The first 200 lines.
Còi báo động máy bay thả bom!
Mẹ ơi, mẹ ơi!
Xin lỗi!
Làm ơn tránh đường
Cẩn thận, cho tôi qua
Hong Kong 1951 Tổng Lãnh sự quán Mỹ
Đừng đứng đó nữa! Làm việc đi!
Đưa cho tôi chút dứa
Gà đâu rồi?
Nhanh lên!
Đưa món ăn ra
Sao thế, người Thượng Hải?
Anh ổn chứ, người Thượng Hải?
Chân tôi bị chuột rút!
Lịt mề! Đứng 20 giờ liền không nghỉ
Liên tục cắt gà!
Có chuyện gì ở đây vậy?
Nào mọi người, quay lại làm việc đi
Anh ổn chứ?
OK! OK!
Nghỉ một lúc
Đi xem anh ta có cần bác sĩ không
OK
Nhiều máu quá
Phượng hoàng dính máu rồi, vứt đi
Phượng hoàng dính máu, rồng mắc cạn, thì sao chứ?
Anh nói gì thế?
Không có gì, dù sao anh cũng không hiểu
Tiếng Thượng Hải của anh khiến tai tôi đau đấy
Tôi nói rồi tôi không phải người Thượng Hải
Tôi từ Sơn Đông, đến An Huy...
đến Thượng Hải, rồi quay lại An Huy!
Có chiến tranh! Chả có gì ngoài hỗn loạn!
Mọi người hỗn loạn lắm, hiểu chứ?
Hiểu, hiểu rồi!
Có chiến tranh! Thế giới rơi vào hỗn loạn!
Anh có cần bác sĩ không?
Không, tôi không chết được đâu
Chủ trọ, ngựa vàng của ta đây
Con của Tổng lãnh hát kinh kịch hay quá
Cũng được thôi, tôi có thể hát hay hơn
Vậy anh thể hiện đi, người Thượng Hải
Chủ trọ...
Thấy không? Lạc tông!
Xin lấy ngựa vàng
Có vẻ như người đầu bếp kia hát hay hơn tôi
Thật sao?
Vào đây cùng chúng tôi nào
Vào đây
Vào đây
Nào!
Cùng nhau hát nào
Mời
Chủ quán bắt mất ngựa yêu của tôi
Hay lắm!
Tôi không còn cầm được nước mắt cay đắng
Nguyệt Vinh,
cám ơn xếp của em ở Thượng Hải
Anh đã tìm được việc
ở Lãnh sự quán Mỹ
Anh đang làm ở đó
Ngày tốt lành, Bà chủ!
- Thư của ai đó? - Của Trần Nguyệt Vinh.
- Từ đâu đến? - Hong Kong
Từ Hong Kong
- Bà Trần. - Bà chủ.
Thư của Nguyệt Vinh
Cám ơn
Lại đến từ Hong Kong!
Hong Kong... con bé có người ở đó sao
Một số nhân viên viên cũ của anh không chỉ đi ăn xin
mà còn ăn xin với một cái bátl
Họ dùng báo
để ăn xin, để ăn cơm...
và thậm chí còn lấy nó chùi đít nữa!
Rất nhiều người tự tử!
Anh à, chúng tôi không viết từ ngữ thô tục
Cô ấy là vợ tôi, có sao đâu cơ chứ?
Vợ sao?
Không có từ ngữ thô tục, cô ấy thậm chí còn nghĩ đó không phải là tôi!
OK, tùy anh đó
Anh đã có tiền đến Hong Kong cho cho em
Em đã quyết chưa? Đừng trì hoãn nữa
Ở Thượng Hải với con gái chẳng ích lợi gì cả
Nhưng em phải cẩn thận
Giữ kín nơi ở của em
Mấy tên khốn đang tìm anh trước đây...
có thể đang tìm kiếm em!
Thư của Đạo Long nữa sao?
Phải
Mẹ
con quyết định rồi
Con quyết định thì tốt rồi
Nếu con không đến Hong Kong...
có thể sẽ không còn cơ hội nữa
Đào Long đã tìm cho con việc ở đó
Khi con kiếm được tiền, con sẽ gửi cho mẹ
Và 2 đứa trẻ có thể đi học.
Mẹ
Chúng con sẽ về nhà khi kiếm được đủ tiền
Mẹ hiểu
Con đáng ra phải đi cùng với thằng bé từ lâu rồi
Sự thật là lúc đó mẹ đã đánh giá sai Đào Long
Thằng bé thực sự yêu con bằng cả trái tim
Nguyệt Vinh, ở nhà không còn nhiều thức ăn
Đây là 10 quả trứng mẹ đã luộc sẵn cho con
Mang nó theo
Mẹ đã hỏi quanh đây rồi
Từ Thượng Hải đến Quảng Châu có 10 nhà ga
Mỗi ga con bóc ăn 1 quả trứng
Ăn nó con sẽ không bị đói
Sau khi ăn hết 10 quả, là đến lúc con xuống tàu
Bằng cách này, cõn sẽ không bỏ lỡ nhà ga
Vâng mẹ
Mẹ à
Ngọc Lan, Quế Lan, lại đây
Mẹ cho mỗi đứa 50 xu
Xài từ từ thôi
Khi xài hết tiền...
mẹ sẽ trở về.
Thật sao ạ?
Thật
Ngoan lắm.
Nguyệt Vinh, đến lúc phải đi rồi.
Nguyệt Vinh, nhanh lên.
- Xem này! - Cho chị xem túi của em.
Đào Long, em sẽ đi tàu đến Hong Kong
Cuối cùng, ta đã có thể gặp nhau
Nhìn lại cuộc đời em...
Em bị ép kết hôn khi còn thành niên...
và sinh ra 2 cô con gái
Rồi em đâm vào anh khi em đang lạc hướng nhất
Chiến tranh khiến cho mọi thứ trở nên hư không
Lần này em đã thả sự thận trọng vào trong gió rồi...
nhưng liệu nó có phải là 1 giấc mơ nữa không?
Mẹ ơi!
Ngọc Lan!
Mẹ!
Con muốn bố!
Bố đâu rồi?
- Con không biết. - Bố đâu rồi?
Con mang cơm trưa cho bố, rồi...
bố để con chơi ở ngoài rồi đột nhiên nhà ga biến mất!
Sao thế được? Đi tìm bố mau!
Con đã tìm rồi.
- Con chạy đi giống mọi người. - Con đã đi đâu?
A Cường! A Cường!
A Cường!
1, 2, 3
A Cường!
Mẹ, con tìm thấy bố rồi!
Ta chỉ còn thời gian cho những người còn sống thôi.
Người này đã chết rồi.
Nhật ném bom Vu Hồ, An Huy
Hoa tuyết!
Tuyết rơi rồi!
Vì em hỏa thiêu chồng một cách cẩu thả...
mẹ chồng đã trở mặt với em
Bả nói do em xui xẻo nên khiến cho bả chết...
và em đã sinh ra 2 đứa chẳng ra gì
Bả quyết định bán bọn em lấy tiền
Vô lý! Thật là nhục nhã!
Em đã đưa 2 con đi cùng với những người tị nạn
Bọn em trở về quê nhà
Chân con đau quá
Ngọc Lan, ta sắp tới nhà rồi
Mẹ
Nguyệt Vinh
Nữ nhân gia đình ta có cuộc đời thật bất hạnh
Mẹ chưa bao giờ nhìn thấy mặt bố mẹ của mình
Bố Nguyệt Vinh chết trước khi con bé sinh ra
Và giờ 2 cháu thì quá nhỏ...
và bố các cháu cũng đã mất rồi.
Nguyệt Vinh!
Mọi người trở về cả rồi!
- Thù Đại tỷ. - Dì.
Cô thật sự có thể ăn rồi!
Ngọc Lan, Quế Lan, chào dì Thù đi.
Chào dì
Tôi mang cho cô trà trứng đây.
Dì, đây là quà cho dì
Nhìn này!
Đây
Còn có nhiều bánh quy ngon nữa!
Cháu thật tốt bụng!
Nguyệt Vinh
Điều cô hỏi tôi...
Tôi đã kiểm tra cho cô rồi.
Mẹ, cho phép chúng con.
Được, đi đi.
Tin tôi đi
Đừng làm việc này
Tôi phải làm, không còn lựa chọn nào khác.
Đại ca tôi còn không vận chuyển thứ đó nữa
Càng tốt, giá sẽ càng cao hơn
Nếu có lợi, sao anh ta lại không làm nữa?
Gần đây trạm kiểm soát xét kỹ lắm
Chả ai nghi người nội trợ đâu
- Họ không nhận sao? - Không.
Tại sao chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.