The first 185 lines.
Tập trước trong "Berlin Station"...
Tôi vừa gửi anh một tấm ảnh.
-Người này là ai? -Daniel: Cô nói tôi nghe đi.
Daniel: Bạn của anh, Claudia...
cái chết của cô ấy không phải tự sát.
Shaw đã giết cô ấy.
Tôi đã nói là tôi xin lỗi.
Tôi tưởng cô ấy sẽ phá hỏng tất cả.
Sao anh bám theo tôi?
Sao anh lại nói chuyện với Ingrid Hollander?
Daniel: Một người bạn chung đã chết.
Tai nạn bi thảm.
Tôi không tin vào tai nạn.
Tôi cũng vậy.
Rất vui được gặp cô, Esther Krug.
Valerie: Tôi biết được từ một cựu nguồn tin rằng Iosava đang kêu gọi tài trợ
cho một quỹ tị nạn mới ngay tại Berlin.
Chúng ta đang lập kế hoạch đưa một đặc vụ
xâm nhập vào quỹ đó.
Cho đến khi ta chứng minh được Iosava là mối đe dọa,
bà ấy sẽ không cho phép chiến dịch nghe lén.
Vậy để tôi làm.
Để người của tôi làm điều các người chưa làm được.
Ta có theo dõi âm thanh/hình ảnh 24 giờ ở căn hộ của Iosava,
Robert: Ta cần Faisal đóng đinh Iosava
và nói cho ta biết chính phủ của hắn
sẽ làm gì về Syria và ISIL.
Hector: Nếu ta không làm gì đó,
người của hắn sẽ tóm hắn!
Họ sẽ đưa anh về nước rồi giết anh.
Không sao đâu, Hector.
Tôi không chống lại chuyện này nữa.
Anh thật sự đề nghị tôi liều đưa một người Saudi
ra khỏi Đức à?
Gặp ở khách sạn là một ý tồi.
Nhưng đó là điều tôi cần làm.
Tôi cần được là chính mình.
Tôi vừa nhận tin Faisal đang trên máy bay đến Riyadh.
Cút khỏi mặt tôi ngay.
Hector: Bên dưới một bí mật,
lại có bí mật khác, rồi bí mật khác nữa.
Cả một đống hỗn độn khốn kiếp do chính ta tạo ra.
Anh cần cẩn thận, Daniel.
-Cẩn thận cái gì? -Tất cả.
Tóm được anh rồi.
[Bài "I'm Afraid of Americans" của David Bowie vang lên]
Robert: Đừng bảo tôi bình tĩnh, Steven.
Lạy Chúa, bình tĩnh? Nhìn anh đi.
Tôi nói là tôi đã xử lý rồi.
Nhưng xử lý thế nào? Nghĩa là sao?
Ở đâu có dấu vết giấy tờ,
ở đó có Thomas Shaw châm lửa và thiêu sống chúng ta.
Hơi cường điệu rồi đấy, Robert.
-Vậy à? -Ừ.
Anh nghĩ thế à? Tôi thì không.
Đây không phải chuyện chúng ta sụp như Gerald.
Đây là chuyện chúng ta vào tù vì điều hành đặc vụ ma
và móc túi Chú Sam, vì Chúa đấy.
Mà nhân tiện,
nếu anh đang tìm một chỗ hợp lý để nhảy,
thì không phải chỗ này.
Tôi xí Tháp Truyền hình khi đến lúc rồi.
Tuần trước tôi đã lấy hồ sơ ra, và tôi đã sửa chúng.
Tôi sửa rồi.
Tất cả đặc vụ còn lại đều được đánh dấu là đã chết.
Sẽ không ai tìm thấy gì đâu.
Tôi không biết.
Tôi không biết, tôi không biết.
Tôi không biết, tôi không biết.
Tôi thấy như sắp loét dạ dày đến nơi rồi.
Tôi nói rồi, cứ chờ xem. -Lạy Chúa.
Có lẽ tôi nên kiềm lại, đừng nói với anh.
Houjin Lin gọi cho tôi tối qua.
Sao hắn có số của anh?
Ồ, tôi chịu.
Nói hắn đang sốt ruột, muốn đi dạo.
Đi dạo?
Nghĩa đen hay nghĩa bóng? -Nghĩa đen.
Vậy bảo Hans mua cho hắn cái máy chạy bộ chết tiệt đi.
Lạy Chúa, dạo này có thứ gì chịu diễn ra theo ý ta không?
Ý tôi là, có một điều...
Lin đang nhắm vào tất cả chúng ta,
cả phía Đức nữa, nên còn chuyện đó.
Làm ơn nói với tôi là... ta không phải người kế tiếp.
Tôi không...
Anh muốn thầy bói à?
Ở Kreuzberg đầy nhóc.
Vậy anh đã có dịp
xem xét tấm ảnh tôi đưa anh chưa?
Dù tên quái đản đó là ai, hắn không đáng để chúng tôi quan tâm.
Không có hồ sơ gì về hắn à?
Hay có lẽ cô chỉ không thích chia sẻ?
Anh đang ám chỉ gì?
Tôi ghét phải nghĩ rằng cô không sẵn lòng hợp tác
với người bạn Mỹ mới của mình.
Ồ.
Để tôi nói rõ, anh Miller.
Anh và tôi, chúng ta không phải bạn.
Thật à? Sau màn chào đón nồng hậu cô dành cho tôi,
tôi đã rất tin là vậy.
Anh biết không, điều duy nhất tôi ghét
hơn kiểu dí dỏm dễ đoán
là những cuộc xâm phạm thời gian riêng của tôi như thế này.
Tôi khuyên anh đừng phạm sai lầm đó lần nữa.
Không thì sao, cô Krug?
Chúc may mắn tìm một bóng ma.
Rõ... cho họ qua.
Rõ.
Vâng?
Gì cơ?
Bao nhiêu người?
Chết tiệt.
Vậy cứ diễn như không hề nao núng.
Đừng cho họ khoái trá vì thấy anh hoảng.
Kệ mẹ họ.
Xin chào, Berlin.
Tôi mang tin vui từ trụ sở đến đây.
Chào anh bạn. Buổi lên tinh thần sao rồi?
Anh là Robert Kirsch, Phó Trưởng trạm. Đúng không?
Giỏi lắm. Nhân dịp gì vậy, các anh?
Ờ, Trưởng trạm đâu?
Tôi ở ngay đây.
Xin lỗi.
Steven Frost.
Chris Bolton... Văn phòng An ninh.
Tôi đến để chặn trước bất kỳ vụ lộ trạm nào nữa.
Vậy ông biết quy trình rồi...
chúng tôi cần quyền truy cập mọi hồ sơ, thư mục,
và giấy ghi chú trong cơ sở này.
Đây là cách các anh chào đồng nghiệp à?
Hôm nay thì đúng vậy.
Vậy, cứ giữ người của ông tránh đường chúng tôi là ổn.
Hm, báo trước thân tình một tiếng thì đã đỡ hơn nhiều.
Đỡ hơn nhiều cho chuyện gì?
Cho anh có thời gian che mông à?
Được rồi, thưa quý vị, cứ bắt tay vào đi.
Mọi người, làm ơn, làm ơn tránh đường...
Được rồi, giờ tôi còn cường điệu không?
Không phải Shaw dí sau lưng, thì là trụ sở chết tiệt.
Anh thôi cái kiểu mất trí chết tiệt đó được không, Robert?
Vậy anh muốn tôi làm gì?
Ừ, cứ vào thẳng đi.
Xin lỗi.
Tôi hỏi ông một câu được không?
Gì?
Cái quái gì đây?
Hả?
Anh vào trạm của tôi, rồi giờ nghe lén điện thoại tôi.
Rõ ràng là chúng tôi có thừa lý do để lo ngại.
Houjin Lin, kẻ đào tẩu Trung Quốc bị truy nã gắt gao nhất,
cũng là một trong những trách nhiệm rủi ro lớn nhất của ta,
lại gửi ảnh chết tiệt qua e-mail cho ông?
Ông đùa tôi à?
Hắn bị tù túng quá thôi.
Không, hắn có một tài khoản Internet
có địa chỉ cá nhân của ông trong danh bạ.
Ông có phiền giải thích chuyện quái đó xảy ra thế nào không?
Tôi cũng định tự hỏi hắn câu đó.
Anh biết đấy, gã đó chắc có thể
bắt Wi-Fi chết tiệt trên đôi đũa của hắn.
Đừng phí thời gian ngưỡng mộ sự khéo léo của người Trung Quốc.
Chúng tôi sẽ xử lý, được chứ?
Tôi thật lòng mong là ông làm được.
Gì?
Houjin Lin còn hơn bí mật bẩn thỉu của ta.
Chỉ nói vậy thôi.
Chuyện này là sao, Bora?
Không có gì.
Không có gì?
Tôi đã hỏi cô có gặp ông ta không.
Sao cô không báo chuyện này cho tôi?
Tôi bận.
Aleksandre Iosava mời tôi đến uống trà ngày mai,
và tôi đã từ chối.
Tôi nói tôi có chuyến công tác.
Cô đến với chúng tôi sau khi
Mohammed Merah xả súng vào một trường Do Thái.
Cô muốn giúp rửa sạch tiếng xấu cho Hồi giáo.
Vậy mà giờ cô đứng đây trước mặt tôi
nói dối về việc gặp Iosava.
Và tôi đã từ chối lời mời của ông ta.
Tôi sẽ không đến nhà của một tên khủng bố, dù đã cải tà.
Có, cô sẽ đi.
Cô sẽ nhận lời mời của ông ta
và nói rằng chuyến đi của cô bị hủy.
No comments yet. Be the first to leave one.