The first 200 lines.
Và giờ là phút cuối của thời gian bù giờ.
AFC Richmond và Nottingham Forest đang hòa với hai bàn mỗi đội.
Obisanya đổi chiến thuật. Anh nhìn thấy Rojas có khoảng trống.
Ồ!
Phạt đền rồi!
Đây là cơ hội lớn để Greyhounds đảo ngược tình thế cho CLB.
Chuyền đẹp lắm, Sam!
Đúng rồi, Dani!
- Tuyệt! - Đẹp lắm.
Hẳn Colin Hughes thấy nhẹ cả người sau khi để Forest gỡ hòa.
Richmond bắt đầu mùa giải với bảy trận hòa liên tục...
nếu trận này vẫn hòa, họ sẽ có số điểm ngang bằng
với hai đội Southampton và Swansea.
Chris, anh có tưởng tượng nổi
việc bắt đầu một mùa giải với bảy trận hòa liên tục không?
Có đấy, Arlo à.
Đó là vì tôi thiên về não phải và có xu hướng tin mấy chuyện viển vông.
Tôi cầu nguyện được không?
Được chứ. Nhưng cầu thần nào và bằng ngôn ngữ gì?
Cậu có thể bắt chéo ngón tay rồi ước.
Làm vậy đó.
Dù gần đây xảy ra nhiều chuyện, fan trung thành của Richmond
vẫn nhiệt thành ủng hộ CLB của họ.
Kèm cậu ấy.
Tới đi. Đúng rồi!
Khoảng lặng bao trùm Nelson Road...
Ngoại trừ linh vật đáng kính của Richmond,
chó săn thỏ Earl, đang tru lên để cổ vũ đội.
Liệu Dani Rojas có đưa chú chó thắng trận đầu tiên trong mùa giải không?
Làm ơn đi mà.
Cố lên, Dani.
Bóng đá là cuộc sống.
- Ôi, không. - Ôi, trời.
Tôi thề tôi không ước điều đó.
Tội nghiệp con chó. Thật bi thảm.
Kinh khủng thật.
Mọi người sẽ không ghét ta vì chuyện này chứ?
Rõ ràng đây là tai nạn khủng khiếp,
nhưng tôi nghĩ ở giải hạng thấp hơn có một cái lợi,
đó là không phải trận nào cũng lên tivi.
Đúng vậy, Higgins, nhưng còn có Internet.
À, phải, Internet chết tiệt.
Này, Twitter đang loạn lên rồi. Xem này.
Ôi trời. Chúng ta làm Michael Jordan khóc thật à?
- Cô viết thông cáo cho Ted chưa? - Tôi viết rồi.
Nhưng ông ấy nói, "Không phải rét, Boba Fett". Ông ấy lo được.
Ừ.
- HLV! - Rồi, Marcus,
- anh muốn hỏi gì nào? - HLV Lasso,
anh thấy thế nào về nỗ lực của đội hôm nay?
Tôi thấy mọi người chơi bằng cả trái tim, nhất là Sam.
Cậu ấy càng chơi càng hay.
Cậu ấy thật sự giúp chúng tôi lấp đầy khoảng trống lớn mà Roy Kent để lại.
Phải bao nhiêu trận hòa nữa
thì anh mới bắt đầu thấy lo?
Marcus à, có hai việc tôi chẳng làm bao giờ.
Đó là "lo lắng" và "ngủ nướng".
Còn ai nữa?
Còn anh bạn này thì sao?
- Trent Crimm... - Tờ The Independent.
Không biết anh có bình luận nào về Earl, chú chó mà Dani Rojas giết hôm nay không?
Trent Crimm, luôn làm khó nhau.
Ừ.
Hồi ba tuổi, tôi bị con chó hàng xóm tấn công.
Tôi không nhớ chuyện như thế nào, nhưng mẹ tôi nói việc đó...
khá đáng sợ.
Nhưng tôi nhớ lúc lớn lên, tôi rất sợ chó.
Như kiểu nếu tới nhà bạn ngủ qua đêm hay gì đó,
họ phải để chó bên ngoài nhà, không thì tôi sẽ khóc mãi.
Rồi lúc học cấp ba, hàng xóm của tôi, bác Grady, vợ bác ấy qua đời.
Bác ấy rất buồn về việc đó, mọi người cũng biết đó,
rồi bác ngừng chăm sóc cho chú chó.
Chú chó hồi xưa cắn tôi. Nó tên Hank.
Thế là tôi bắt đầu chăm sóc cho nó.
Cho nó ăn, dẫn nó đi dạo, nhặt đồ chơi, mọi trò vui luôn.
Cuối cùng, con trai bác Grady đưa bố đến viện dưỡng lão,
anh ấy hỏi tôi muốn giữ Hank không, tôi nói, "Có quá đi chứ".
Khoảng một năm sau, chúng tôi phải tiêm nhân đạo cho Hank.
Thật ngộ khi trong đời có những việc...
khiến ta khóc khi biết rằng nó tồn tại,
nhưng cũng chính nó khiến ta khóc
khi biết giờ nó không còn.
Tôi nghĩ những thứ đó đến với cuộc đời ta...
để giúp ta tới được một nơi tốt hơn.
Tôi hy vọng chúng tôi giúp Earl tới được một nơi tốt hơn.
Chúng tôi sẽ rất nhớ nó. Vâng.
Còn Dani thế nào rồi?
Tôi chưa nói chuyện với cậu ấy,
nhưng tôi chỉ mong cậu ấy không quá tự trách mình.
Cậu ấy như vậy 20 phút rồi.
Cậu ấy sẽ dùng hết nước nóng mất.
- Vâng. - Vâng, phải ạ.
Dani này. Cậu đang làm gì vậy?
Thanh tẩy cái chết khỏi người tôi.
Tôi khuyên cậu nên dùng ít xà phòng.
Để tẩy sự yên nghỉ vĩnh hằng ra khỏi mấy nơi khó khó.
Cảm ơn, HLV.
Này, đừng quên bóng đá là cuộc sống, đúng chứ?
Tôi biết. Từng là vậy.
Tôi chịu.
Nào, các cậu,
chúng ta sẽ cho Dani một chút không gian riêng nhé?
Tắm ở nhà được mà, đúng chứ?
HLV, nếu ông thấy không sao,
một số cầu thủ thích ngâm bồn ở nhà.
Đúng vậy.
Ừ, đâu sao, vậy cũng được.
Mà này, hôm nay, các cậu chơi hay lắm.
Các cậu khiến đội bạn như cá mắc cạn.
Đừng lo, ta sẽ sớm có trận thắng.
Hẹn gặp thứ Hai nhé, các chú cá vàng.
Cá vàng?
Nghĩa là ta sẽ quên đi sai lầm, thất bại và tiến tới.
Nhưng tôi không phạm lỗi gì. Có mỗi cậu chơi quá tệ.
Các cậu này, không phải Jan Maas lỗ mãng đâu.
Do cậu ấy là người Hà Lan thôi.
- Phải. - Đúng vậy.
Fan bự nhất của anh nghĩ anh sẽ thấy hài hước này
Nói thật, những trận hòa này là lỗi của tôi.
Rõ ràng đây là trời đất trừng phạt vì trận với Man City.
Lúc đó, tôi cứ ước và hy vọng ta hòa cho rồi,
nên giờ cảnh sát nhân quả đang làm nhiệm vụ,
cho tôi nếm mùi hệ quả khi xía vào chuyện của họ.
Ted, đội bóng đang chơi tốt, ta chỉ thiếu may mắn một chút thôi.
"Thiếu may mắn". Ừ. Trời, cách mọi người ở đây dùng từ này thích quá đi.
Ở Mỹ, nếu một đội chơi tệ, chúng tôi không gọi họ là thiếu may mắn.
- Ta gọi là gì, HLV? - New York Jets.
- Nó đó. - HLV ơi.
Xin lỗi đã chen ngang. Hôm nay, tôi về sớm một chút được chứ?
Nhưng việc của cậu là ở lại đến khi cả đội về hết.
Vâng, đúng vậy. Chỉ là hôm nay là sinh nhật 50 tuổi của mẹ tôi...
Ồ.
Mẹ cậu chơi ở vị trí nào trong đội ấy nhỉ?
Không sao đâu, Will. Cho chúng tôi gửi lời chúc mừng sinh nhật mẹ cậu nhé,
và nếu bà ấy muốn thì cứ thi thử vào đội nhé.
Tuyệt vời.
Ông nên nghiêm khắc hơn.
Áp lực làm nên ngọc trai, đúng chứ?
Khoan, có gì sai sai.
Là kim cương... Chết tiệt! Tôi nói sai rồi.
Không, cậu không sai. Chỉ là cậu...
- Thiếu may mắn. - Chuẩn!
Cảm ơn.
Lạ thật.
Ta vừa nhận được rất nhiều đồ ăn từ đối thủ ở CLB Brentford.
Tốt quá. Đồ ăn gì?
Đồ Thái.
Ồ, giờ tôi hiểu rồi.
- Chào mọi người. - Ted!
Anh muốn làm một ly cốc-tai chứ, HLV Lasso?
Giống như câu mà tôi trả lời Diane Sawyer
nếu cô ấy muốn hẹn hò với tôi: "Có chứ".
Ôi trời, trời, trời.
Ông thấy sao rồi?
Keeley, tôi cảm thấy
tôi còn thảm bại hơn người thảm bại nhất trong chương trình Người Thảm Bại Nhất.
Lạc quan lên nào, Ted.
Chúng ta vẫn chưa bị đánh bại.
Ừ, chắc chắn rồi. Cảm ơn cô.
Dani thế nào rồi?
Cậu ấy hơi chấn động một chút,
nhưng Dani rất giống cuộn thước đắt tiền.
- Cậu ấy hồi lại ngay ấy mà. - Ừ.
Chủ của Earl thì sao? Ông ấy ổn chứ?
- Ừ, may là ổn. - Ồ, tốt.
Ừ, và giờ trước mắt anh là nhà hảo tâm rất mới,
rất hào phóng và rất tội lỗi của trại cứu trợ chó lớn nhất Richmond.
Cung điện Buckingham Gâu Gâu.
Tên hay quá.
- Vì Earl. - Vì Earl.
Vì Earl.
Thôi, tôi phải về rồi.
Tôi hứa với mấy đứa con tối nay sẽ xem Empire Strikes Back,
và tôi phải chuẩn bị sẵn tư tưởng
cho lúc chúng hỏi về việc Luke và Leia hôn nhau.
- Ồ, phải. - Chúc tôi may mắn đi.
Chúc may mắn, Higgins.
Tạm biệt, Leslie.
- Này. Cầu cho Thần Lực ở bên anh. - Và cũng bên anh.
Được rồi.
- Ôi, trời ơi! - Phải ông ấy không?
- Phải. - Lại đây nào! Hay quá!
Được rồi.
Này, ông ấy nào?
- Sao nữa? - Tôi sẽ...
- Ừ, nhưng? - Ôi, không. Chắc chắn rồi.
- Tốt, tôi tự hào về bà. - Cảm ơn cô.
Tôi được lên tiếng chưa?
Ôi, xin lỗi, Ted. Chúng tôi tâm sự con gái
về người mà tôi hẹn hò mấy lần ấy mà.
Hay lắm. Tâm sự con gái. Tôi hiểu.
Anh ta tên...
Bọn cô muốn tuần sau hẹn hò đôi không? Để xem bản lĩnh anh ấy thế nào.
- Chắc chắn rồi. - Cô hỏi Roy có rảnh không nhé?
- Anh ấy rảnh mà. Đừng lo. - Được.
Này, hôm nay, Roy có đến xem trận đấu không?
Ôi, không. Xin lỗi, Ted.
Không sao. Tôi bảo đảm lúc nào đó, cậu ấy sẽ đến xem, nhỉ?
Cậu ấy biết luôn có vé mời chờ cậu ấy ở quầy vé, đúng chứ?
- Ừ. - Tốt lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.