The first 200 lines.
(Khách Yên Triệu áo mũ thô Thanh ngô câu sáng tựa hồ tuyết sương)
(Yên ngựa bạc sáng như gương Vó tung vun vút dọc đường sao rơi)
(Mỗi mười bước giết một người Đường xa ngàn dặm ta thời sá chi)
(Việc xong rũ áo ra đi Giấu che thân thế, kể gì tiếng tăm)
=Tuyết Trung Hãn Đao Hành Phần 1=
(Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Phong Hỏa Hí Chư Hầu)
=Tập 35=
Tiền bối đến rồi.
Chờ chút.
Bồ câu đưa thư của Hiên Viên gia à?
Sắp đến thành Võ Đế rồi,
cũng phải chuẩn bị chút chứ.
Tiền bối muốn xem cũng không sao.
Đây là gì?
Người trong tộc của Lục Bào đã thành lập môn phái nhỏ.
Có người muốn giết ngươi,
dùng cái này trao đổi để ta không ra tay.
Tiền bối đồng ý rồi?
Ta không nói gì,
hắn tưởng ta đồng ý rồi.
Làm vậy cũng được sao?
Dù sao ta cũng là tiền bối trên giang hồ,
xông pha trên giang hồ lâu rồi
cũng học được nhiều thứ.
Giang hồ hiểm ác thật.
Tiền bối không quan tâm hậu bối và người trong tộc
của tiền bối Lục Bào à?
Người ta mắc nợ là Lục Bào,
chỉ thế mà thôi.
Người trong tộc của bà ấy liên quan gì đến ta?
Thế Từ Kiêu cho tiền bối điều kiện gì
mà ông đồng ý đưa ta đến thành Võ Đế?
Khi ta không có nơi nào để đi,
Từ Kiêu đã tạo ra Đình Thính Triều
để ta có thể rời xa giang hồ đối mặt với bản thân.
Bao năm nay
ta nhốt mình dưới Đình Thính Triều
không rời nửa bước,
chính Từ Kiêu thay ta
tảo mộ thắp hương cho Lục Bào.
Chỉ vì chuyện này?
Vậy cũng đã đủ rồi.
E là Triệu Khải không ngờ
sự bình yên mà tiền bối mong ước trong lòng
chỉ đơn giản như vậy.
Vừa nãy ta không nghe thấy tên Triệu Khải,
sao ngươi biết là hắn?
Ngươi biết Triệu Khải muốn giết ngươi?
Phục Tướng Hồng Giáp cũng là của hắn,
những vụ ám sát suốt dọc đường
đều do Triệu Khải này sắp đặt.
Thế là ngươi cũng biết rõ chuyện
ta gặp Triệu Khải à?
Vào đi.
Tiền bối.
Thì ra là vậy.
Thanh Điểu tỷ tỷ, có bồ câu.
Ta nhìn thấy rồi.
Chúng ta có nướng ăn không?
Bồ câu ngươi muốn đây.
Đây là bồ câu đưa thư thì phải?
Ngươi có muốn mở ra xem không?
Thế thì không tốt.
Đã là chuyện quan trọng
thì tốt nhất là thả đi thôi.
Cũng không biết nó muốn bay đến đâu.
Bồ câu của Hiên Viên gia,
ngươi nói xem nó bay đi đâu được.
Ta không rõ
chuyện trên giang hồ cho lắm.
Đi đứng cẩn thận chút,
đừng để rơi khỏi thuyền.
Đa tạ Thanh Điểu tỷ tỷ quan tâm.
Triệu Khải mua chuộc cô thế nào?
Thưa tiền bối,
hắn hứa cho ta Bạch Đế Bão Phác Quyết.
Đây chẳng phải là thứ cô muốn đó sao?
Đúng là thứ ta muốn.
Nhưng ta càng muốn sống
mà có được nó hơn.
Nếu ta giúp hắn hại thế tử
thì kỵ binh Bắc Lương
sẽ đuổi giết ta đến chân trời góc biển mất.
Cô sợ Từ Kiêu?
Cũng sợ cả thế tử.
Ta bảo này, ngươi để ta gặp Triệu Khải
coi như thăm dò ta à?
Không phải.
Suốt cả chặng đường này,
là ta nợ tiền bối,
tiền bối không nợ ta.
Thế nên
cho dù sau này tiền bối quyết định thế nào,
ta đều vui vẻ đón nhận.
Vậy nếu ta đồng ý với Triệu Khải để hắn giết ngươi thì sao?
Hắn muốn giết ta, vốn dĩ ta phải tự đối phó.
Vẫn là câu nói đó,
tiền bối không nợ ta.
Ta cũng không phải trung tâm của thế giới này,
dựa vào đâu mà ai cũng giúp ta,
ai cũng cứu ta?
Biết ăn nói thật đấy.
Lời từ tận đáy lòng.
Cô ra ngoài trước đi.
Dùng Hai Tay Áo Thanh Xà
và Một Kiếm Mở Thiên Môn xem nào,
để ta xem ngươi ngốc nhường nào.
Ở đây ạ?
Có ta ở đây mà ngươi còn sợ thủng thuyền à?
Mau lên.
Xảy ra vấn đề gì sao?
Kiếm chiêu loạn xạ cả lên.
Hổ thẹn.
Nhưng khí thế thì đúng rồi.
Đây có phải là đang khen không?
Sau khi đến thành Võ Đế,
ta định đánh một trận nữa với Vương Tiên Chi.
Báo mối thù gãy kiếm năm xưa?
Cũng không có thù gì cả,
vốn dĩ cũng không có dự định này.
Chẳng phải
duyên số trùng hợp để ta quay về cảnh giới Kiếm Tiên đó sao,
vì thế ta muốn đánh một trận ăn mừng một chút.
Dù sao người có tư cách đấu với ta trong thiên hạ này
cũng chẳng có mấy ai.
Ta cược tiền bối sẽ thắng.
Thắng thua không quan trọng,
đánh cho đã là được.
Trái lại là ngươi
phải tự cẩn thận đấy.
Ta giao đấu với Vương Tiên Chi ắt sẽ tập trung hết mức,
đến lúc đó không để ý đến ngươi được đâu.
Tiền bối cứ yên tâm đánh nhau,
ta có thể tự bảo vệ mình.
Nếu ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn,
ngươi giúp ta truyền lại
Hai Tay Áo Thanh Xà và Một Kiếm Mở Thiên Môn.
Đừng, đừng.
Đừng nói gở thế.
Đời này
ta chẳng để lại gì,
chỉ để lại kiếm thuật và kiếm ý này,
vốn tưởng là không tìm được truyền nhân
nhưng không ngờ già rồi
lại gặp ngươi và Khương Nê.
Thôi thôi, không nói nữa,
ngươi coi như ta chưa nói gì cả.
Kiếm thuật của ta có truyền lại hay không cũng không quan trọng nữa.
Thời gian trôi nhanh như gió,
đợi qua mười năm, trăm năm nữa
thì còn ai thèm quan tâm đến kiếm thuật thấp kém này của ta chứ.
Ta sẽ truyền lại kiếm.
Vậy trận đấu này,
ta không còn gì vướng bận nữa.
Có bồ câu đưa thư quay về.
Từ đâu về?
Từ con thuyền của thế tử Bắc Lương.
Chuẩn bị thuyền đi.
Đến lúc chúng ta phải trả ơn rồi.
Vâng.
Từ sông vào biển.
Hành trình này
cuối cùng cũng đến điểm cuối.
Phải,
đây
chính là thành Võ Đế.
Trên đó là gì vậy?
Mấy chục năm nay
vô số cao thủ giang hồ lên thành khiêu chiến,
nhưng không ai thắng được Vương Tiên Chi.
Trên tường thành
chính là vũ khí mà kẻ bại trận để lại.
Hộp kiếm của Lão Hoàng ở ngay trên đó.
Sao thế?
Không đánh cờ nữa luôn à?
Tạm thời không nhìn rõ.
Còn có thế cờ mà cả ông cũng không nhìn rõ à?
Trương Cự Lộc
gửi một lá thư
cho Trần Chi Báo.
Vậy à?
Thư
viết gì
không quan trọng.
Hắn muốn ta nghi ngờ
Trần Chi Báo.
Tên Trương tể tướng này
xử lý việc nước
cũng xem là có năng lực,
nhưng bàn về đấu đá nhau,
thì thế này
nặng quá.
Đây không phải gian mưu,
mà là nước cờ đường đường chính chính.
Thư không quan trọng,
phản ứng của ngài và Trần Chi Báo
cũng không quan trọng,
ông ta chỉ cần
tướng lĩnh trong quân Bắc Lương
biết Trần Chi Báo nhận được lá thư này
No comments yet. Be the first to leave one.