The first 200 lines.
Ta xin lỗi, Cody.
Tôi có 1 bộ hồ sơ ở đây...
Tôi nghĩ là rất phù hợp với anh chị
Thằng bé tên là Cody. Năm nay 8 tuổi
Mẹ thằng bé mất khi nó mới 3 tuổi
Chúng tôi đã từng để 1 cặp vợ chồng nhận nuôi nó.
Nhưng rõ ràng là cặp vợ chồng đó không phù hợp.
Đến gia đình thứ 2 nhận nuôi nó. Thì lại bỏ rơi nó ở nhà,
- Chúa ơi. - Lúc tôi đến kiểm tra tình hình của Cody
Thì phát hiện ra thằng bé đang cô đơn 1 minh trong nhà
- 1 mình ư? - Tôi nghĩ ít nhất nó phải sống 1 mình ở đó 1 tháng rồi.
Khi Cody bắt đầu cầu cứu hàng xóm. Bọn họ biết được chuyện, nên gọi điện cho tôi.
Nhìn xem, tôi rất thích đứa trẻ này.
Thông thường thì chúng tôi không được phép đưa ra ý kiến chủ quan khi nói về bất kì đứa trẻ nào.
Cody rất thông minh, nhưng lại cũng rất cố chấp.
Tôi không ám chỉ quá khứ của nó đã ảnh hưởng không tốt đến nó.
- Tính cảnh giác của nó cao, ngủ cũng hay không ngon giấc. - Không khó để nhận ra.
Nhưng sau tất cả những gì mà nó phải chịu đựng.
Nó cũng không để bản thân biến thành nạn nhân.
Điều này khiến tôi nghĩ đến 2 người
Nếu như 2 anh chị đã đồng ý.
Tôi nghĩ 2 anh chị sẽ có thể trở thành bố mẹ nuôi tốt của thằng bé.
Tôi muốn hỏi chị...
Chị đã sẵn sàng chưa?
Được rồi, lên phòng đi anh
Chúng ta hãy gỡ bức ảnh đó xuống.
Em chắc chứ?
Chuyện đã qua lâu rồi.
Hãy giữ nó lại đi
Cứ để nó ở đây vậy
Họ nói cô ấy ra đi rất nhanh
Thậm chí còn không kịp cảm nhận cái chết đang cận kề.
Thực sự là rất nhanh. Hoặc có thể nó nhanh giống như tôi đang tưởng tượng.
Điều đó khiến tôi cảm thấy được an ủi.
Tốt lắm, Jony.
Còn ai muốn nói nữa không?
Gia đình tôi quyết định sẽ nuôi 1 đứa trẻ, ngày mai nó sẽ đến.
- Thật tuyệt vời đó Jessie. Chúc mừng cô. - Cám ơn, Peter.
Dạo gần đây cô cảm thấy thế nào?
Buổi tối tôi vẫn thường ngủ không ngon.
-Cô đã sắp sếp lại đồ đạc trong nhà chưa? - Rồi.
Mất ngủ là 1 bệnh thường gặp.
Somnia trong tiếng Latin có nghĩa là Ước mơ.
Còn ''lnsomnia ' có nghĩa là ''không có ước mơ''.
Còn trẻ con có nghĩa là gì?
Là hy vọng của chúng ta
Trong số chúng ta có nhiều người sau khi mất đi người thân, trong lòng luôn cảm thấy không yên.
Tuần trước chúng ta đã thảo luận về vấn đề này.
Sau khi nói chuyện xong, tôi không chắc là mình có thể làm được gì.
Nhưng quả thực là cảm thấy dể chịu hơn.
Nhưng thế giới xem ra vẫn tối tăm, không có chút màu sắc tươi sáng nào.
Còn Mark thì sao, anh ấy thế nào rồi? Lâu rồi chúng ta chưa gặp anh ấy.
Người ta thường nói, cách mà mõi người đối mặt với nỗi đau là không giống nhau.
Cảm nhận của tôi và Mark sau khi mất đi con trai cũng hoàn toàn khác nhau.
- Giữa hai người có cảm giác xa cách... - Có rất thường xuyên.
Tôi chỉ hy vọng có thể tìm ra cách để giúp anh ấy vượt qua.
Giúp chúng tôi vượt qua.
Tôi cũng hy vọng anh ấy có thể tiếp tục đến đây cùng tôi để nói chuyện
Bởi vì chỉ có ở đây, lúc này...
Tôi cũng không biết nữa...
Tôi mới cảm thấy minh được thanh thản
- Em sẵn sàng chưa? - Em nghĩ là rồi.
- Chào con. - Chào đi con.
Hai người này là cô chú Hobsen.
- Chào con. - Con cảm thấy sao?
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng, con khỏe không?
Để ta cầm giúp con nhé?
Không hả? Thằng bé này chắc rất ngoan.
Cảm ơn, ta sẽ cất nó rất cẩn thận.
Vào đi.
Nhà mới của con đấy.
Con không cần phải cởi giầy đâu.
Giầy của con sẽ làm bẩn sàn nhà mất.
- Nhà chị đẹp thật đấy. - Cảm ơn.
Cody đừng ngại gì nhé. Tất cả đều là của con đấy.
Lại đây nào, chơi Xbox nhé...
Hay là con muốn Wii, ta nghĩ vậy.
Ta cũng không chắc là con thích chơi gì nữa. Nhưng chắc là con muốn chơi, phải không?
Có người chơi cùng, cô xem Mark vui thế nào kìa.
Con đã chơi Desconnect bao giờ chưa? Đó là 1 trò chơi thể thao.
Nó sử dụng cảm ứng, nên không cần điều khiển.
Nếu như con làm gì, thì nhân vật trong game sẽ mô phỏng theo.
Con có thể xoay, quăng.
Hoặc nếu con muốn đá, thì nhân vật cũng sẽ đá theo con.
Rất hay đấy, con sẽ thích thôi.
Trong đó có vẽ đơn giản.
Nhưng thực ra là 2 chúng ta muốn căn phòng được sắp sếp theo ý của con,
- Thật ạ? - Đúng vậy.
Những thứ phải thay thế hoặc không dùng đến ta đã bỏ đi hết rồi.
Con có thể lựa chọn bất kì thứ gì con thích.
Cody thích sưu tập tiêu bản của bướm.
- Vậy hả? - Thật ư?
Con thích căn phòng này
Con hãy nhớ, đây là đêm đầu tiên, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau.
Con ổn chứ?
Con thích đôi mắt của cô.
cảm ơn con.
Nó đẹp lắm.
Mau ngủ đi nào.
Chúc ngủ ngon cô Hobsen.
Chúc ngủ ngon Cody
Monarch.
Để ta giúp con.
đây.
- Con thích ăn pizza loại nào nhất. - Vị dứa.
Vậy hả? tối nay chúng ta sẽ ăn nhé.
Chúc con ngày đâu tiên vui vẽ nhé.
Con sẵn sàng chưa, đi nào?
Các em hãy nói '' Xin chào Cody'' đi nào.
Xin chào Cody.
Con hãy ngồi chổ đó nhé.
Được rồi, các con hãy mở vở bài tập ra.
các em sẵn sàng chưa?
Từ đầu tiên...
Con ở trong đó ổn chứ?
Con ổn
Nó ổn mà
Em chỉ muốn nghe giọng nó thôi.
Nó ổn mà, phải không?
- Loại này tên là gì vậy? - Là Blue Morpho ạ
Nghe cứ như là tên của 1 vị anh hùng nào vậy.
Còn đây là gì, nhìn nó giống như con nhộng vậy?
Đó là con nhộng, nó sẽ bao bọc con bướm cho đến khi nó lớn lên.
Ta thấy nó giống như chiếc giường của con bướm vậy.
Được rồi.
- Anh qua đây 1 lát rồi về. - Vâng.
Này con.
Hôm nay lúc cô thu dọn đồ đạc giúp con.
Vô tình phát hiện ra có thuốc kích thích.
Thuốc kích thích ?
Là thứ thuốc sẽ khiến con cảm thấy tỉnh táo.
- Con không muốn ngủ. - Cô biết.
Nhưng mà ở đây không còn thứ gì có thể khiến con thấy sợ hãi nữa.
- Có đấy. - Thứ gì vậy ?
The Canker Man.
Đấy là ai?
Khi con vừa ngủ thì hắn xuất hiện, còn ăn thịt người nữa.
Ồ, như vậy là không tốt.
Hắn đã ăn thịt mẹ con.
Để cô kể cho con nghe, ngày cô còn bé.
Luôn cảm thấy có 1 bà phù thủy đang cào cửa sổ phòng mình.
Nhưng thực ra đó chỉ là 1 cái cây.
Cành cây rất dài,
khi gió thổi đã đập vào cữa sổ.
Khi cô biết được điều này,
Có những lúc, sau khi những thứ khiến ta sợ hãi rời đi. Chúng ta lại có thể trưởng thành lên 1 chút.
Nhưng đối với Canker Man. thì không phải như vậy
Được rồi, bây giờ con đã chuyễn đến nhà mới.
Hắn nói hắn sẽ luôn bám theo con
Không, đấy là điều em nên làm.
Không được để nó giấu đi bí mật
và nỗi lo ở trong lòng.
Em biết, nhưng em vẫn cảm thấy có vẽ mình đang can thiệp quá sâu vào đời sống nội tâm của nó.
em đừng nói vậy. Em chỉ đang cố làm tròn trách nhiệm của 1 người mẹ mà thôi.
f c i n e . n e t
Jess.
Những con bướm này từ đâu đến vậy?
Anh đã từng nhìn thấy nhìu bướm thế này chưa?
Để anh bắt 1 con.
Loài bướm sống về đêm ư?
Có lẽ, Nhìn kìa, con bướm kia vừa to vừa đẹp.
- Sao vậy? - Nó cắn em.
- Nó cắn em ư? - Không...
Rốt cuộc là những con bướm này từ đâu bay đến?
BẮt được rồi.
Cái gì thế này?
Vừa rồi đã xãy ra chuyện gì vậy?
Tối hôm qua tôi đã nhìn thấy thứ gì đó.
Tôi nghĩ đó là Sean.
Tôi biết mọi người đều đã từng mơ kiểu như vậy.
Trong giấc mơ, gặp lại đứa con đã mất của mình ở một thế giới khác.
Nhưng lần này giấc mơ của tôi rất khác.
Hơn nữa, cảm giác lại rất thật. Bởi vì...
Cô nói tiếp đi.
Sean biết chúng tôi nhận nuôi Cody.
Và nó rất tức giận.
Tức giận vì có người thay thế mình?
Phải.
Khi cô mới đến Hội chia sẻ này, chúng ta đã nói về chuyện này.
Lúc đó Mark không muốn bán đi ngôi nhà.
- Cô phản đối là bởi vì... - Cô cảm thấy Sean vẫn còn ở đó.
Cô từng nói là thỉnh thoảng cô lại thấy Sean.
Phải.
Được rồi.
Về chuyện giấc mơ, cô phải hiểu...
có nhiều lúc giấc mơ giống hệt như thật, khiến cô cảm thấy bị nhầm lẫn.
Lúc đó không phải tôi đang mơ.
- Lúc đó tôi đang thức. - Như nhau cả thôi.
Khi chúng ta suy sụp quá lâu, ví dụ như là do cảm thấy tội lỗi hoặc do sự sợ hãi....
đặc biệt là những lúc cô ngủ không đủ giấc, kết hợp những tác nhân đó lại với nhau.
Ý thức của chúng ta sẽ tự tìm ra một lối thoát cho trạng thái tinh thần đó.
Lúc đó, nó giống như khi ta đang thức vậy.
Chúng ta có thể mơ ngay cả khi đang thức.
Chúng tôi gọi nó là ''walking dream''
Chứng bệnh này rất giống với những gì mà cô gặp phải.
Chỉ là tôi cảm thấy nó rất chân thực thôi.
Điều này thì tôi tin.
Nhưng mà ''walking dream'' hay bất kỳ giấc mơ nào khác, trên thực tế...
chẳng qua là sự va chạm giữa ý thức và tiềm thức của chúng ta mà thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.