The first 200 lines.
Nhìn cái gì mà nhìn. Đây là Tử Cấm Thành.
To thật đó.
Đây là nơi tôn quý nhất trong thiên hạ.
Ai cho các ngươi nhìn lung tung!
Ô Nhã tỷ tỷ hôm nay xinh thật đó.
Ô Nhã tỷ tỷ.
Cây trâm của tỷ đẹp thật đó.
Cây trâm này cũng đẹp nữa.
Các người nhìn kìa, nhìn bên kia.
Họ là ai vậy?
Họ đều là các tú nữ đã thông qua sơ tuyển, chuẩn bị vào tuyển tú chính thức đó.
Y phục của họ đẹp quá đi.
Nếu ta được mặc bộ y phục đẹp như vậy,
thì chắc chắn sẽ đẹp lắm.
Những người này đều là quý nữ danh môn, tiến cung là để làm chủ tử.
Loại xuất thân như chúng ta
dù có thông qua tuyển tú và bồi dưỡng,
thì cũng chỉ có thể làm cung nữ thôi.
Nằm mơ giữa ban ngày.
Tiện tì đáng chết!
Bộ Hương Vân Sa này của ta cố tình mua từ Giang Nam về,
chính là để chuẩn bị cho ngày tuyển tú hôm nay đó.
Bây giờ ngươi làm bẩn rồi.
Bảo ta mặc gì đi gặp hoàng thượng đây?
Đều là lỗi của nô tài.
Nô tài… Nô tài lau sạch cho người.
Cút!
Tiểu chủ tha mạng.
Ngươi nói xem, ta có nên tha cho ả không?
Ô Nhã tỷ tỷ.
Cô ta cũng không phải cố ý. Tỷ tha cho cô ta đi.
Ta không hỏi cô.
Ô Nhã tiểu chủ.
Đám nha đầu này đều là cung nữ mới vào cung,
ngu ngốc như heo.
Người muốn đánh muốn chửi cứ việc,
nhưng đừng tức giận làm hại đến thân thể.
Nếu ngươi đã làm bẩn y phục của ta,
vậy thì lấy tay của ngươi để đền đi.
Đau…
Đừng mà.
Xin Ô Nhã tiểu chủ nương chân.
Một cung nữ nhỏ nhoi như ngươi cũng dám ảo tưởng xin ta tha mạng à?
Nô tài thấp cổ bé họng, đương nhiên không có tư cách.
Nhưng hôm nay tiểu chủ phải tham gia tuyển tú,
đó là chuyện đại hỉ, không nên để nhuốm mùi máu tanh,
sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng và may mắn của tiểu chủ ạ.
Ngươi cũng biết nói chuyện lắm.
Nhưng bây giờ giày của ta cũng bẩn rồi.
Ta không vui.
Tiểu chủ suy nghĩ sáng tạo, khắc một đóa hoa sen dưới đế giày.
Nhưng vẫn còn thiếu một thứ.
Nô tài to gan nguyện san sẻ với tiểu chủ.
San sẻ thế nào?
Linh Lung, đưa túi hương của cô cho ta.
- Ta… - Mau đưa cho ta.
Xin tiểu chủ nhấc chân lên ạ.
Tiểu cung nữ này cũng xinh đẹp thật.
Xinh đẹp thì sao chứ?
Cũng chỉ là xuất thân bần hàn, trời sinh làm nô tì,
chỉ có số nhấc giày cho Ô Nhã tỷ tỷ thôi.
Xin tiểu chủ đi vài bước xem thử.
Ô Nhã tỷ tỷ, hoa sen in trên mặt đất luôn rồi.
Độc đáo quá.
Đặc biệt quá đi.
Nô tài ít học, nghe tiên sinh kể chuyện nói,
Phan phi của triều Nam Tề bước đi trên nền lát gạch hoa sen,
khi đi lại giống như nàng đi đến đâu thì sen nở ra đến đó,
đẹp không gì sánh bằng,
vì vậy mà được sủng ái vô cùng.
Hôm nay Anh Lạc với chút tài lẻ,
thêm chút phấn thơm hoa hồng vào dưới đế giày.
Chúc tiểu chủ từng bước lên cao, được như ước nguyện.
Được.
Với bộ dạng nịnh bợ của ngươi, ta sẽ tha cho ả một mạng.
Cát Tường.
Sao cô ngốc quá vậy?
Lúc nãy suýt hại bọn ta thê thảm rồi.
Cô còn dám nói.
Lúc nãy nếu không phải cô thì ta đâu có phạm sai lầm.
Cô xem.
Được rồi.
Các cung nữ ở lại
đều phải thông qua hai ải là quét dọn và thêu thùa.
Không thể chỉ dựa vào cái miệng, mà phải có tài thật sự mới được.
Đi cả đi. Mau lên.
Anh Lạc, Ô Nhã thị đó xấu xa như vậy,
sao cô phải giúp cô ta trúng tuyển chứ?
Ta thường nghe nói chuyện trong cung là phúc họa tương y.
Rốt cuộc là chuyện tốt hay xấu thì bây giờ vẫn chưa nói chắc được.
Nương nương, sắp tới giờ tuyển tú rồi.
Người nên chuẩn bị sớm mới đúng ạ.
Nương nương.
Hôm nay là ngày các tú nữ so tài nhan sắc,
ta có gì phải chuẩn bị chứ?
Còn không bằng ở đây chăm hoa cho rồi.
Nương nương không đi,
há chẳng phải cho cái vị ở Trữ Tú cung kia có cơ hội sao?
Minh Ngọc.
Nương nương, tuyển tú là chuyện lớn.
Người cũng nên đi xem thử ạ.
Nếu không thái hậu lại trách tội người không lo việc trong cung.
Tuổi còn trẻ mà người này lải nhải còn hơn người kia nữa.
Được rồi, chúng ta đi xem nào.
Vâng ạ, nô tài lập tức trang điểm cho người.
Cung thỉnh Hoàng hậu nương nương thánh an.
Miễn lễ.
Hoàng hậu nương nương.
Lần tuyển tú nữ này chất lượng khá ổn,
có mấy người xinh đẹp, đáng yêu lắm.
Đại Thanh ta tuyển tú
khác với tiền triều.
Đương nhiên phải chọn ra nữ tử xuất thân danh môn,
phẩm chất ưu tú để hầu hạ bên cạnh hoàng thượng.
Không liên quan gì đến tướng mạo cả.
Vậy cũng đâu thể chọn người tướng mạo xấu xí được.
Hoàng thượng nhìn thấy cũng phiền lòng,
còn ảnh hưởng tới tướng mạo của hoàng tự nữa chứ.
Các tú nữ dù có xinh đẹp,
cũng không sánh bằng Quý phi nương nương xinh đẹp tuyệt trần.
Nương nương quá khen, thần thiếp không dám nhận.
Nhưng mà mẫu đơn quốc sắc thiên hương
là vua của các loài hoa,
quả thật không phải ai cũng có thể đảm đương.
Hoàng thượng giá đáo.
Thần thiếp cung thỉnh Hoàng thượng thánh an.
Không cần đa lễ.
Tuyển tú bắt đầu.
Con gái của Đại lý tự khanh,
Sách Xước La Đạo Tấn,
Sách Xước La Ngọc Lê, 15 tuổi.
Hôm nay gió lớn như vậy, cô ấy đứng thế này chắc tốn sức lắm nhỉ?
Hoàng thượng.
Hoàng hậu nương nương, người này có vẻ hơi ốm.
Giống như có một cơn gió là sẽ thổi người bay mất ấy.
Úp thẻ, ban hoa.
Con gái của Thượng tứ viện khanh,
Cam Đường Lâm, Cam Như Ngọc,
16 tuổi.
Người này một ngày phải ăn năm bữa sao?
Úp thẻ.
Ban hoa.
Con gái của Thuận Thiên phủ doãn, Chương Giai Tư Hiền,
Chương Giai Như Hồng,
16 tuổi.
Nàng mỗi ngày đều đội xì dầu phơi nắng sao?.
Hoàng thượng nói ngươi đen đó.
Sao trên mặt còn có nhiều vết nám thế hả?
Úp thẻ, ban hoa.
Con gái của Thái thường tự khanh, Ô Nhã Hùng,
Ô Nhã Thanh Đại,
17 tuổi.
Dưới đất là gì thế hả?
Trên chân ngươi là gì vậy?
Thưa Hoàng thượng, cái này của thần nữ là bộ bộ sinh liên.
- Cởi giày cô ta ra cho trẫm xem xem. - Vâng.
Thì ra ngươi đã khắc hình hoa sen dưới đế giày.
Còn rắc bột mịn lên đế giày nữa.
Cũng phí nhiều tâm tư lắm đó.
Lôi ra ngoài.
Hoàng thượng.
Thần nữ… thần nữ chỉ là làm theo bộ bộ sinh liên,
chỉ là muốn có chút may mắn thôi. Xin Hoàng thượng thứ tội.
Hoàng hậu,
cứu thần nữ với.
Hoàng thượng, tú nữ muốn giành vị trí hạng nhất
cũng không có gì sai.
Nếu người không thích, ban hoa là được rồi.
Nếu bị lôi ra khỏi cung thế này,
sau này còn mặt mũi nào gặp người khác chứ.
Thần nữ vào cung đợi tuyển tú,
nếu như bị đuổi ra như vậy, sẽ làm cho gia tộc nhục nhã,
sau này phải làm sao đây ạ?
Trẫm đã ra lệnh rõ ràng từ sớm,
cấm tú nữ Hán quân kỳ bó chân.
Hôm nay số người dự tuyển bó chân không phải chỉ có một hai người.
Không chỉ Hán quân kỳ như vậy,
mà ngay cả Ô Nhã thị cũng học theo thói tập tục thối nát, lạc hậu này.
Phan Ngọc Nô là yêu phi,
Tiêu Bảo Quyển là hôn quân.
Hôm nay ngươi học theo cô ta là muốn làm loạn triều cương sao?
Tuyển nữ tử thế này vào cung
nhất định sẽ gây chuyện thị phi.
Trẫm không chỉ phải đuổi cô ta ra khỏi cung, mà còn phải trị tội
phụ thân cô ta theo luật để răn đe cảnh cáo.
- Lôi xuống đi. - Hoàng thượng.
Thần nữ biết sai rồi. Đều là tiện tì đó hại thần nữ.
Hoàng thượng, đều là tiện tì đó hại thần nữ.
Hoàng thượng, Hoàng thượng tha mạng.
Hoàng thượng!
Hoàng thượng!
Đáng sợ quá.
Hoàng thượng, thần nữ biết sai rồi.
Hoàng thượng, đều là tiện tì đó hại thần nữ.
Rốt cuộc tỷ ấy đã làm sai điều gì?
Hoàng thượng, Hoàng thượng tha mạng.
Ngô tổng quản, ngài đến rồi ạ.
Ta đến xem cung nữ mới vào năm nay.
Ngô tổng quản,
còn thời gian nửa nén hương mới tới giờ,
No comments yet. Be the first to leave one.