The first 200 lines.
Kim Da Mi
Cho Min Soo
Park Hes Soon
Choi Woo Shik
Kịch bản và đạo diễn: Park Hoon Jung
Đầu, bắn vào đầu.
Tao đã bảo chúng mày bao nhiêu lần rồi hả?
Thử động não một lần đi.
SÁT THỦ NHÂN TẠO
Biên dịch phụ đề: Lê Hữu Huy Chúc các bạn xem phim vui vẻ!
Nhìn mày xem.
Đi theo con bé kia làm gì?
Thằng nhải ranh.
Tắm rửa cho sạch sẽ đi.
Biến khỏi mắt tao, đi nhanh!
Mày điếc hả?
Đúng là chướng tai gai mắt mà, thằng ngu!
Mày dám nhìn tao vậy sao!
Đưa nó đi.
Còn con bé?
Anh để tuột nó rồi sao?
Sao việc nào anh làm cũng không xong hết vậy?
Nó không giống những đứa khác.
Vậy sao.
Chúng vốn dĩ ở một đẳng cấp khác mà.
Tiếp tục tìm con bé, tuy nhiên...
báo cáo về tổng là đã ngưng tìm nó.
Sao?
Con bé không sống lâu nữa đâu.
Anh biết điều đó mà.
Đúng không?
Tình trạng của con bé khác anh, anh Choi ạ.
Nó sẽ chết thôi.
Có gì to tát không? Nó đang ở ngoài kia?
Đừng lo việc đó.
Nó chỉ mới 8 tuổi.
Đủ rồi.
Gặp anh sau, tôi đang đói.
Tôi làm cái quái gì từ nãy giờ vậy?
Lái đi!
Lại đây, ăn đi.
Một đứa bé sao?
Ôi trời...
Ôi trời...
Này cháu.
Cháu ơi, ôi trời...
Em ơi!
Không ổn rồi, nó còn sống không?
Em ơi, lại đây! Lại đây nhanh lên!
Em ơi!
Đáng sợ quá...
Không cần phải lo đâu.
Chỉ bị thương bên ngoài, sẽ hồi phục nhanh thôi.
Tôi hiểu rồi.
Tuy nhiên...
Tôi không biết liệu con bé có khôi phục lại trí nhớ không.
Anh nói là nó không nhớ được tên và tuổi.
Phải, cảm ơn ông rất nhiều.
Anh sẽ làm gì khi còn bé hồi phục lại?
À thì...
10 năm sau
Thôi mà chú.
Chúng ta quen nhau cả mà.
Đàn bò của cháu bị bỏ đói 2 ngày nay rồi.
Cháu biết là tình hình kinh tế hiện nay không được tốt.
Chú biết những thứ cháu đang phải trải qua.
Vậy sao chú không giúp cháu?
Chú quen bố cháu lâu rồi mà.
Tất nhiên, anh Koo và chú thân nhau lắm.
Chú biết điều đó.
Vậy giúp cháu đi mà chú.
Ưu ái cháu lần này đi.
Dẫu vậy, chú bán thiếu cho cháu nhiều quá rồi.
Tháng sau cháu sẽ trả mà.
Này, dừng lại! Thằng con hoang!
Mày làm gì đó hả?
Bạn ấy nói mấy con bò đang đói, nó cần được cho ăn.
Mày đúng là thối tha mà!
Chú ơi! Tổng cộng cháu lấy 12 bao nhé.
Ờ, được rồi.
Khoan đã Ja Yoon...
Bố, để bạn ấy đi đi.
- Gặp cậu sau nhé. - Cháu đi đây!
- Ja Yoon, này... - Bảo trọng nhé!
- Sao mày cản tao? - Vậy tháng sau...
- Ôi trời, bố ơi. - Trả ít tiền thiếu...
Thằng con hoang ngu ngốc! Mày bị nó bỏ bùa rồi hả?
Chắc mày cho luôn nó căn nhà này quá?
Bố đừng hà tiện như vậy với người quen mà.
Hà tiện hả? Tao như vậy đấy.
Sao mày cứ mất trí mỗi khi mày gặp nó vậy?
Bạn ấy dễ thương mà.
Cái thằng vô dụng!
Chết tiệt, mày đúng là vô dụng mà!
Trên đời sao lại có thằng ngu như mày vậy chứ!
Cha con anh quấn quýt nhỉ.
Sao vậy, con bé lại quỵt nữa hả?
Thôi mà ông anh.
Thằng ngốc kia đưa mọi thứ cho con bé.
Con bé không nên lái xe mà không có bằng.
Thật sự không nên.
Để nó đi đi.
Bố nó không được khỏe.
Năm sau nó mới đủ tuổi.
Tất nhiên là tôi để nó đi rồi, Tôi chỉ lo vậy thôi.
Vào nghỉ làm tách cà phê chứ?
Cà phê? Nghe cũng được đó.
Ngoan.
Bố ơi!
Con lại lấy xe đi nữa à?
Không phải bố nói là nguy hiểm sao?
Con lái còn giỏi hơn bố nữa.
Đưa đây cho con, con sẽ cho nó ăn.
Bố không được khỏe, bố vào trong đi.
Con có thể lo được đến cuối tuần.
Không sao mà, chỉ là vận động chân tay tí thôi.
Bố không dễ chết vậy đâu.
Vào vỗ mẹ con kìa.
Bà ấy lại bỏ ăn trưa.
Sao vậy? Lại giận nữa hả?
Đi đi.
Bố vào nhà sớm đó.
Con mang cỏ về rồi, tí con cho chúng ăn sau.
Con nên mua vài bộ đồ mới, ăn mặc cho ra con gái đi.
Mấy đứa con trai sẽ không để ý đến con đâu.
Con luôn mặc đồng phục mà.
Bố không phải lo đâu,
chỉ hứa là bố đừng có khóc tại đám cưới của con là được.
Có thức ăn thì ăn đi. Lại đây.
Mẹ ơi?
Mẹ ơi!
Con yêu mẹ đây rồi, ôm mẹ cái nào.
Mẹ. sao mẹ lại bỏ ăn nữa?
Bố nấu cháo ngon mà.
Nghe nè, sáng nay mẹ không ăn sáng,
nên mẹ hơi đói, và nói ông ấy ăn trưa sớm hơn chút.
Rồi bố con nói,
trước đó mẹ đã ăn sáng rồi.
Đúng là gần đây mẹ hay bị quên, nhưng sao lại quên ăn được chứ?
Sao ông ấy lại đối xử với mẹ như người bệnh vậy?
Phải, chúng ta đã không ăn sáng, sao bố lại như vậy nhỉ?
Chắc bố quên rồi.
- Đúng chứ? - Dạ.
Lúc trưa con cũng đói lắm.
Mẹ biết mà!
Bố con gần đây lạ lắm.
Chắc ông ấy bị mất trí nhớ.
Con sẽ đi nấu một bửa tối hoành tráng.
- Ta sẽ ăn sớm. - Được rồi.
Mẹ thích ăn gì nào?
Gì cũng được.
Con gái xinh đẹp của mẹ nấu gì cũng được.
Nhà di truyền học nổi tiếng Han Min cùng với gia đình ông ta
được phát hiện đã chết trong một trận hỏa hoạn xảy ra hôm qua.
Với nhiều vết đâm trên cơ thể, đây được coi là một vụ giết người.
Và cảnh sát đang tích cực điều tra nghi phạm.
Giá gia súc tiếp tục lao dốc,
nó đang gây thiệt hại cho ngành chăn nuôi.
Phóng viên Song cho biết.
Các chuồng gia súc trống là một cảnh tượng phổ biến.
Đã một thời gian từ khi có ai đó nghe thấy...
Các cửa hàng có nói gì không?
Là gì ạ? Họ đã nói gì?
Tốt hơn bố nên bán vài con nữa.
Không, bố.
Giờ giá rẻ lắm, ta sẽ lỗ nặng đó.
Còn tốt hơn là tiếp tục nuôi chúng.
Tớ nghe là cậu lại trộm xe nữa.
Bố tớ đã thấy cậu.
Cậu không biết trẻ vị thành niên lái xe là vi phạm luật sao?
Cậu sẽ bị nhốt một vài ngày đó.
Nhưng bố cậu là cảnh sát mà,
ông ấy sẽ không bắt bạn thân nhất của con gái mình đâu.
Tớ ghét nói vậy lắm, cứ làm đúng luật.
Bố mình công tư phân minh lắm.
Cho dù tớ bị bắt đi nữa, tớ cũng sẽ không đơn độc đâu.
Tớ sẽ mách cậu vì đã tiêu xài tiền mua sách.
Sao tớ lại bị phạt vì việc làm sai trái của cậu?
Điều đó không liên quan gì đến tội của cậu.
Đã bao nhiêu lần cậu nói dối là qua đêm với tớ để đi gặp Ki Young?
Sao lại lôi anh ấy vào đây?
Làm gì mà tới 4 hay 5 lần!
Doh Myun Hee, cậu nói thật hả.
Trẻ vị thành niên thì qua đêm với con trai được sao?
Thôi đi.
Khoan đã, cái người mà đến chỗ của tớ...
Cậu khùng hả?
Nếu muốn tớ kín miệng thì kiềm bố cậu lại đi.
Đồ quỷ xảo quyệt... Cái con này!
- Cậu làm tớ điên mất! - Đừng đánh tớ mà!
Cậu nói đang cần tiền, đúng không?
Sao vậy? Cậu cho tớ hả?
Cái con này!
Xem nó đi.
Chung kết! Birth of a Star!
Phần thưởng là 500 triệu.
Với số tiền đó, đàn bò
và viện phí cho mẹ cậu sẽ được lo hết, đúng không?
Để tớ nhìn cậu xem.
Theo cái nhìn uyên thâm của tớ thì,
No comments yet. Be the first to leave one.