The first 200 lines.
PHÒNG LÙA GÀ Biên dịch: voky
Trước đây tôi có đọc bài báo...
nói là Microsoft thuê nhiều thư ký triệu phú...
hơn bất kỳ công ty nào trên thế giới.
Họ thích quyền chọn cổ phiếu hơn là tiền thưởng Giáng Sinh.
Quyết định đúng đắn.
Tôi nhớ đã từng thấy tấm hình của một tay bảo vệ...
chụp cùng chiếc Ferrari của hắn.
Không thể tưởng tượng nổi.
Nếu bạn thấy những thứ như vậy, thì nó sẽ gieo vào tâm trí...
làm bạn nghĩ làm giàu là có thể, thậm chí dễ dàng.
Rồi bạn bật TV lên, những thứ đó còn nhiều hơn.
Có người trúng $87 triệu đô xổ số.
Thằng nhóc diễn viên kiếm 20 triệu bằng đóng phim.
Một cổ phiếu Internet tăng bung nóc.
Bạn có thể kiếm được cả triệu đô nếu mua sớm.
Và đó chính xác là điều tôi muốn... tham gia.
Tôi không muốn làm nhà cách tân. Tôi chỉ muốn kiếm tiền nhanh gọn.
Tôi chỉ muốn tham gia.
B.I.G khét tiếng nói câu rất hay...
"Một là đi bán ma túy, còn không thì làm siêu sao bóng rổ."
Không còn ai muốn làm lụng để kiếm tiền nữa.
Chả có vinh quang gì trong chuyện làm thêm sau giờ học ở quán Mickey D's.
Mà vinh quang ở đồng đô la kìa.
Thế là tôi đi theo hướng bán ma túy kiểu quý tộc.
Đó là làm môi giới chứng khoán.
- Biến! - Hai trăm!
Bỏ tiền lại! Mày bỏ tiền lại!
Thế là tôi gia nhập công ty này, J.T.Marlin...
sở hữu bởi gã Michael Brantley...
Trùm môi giới trong những tay môi giới.
Ông Brantley!
- Ông Brantley! Chào mừng ông! Ông khỏe không? - Anh tính xử mấy gã này thế nào?
- Họ tuyệt lắm. - Anh xử lý nổi không hay sao?
- Tôi nghĩ là được. Tôi xử lý được. - Anh xử lý được hả?
Hai ly scotch có đá.
Mẹ nó, ê. Ê ê ê!
Đó là thằng nài Venezuela. Nó khủng lắm. Cân nặng khoảng 48 pounds.
119, gần đúng đó, nhóc.
Sao cũng được. Cá 3 ăn 1 cho thằng mọi đen.
Richie, Richie. Làm ơn dùm đi.
Im dùm 10 phút được không?
Tao cần kẹo cocaine. Tao cần mẹ nó kẹo hít mũi.
Tao cần loại hít mũi xì xì...
vì tao đang muốn phê mẹ nó đây.
Hiểu ý tao không? Đưa tao kẹo hít mũi.
Mang cái bàn lại đây.
Mọi người im lặng. Được rồi. Trật tự.
Cám ơn. Tôi muốn báo mọi người biết tụi tay mơ bên N.A.S.D hết đeo bám chúng ta.
- Lũ đần độn. - Mẹ mày. Tao đi nghỉ mát đây.
Bear Stearns có thể gọi S.E.C. Họ không thể tìm thấy lỗi nào của chúng ta.
J.T. Marlin, một lần nữa, có toàn quyền giao dịch.
Tôi đã bảo mà. Cây ngay không sợ chết đứng!
Giờ chúng ta thành siêu sao.
J.P. Morgan vừa gửi fax chúc mừng...
nói là "chào mừng gia nhập hội".
Điều này nghĩa là nhóm của Todd và Richie...
trước đây hi sinh chịu án phạt...
Giờ có thể ngừng gọi khách hàng và bắt đầu giao dịch lại.
Chúc mừng trở lại!
Để chứng tỏ tôi yêu quý các bạn cỡ nào...
tôi có một phần thưởng nhỏ nhỏ.
Nói đi cưng, nói đi!
Tôi mời mọi người lên phòng suite 418.
Chính tay tôi lựa đó.
Giờ chúng ta thành dân chơi rồi! Nhập tiệc nào!
Ba tháng trước
Đừng đụng bài. Đừng đụng bài.
- 14. - Thêm.
Coi nào Mike. Rút nữa là bị quắc đó. 16.
Thêm.
Quắc. Xin lỗi nhé.
Mẹ kiếp! Tối nay không thắng được một ván!
Này Steve? Lại đây chút.
Có khát không? Không quan tâm.
Mua cho Mike lon Coke và chút bánh. Anh đói không?
Có có. Sao không?
- Nhà cái quắc. - Tuyệt!
Mày mừng cái chó gì vậy?
Bình tĩnh chứ.
Tàu lượn. Có lên có xuống. Anh hiểu mà.
Được rồi. Đặt đi.
Tôi sống ở Kew Gardens Hills, tổ chức cờ bạc...
cho bọn nhóc trường Queens có chuyện làm sau giờ học.
- Hẹn gặp lại. - Mẹ mày.
- Hẹn gặp lại ngày mai. - Tôi làm ăn cũng khấm khá lắm.
Không thể nghĩ được là lần gõ cửa đó thay đổi hết mọi thứ.
Mọi thứ. Này, đừng hiểu nhầm.
Không không. Để tôi mở.
Tôi không tin vào số phận. Tôi chỉ tin vào xác suất.
- Nó không cho anh vào đâu. - Sao không?
Tại nó có biết anh là ai đâu. Nó nghĩ anh là cớm.
Thì sao? Tao nhiều tiền đến mức đốt được cả nhà nó. Gặp rồi biết.
- Anh là ai? - Chào.
- Bạn của tao, Greg. Ôi mẹ kiếp! - Đứng đó làm gì? Vào đi.
Sao rồi? Vào đi Chờ gì nữa?
Dạo này khỏe không? Vào đi. Vào đi.
Khoan. Xe mới của anh đó hả?
- Của nó. - Đẹp quá.
- Chào. Seth. - Chào. Greg.
Rất vui được gặp anh.
- Bọn tôi tưởng tối nay xong rồi. - Bọn tao tham gia trễ quá sao?
Không không không. 24/7 mà.
Này Steve, lấy cho bọn tôi vài cái sandwich được không?
- Được. Lấy tôi 400. - Khoan. Đặt sao đây?
- Anh nghĩ sao? - Năm trăm, tối đa?
Thường bọn tôi không chơi mức đó...
Nhưng tôi không thích để khách mới phiền lòng.
Có thể bọn tôi không có đủ tiền để chung cho anh đêm nay.
Không sao. Mai trả cũng được.
Thôi được. Anh muốn bao nhiêu?
- Năm ngàn. - Jeff.
Mày không cưỡng lại được đúng không?
Mày làm tao giống như con nít không bằng.
- Chịu thì chơi. - Đồ giàu sang chảnh.
- Một chip bao nhiêu? - Một chip bao nhiêu?
Ba thằng Puerto Rica, hai Tàu Khựa và một Guinea đi.
Tôi không quan tâm. Trộn lên. Sao cũng được.
Một con Swahili thì sao? Lạy Chúa.
Tôi cũng chả biết đó là gì. Anh làm tôi quê rồi đó.
Anh tự làm chip riêng à, có tên mình nữa hả?
Không đùa được đâu.
Bọn tôi từng xài chip Bicycle...
rồi có một số thằng nhóc lén bỏ thêm để tăng tiền chơi.
- Tụi nào? Moyshe hả? - Không không. Bọn nhóc ở dãy nhà trên.
Mẹ kiếp tụi Moyshe.
- Anh có xe đẹp lắm. - Cám ơn. Ferrari đó.
Ừ. Đời 355, sáu số đúng không?
Ừ. Xài bộ đồng tốc. Xịn lắm.
Sơn vàng giống cứt bỏ mẹ. Đỏ mới chuẩn.
Vàng mà bẩn hả.
Khoe mã bỏ mẹ.
Được rồi. Đặt đi.
- Chào mẹ. - Con tới trễ đó.
- Con biết. Con xin lỗi. - Cha con đang giận lắm đó.
- Ổng còn không nói cho mẹ biết tại sao. - Lạy chúa.
- Chào. - Khỏe không Seth?
- Cậu sao rồi? Ở trường ổn chứ? - Ổn.
Hỏi hay đó Seth. Sao con không nói cho cha biết?
- Tớ còn không biết cậu có tới không. - Có chứ. Đường đông xe quá.
Rồi sao?
Mình đợi đến ăn tối rồi nói chuyện này được không?
Ừ thôi ăn trước đi.
- Trả lời câu hỏi đi Seth. - Con bỏ học.
Tại sao?
Con học được một năm, nhưng thấy không hợp với mình.
Ta hiểu. Vậy là con nói dối bố mẹ 6 tháng rồi.
Sáu tháng đó Seth.
"Con học vẫn ổn, cha. Điểm con tốt lắm, cha."
Tạm bỏ qua chuyện đó. Vậy là con bỏ học.
Nghĩa là con không nhận được tiền vay hỗ trợ học đúng không?
Đúng không? Con lấy gì trả tiền nhà mỗi tháng, Seth?
Con tự kinh doanh, và đủ kiếm sống.
Đủ kiếm sống? Cái này mà con gọi là kiếm sống à?
- Marthy, cái này là thuốc phiện hả? - Vâng.
- Là thuốc phiện thiệt hả? - Không, mẹ. Đây là kiếm sống lương thiện.
Bố mẹ có thể hỏi bất kỳ khách hàng nào của con.
"Khách hàng" là sao? Khách hàng nào?
Bọn trẻ con trong khu phố à.
Con nghĩ sao tao có được cái này? Chuyện này là bất hợp pháp.
Mày tổ chức cờ bạc chui! Mày biết chuyện này ảnh hưởng tao thế nào không?
Tao là thẩm phán, lạy Chúa!
Mày có nghe tao nói không?
Nói thiệt với cậu. Cậu kinh doanh tốt lắm.
Tôi nghĩ cậu rất thông minh, kiếm được nhiều tiền.
Nhưng tôi phải nói với cậu, nghề này rất rủi ro.
Cậu thực sự tính tổ chức cờ bạc cho bọn nhóc...
cho đến 35 tuổi?
Cậu không tính đến chuyện bị bắt sau vài năm nữa?
Giờ là lúc cậu nên nghĩ cho tương lai.
Vậy anh muốn tôi làm việc cho anh?
Kiểu như trả thù vì tôi lột hết tiền của anh?
Trước tiên là vụ này chưa xong mà.
Và cậu chỉ làm việc cho tôi thời gian ngắn.
Chỉ cần cậu đậu bằng Môi giới chứng khoán.
Cậu học nghề thành thạo. Là cậu tự bơi được.
Hỏi Adam đi. Nó sẽ kể cho cậu nghe.
- Ngon lắm. - Ngon thật không?
- Thật. - Nói thẳng là.
Kiếm cả triệu đô lận.
Tôi kiếm được nhiều tiền bằng tổ chức cờ bạc...
Nhưng mấy gã này chả coi ra gì.
Đó là trình mà tôi muốn đạt đến.
Thế là tôi đến thẳng Long Island.
Văn phòng cách Wall Street chẵn 1 tiếng.
Mấy gã làm việc ở đây hình như không biết chuyện này
Họ tỏ ra như là...
mình đang ở Wall Street vậy.
Nhưng đây không phải là Wall Street.
Đây là lộ 53 đường cao tốc Long Island...
cách Sàn giao dịch chứng khoán New York chẵn 1 tiếng tàu xe.
Không không không. Anh không nên bán. Cổ phiếu này sắp đảo chiều.
Bản thân tôi cũng mua rất nhiều. Cứ kiên nhẫn đi.
Tôi không biết là anh từng mua I.P.O trước đây chưa...
nhưng tôi biết một công ty sắp lên sàn khoảng 1 tuần nữa.
Chúng ta phải hành động ngay. Một tuần nữa là tới rồi.
Đừng có cưới luôn cổ phiếu đó. Mua xong rồi bán.
Ý anh không mua cổ phiếu qua điện thoại là sao? Chứ mần kiểu gì?
Bằng tín hiệu khỏi hả? Thần giao cách cảm? Lãnh đạo thế giới toàn giải quyết bằng điện thoại đó.
Tôi không phải là Charles Schawb. Tôi không cần doanh nghiệp anh; mà tôi định giá.
No comments yet. Be the first to leave one.