con bị sao vậy hả?
Cắt thịt cho con sao, kỳ quá đi mất.
Bà đẻ hắn ra sao?
Hả? Nó sao? Không, đây là con trai của Calvin hồi trước.
Sự xuất hiện của Reggie thành ra "một mối quan hệ phức tạp"
Ta đã dại dột và rúc đầu vào mối quan hệ sau khi ai đó bị hàng loạt tên đá.
Ôi chúa ơi.
Chà, thật nhẹ nhõm khi hắn ta không phải là con ruột bà.
- Không có ý gì đâu nhé. - Không sao.
Này, nhóc cà phê
hôm nay mày may nhỉ.
Xém chút nữa bị nốc ao bởi 'Cúc bạch'
Sao anh lại gọi hắn là 'Cúc bạch'?
Vì nó khiến những thằn khác phải ngủ.
- Tôi vẫn tỉnh đấy thôi. - Chỉ là bây giờ thôi.
Wow. Có ai muốn thêm rau trộn khoai tây không?
Vì nó ngon quá đi mất, ăn đã miệng thật.
Nó vẫn còn vỏ, còn cả những mấy cái mầm non nữa...
Ôi chúa ơi. Xin lỗi nhé, bà có quan tâm đến
con bà đã như thế nào suốt 11 năm qua không?
Đã 11 năm rồi ư? Thiệt sao?
Con biết không, mẹ thấy con cao hơn nhiều đấy/
Ồ vậy ư, kể từ hồi 5 tuổi ư? Có đứa nào mà không cao lên chứ.
Này. - Được rồi, ta chỉ đùa thôi mà.
Và ta tưởng câu đùa đó vui chứ.
- Thôi đi. - Bà biết không?
Bà nên thôi việc nằm tắm nắng.
Làn da rám nắng của bà khiến tôi quên mất
một bên bộ ngực giả của bà thì bự hơn bên còn lại đấy.
- Được rồi đấy. - Cái đéo gì chứ?
- Bình tĩnh lại đi nào. - Mày nghĩ mày tốt lành hơn tao sao?
- Mày nghĩ mày tốt lành hơn tao? - Này. Shh.
- Bình tĩnh... - Bố chết rồi.
Vì ung thư. Do công việc của ông ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.