The first 200 lines.
TIẾNG GÕ Ở CĂN NHÀ GỖ
Không sao đâu.
Bình tĩnh.
Tớ không làm hại cậu đâu.
Tớ chỉ định nghiên cứu cậu một lát thôi.
Có được không?
Tớ sẽ gọi cậu là Caroline giống như bạn của tớ ở trường.
Cậu ấy thân thiện lắm.
Nhưng đôi lúc cậu ấy xì hơi trong lớp rồi giả vờ không phải.
Đừng học theo nhé, bởi cậu đang ở chung hũ
và các bạn khác sẽ không thích cậu bốc mùi đâu. Nghe không?
Xin chào.
Bác không ở khu này, nhưng đang mong có thêm bạn mới.
Bác trò chuyện với cháu một chút nhé?
Cháu không trò chuyện với người lạ.
Hẳn rồi. Quả không nên. Cháu lanh lắm.
Nhưng bác muốn kết bạn với cháu.
Hy vọng rằng, hai ta không là người lạ quá lâu.
Cháu tên là gì?
Wenling!
Nhưng ai cũng gọi cháu là Wen!
Rất vui được gặp cháu, Wen!
Bác là Leonard!
Bác thấy cháu đang bắt châu chấu.
Bác giúp cháu được không?
Chắc được ạ.
Hồi bằng tuổi cháu, bác thích bắt châu chấu lắm.
Ôi, bác giỏi thật.
Cảm ơn cháu, Wen! Đưa hũ cho bác nhé?
Khoan.
Để mấy đứa bên trong bình tâm chút đã. Đừng để chúng hoảng lên.
Đó.
Cháu tự biết, hay có người dạy cho bắt châu chấu thế?
Bố Eric dạy cháu ạ.
Cháu đang nghiên cứu chúng.
Khi nào lớn, cháu sẽ chăm sóc động vật.
Cháu gọi bố bằng tên ư?
Để còn biết cháu đang nói chuyện với ai.
Có bố Eric và bố Andrew ạ.
Mọi đứa trẻ khác ở trường chỉ có một ông bố.
Trên kênh Disney Channel cũng chỉ thấy thế.
Thế cháu có thấy phiền không?
Không ạ.
Ngoại trừ chuyện cô cố vấn ở trường lúc nào cũng bảo
thật tuyệt khi cháu có hai ông bố.
Chẳng hiểu sao cháu cảm thấy ý cô ấy là ngược lại.
Sao thế ạ?
Không sao. Không có gì.
Cháu mấy tuổi rồi, Wen?
6 ngày nữa là cháu 8 tuổi.
Chà, chúc mừng gần sinh nhật nhé.
Thực sự thì, bởi vậy mà...
bác có chút quà cho cháu.
Bác mới thấy và nghĩ nó rất đẹp, nên giữ lại.
Nên hãy coi đây là quà sinh nhật sớm nhé.
Còn nếu cháu không thích, ta có thể chơi trò chơi với nó.
Trò chơi kiểu gì ạ?
Ta sẽ lần lượt bứt cánh và đặt câu hỏi
rồi sau cùng, bác với cháu sẽ hiểu nhau hơn.
Trở thành những người bạn thân hơn.
Vâng.
Bộ phim yêu thích của cháu?
Dịch vụ giao hàng của phù thủy Kiki!
Bác chưa xem. Bác sẽ thử xem sao.
Nào, đến lượt cháu.
Sao bác lại tới đây?
Leonard?
Sao bác lại tới đây à?
Chà, có lẽ bác tới đây là để kết bạn với cháu
và các bố của cháu.
Có lẽ bắt châu chấu nữa.
Sao cháu lại có vết sẹo nhỏ trên môi thế?
Bác xin lỗi, Wen!
Bác không nên hỏi điều đó.
Chuyện đó hơi tế nhị, dù là chơi trò này.
Không sao ạ. Cháu bị sứt môi lúc sinh ra.
Các bố cháu bảo cần rất nhiều bác sĩ tham gia phẫu thuật.
Bác không có vết sẹo như cháu
nhưng nếu cháu có thể nhìn thấu,
cháu sẽ thấy trái tim bác tan nát.
Sao nó lại tan nát ạ?
Bởi điều bác phải làm hôm nay.
Bác phải làm gì ạ?
Họ là bạn của bác sao?
Cháu là bạn của bác, Wen!
Dù có chuyện gì đi nữa, bác muốn cháu nhớ điều đó.
Những kẻ sắp đến giống như
người mà bác làm việc cùng.
Bốn người bọn bác có một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.
Thực tế thì...
đó có lẽ là nhiệm vụ quan trọng nhất trong lịch sử thế giới.
Chuyện này không phải về cháu, Wen!
Hay các bố của cháu.
Hiểu không?
Nhà cháu chưa làm gì sai trái
nhưng bác e rằng cả ba sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn.
Những quyết định kinh khủng.
Mà bác ước với cả trái tim tan nát này rằng nhà cháu không phải đưa ra.
Wen!
Các bố của cháu sẽ không cho bọn bác vào.
Cháu hãy bảo họ phải cho bọn bác vào.
Nếu không, bọn bác sẽ tự tìm cách vào. Cháu hiểu chứ?
Wen, hãy nói rằng cháu hiểu.
1. AI PHÁT MINH CỜ VUA? 2. MÀU NÀO CÓ TÊN TRƯỚC?
3. SAO XE BUÝT TRƯỜNG KHÔNG CÓ DÂY AN TOÀN?
- Không tệ đâu. - Phô mai ngon đó.
Thấy chưa? Bằng chứng thực tế. Con bé đây rồi. Anh đâu cần đi tìm nó.
Bọn bố phải vào trong ngay.
Có kẻ lạ, và họ muốn vào nhà, họ đáng sợ lắm.
- Nào, nào, bình tĩnh. - Mau lên, ngay.
- Được rồi, bố đi đây mà. Chúa ơi. - Ta sẽ vào trong.
- Nào. - Con yêu, có chuyện gì thế?
- Bình tĩnh. Được rồi. Không sao. - Kể bố nghe có gì mà...
Sao vậy?
Wen. Wen. Không sao đâu. Nào, cục cưng. Có chuyện gì hả?
Có gì làm con sợ thế?
Có bốn người bọn họ.
Người đàn ông cao lớn, tên là Leonard!
Bác ta bảo chúng ta phải giúp họ.
Bác ta bảo họ mang nhiệm vụ
quan trọng nhất trong lịch sử thế giới.
Nhân chứng Jehovah à?
Hay ghê.
Họ có vũ khí đó.
Xin chào.
Tôi là Leonard, và tôi tới đây cùng vài cộng sự của tôi.
Hai người mở cửa giúp nhé?
Tay này đô lắm luôn.
Ta phải làm gì đây?
Em không biết.
Lịch sự bảo họ ra về chăng?
Chào. Xin chào, Leonard.
- Chúng tôi... - Là bố Andrew hay bố Eric vậy?
Tôi đã gặp cô con gái Wen thú vị của các cậu.
Con bé ân cần và tử tế. Hai người hẳn rất tự hào.
Tôi là Eric!
Chúng tôi liệu có thể giúp gì không?
Có đó.
Sao các cậu không mở cửa nhỉ? Sẽ dễ hơn nếu ta mặt đối mặt.
Đuổi họ đi đi. Bọn bố hãy đuổi họ.
Wen, thôi nào.
Chúng tôi không nghĩ lại có khách.
Tôi không muốn tỏ ra thô lỗ, nhưng nhà tôi muốn được ở một mình.
Tôi hiểu.
Tôi xin lỗi vì đã xen vào kỳ nghỉ của các cậu.
Đặc biệt lại ở một nơi đẹp như thế này.
Hãy đuổi họ đi mau.
Wen!
Các cậu nên hiểu rằng chuyện này cũng không dễ gì với bọn tôi.
Không ai trong số chúng tôi từng đến khu hồ này.
Và bốn người chúng tôi, bọn tôi chưa từng nghĩ nhà mình toàn người tử tế.
Còn ai ở ngoài kia cùng anh nữa?
Tôi đi cùng Sabrina, Adriane, và Redmond!
Chúng tôi tới đây vì muốn cứu thật nhiều người khác.
Nhưng chúng tôi cần các cậu giúp.
Chúng tôi không thể làm gì mà thiếu các cậu.
Và trò chuyện qua cánh cửa
khiến cuộc trò chuyện khó khăn trở nên gần như bất khả thi.
Sao thế?
Có một người phụ nữ mang theo thứ gì đó trông như cuốc chim
với xích và đầu búa gắn ở đỉnh.
Em sẽ gọi cảnh sát.
Không thể nào. Không thấy âm quay số.
Hả?
Anh đã kiểm tra khi tới đây mà. Hết pin rồi sao?
Không phải hết pin. Không quay số được.
Như tôi đã nói, ta cần nói chuyện.
Chúng tôi không có lựa chọn.
Phải, bọn tôi cũng không có lựa chọn. Bọn tôi sẽ gọi cảnh sát.
Chúng tôi biết là cậu không thể.
Điện thoại của chúng tôi ở đây đều không có sóng.
Và xin lỗi nhé, chúng tôi phải cắt dây điện thoại.
Wen. Wen. Wen. Wen, đưa bố điện thoại.
Chúng tôi không có ý giục giã, nhưng kể ra thì cũng vội đấy.
Xin hãy mở cửa để chúng ta có thể thực sự trò chuyện.
- Nếu muốn nói chuyện thì... - Wen! Wen!
sao bác lại mang theo đám vũ khí đáng sợ đó?
Chúng không phải vũ khí, Wen!
Chúng là công cụ.
Mở cánh cửa chết tiệt ra. Thế nào bọn này cũng vào thôi.
Có giỏi thì vào đi. Tao có súng đấy.
- Em mang theo súng ư? - Phải và không phải.
Nó ở trong két phía sau xe tải.
Hắn nói dối.
Cho xem hàng nóng đi, bố Andrew. Bọn này thích trực quan cơ.
Đến lúc tao chĩa vào đầu mày là thấy ngay, đồ rác rưởi.
Cậu sao vậy? Cậu chẳng giúp ích gì.
- Cậu làm cậu ấy bực đó. - Sao?
Tôi xin lỗi.
Redmond lo âu và dễ nổi cáu giống như tất cả chúng ta.
Tôi sẽ cho các cậu cơ hội cuối cùng để mở cửa.
Chúng định xông vào.
Andrew, bắt lấy.
Giỏi lắm, Wen. Tiếp tục đi.
Đẩy tới.
Được rồi. Được rồi.
Bố Andrew!
Có bố đây, con yêu.
Chúng ở tầng hầm.
Một tên ở phía sau. Một tên ở tầng dưới.
No comments yet. Be the first to leave one.