The first 200 lines.
Một khảo sát thực hiện vài năm trước
đặt ra một câu hỏi cho 300 chuyên gia,
”Đâu là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra trong thi đấu thể thao?"
Nhiều người nói là thua ở game thứ 7.
Anh ấy ghi bàn! Bruins thắng cả 7 trận đấu!
Người khác lại nói rằng việc họ đứng thứ 4.
Có người lại nói rằng đó là việc bỏ lỡ World Cup.
Guatemala đã bị loại!
Và nhiều người Brazilians nói rằng đó là việc để Argentina.
Không chỉ trong World Cup. Mà trong bất kì trận nào.
Nhưng một người lại trả lời rằng
điều tồi tệ nhất có thể xảy ra trong thể thao
là đứng thứ 4 ở Olympics.
Đây là một chuyện có thật, nhưng, trừ câu chuyện của tôi,
Tôi đã đổi tên tất cả các nhân vật và cố gắng hết sức
để che dấu danh tính của họ,
vì một số lí do mà các bạn sẽ sớm hiểu.
Tôi là Molly Bloom,
ngay lúc này đây, tôi đang đứng thứ 3 ở Bắc Mỹ
trong bộ môn Moguls dành cho nữ.
Tôi lớn lên ở Loveland, Colorado,
cách Denver 2 giờ đi đường về phía Bắc.
Tôi đã thi được bằng cử nhân về khoa học chính trị
ở trường đại học Colorado
khi tôi tốt nghiệp danh dự tại trường Summa Cum Laude
với GPA đạt 3.9.
Điểm số trung bình LSA T của sinh viên tại trường luật Harvard là 169.
Trong khi của tôi là 173.
Số 87 lên! Số 56 chuẩn bị!
Tôi đã dành ra 16 năm để theo đuổi môn thể thao trong giá lạnh này
và tôi cũng được huấn luyện tốt nhất huấn luyện.
Chủ nhật tôi thường tập luyện cùng bố.
Có gì đó không ổn.
Khi tôi 12 tuổi,
không vì lí do nào cả, lưng tôi bị đau.
Chịu đựng chút đi.
- Lời khuyên hay thật đấy. - Bỏ cái thái độ đó đi.
Chưa đầy 10 phút sau,
tôi đã ở trên một chiếc xe cứu thương.
Tôi bị một chứng tên là vẹo cột sống nhanh.
Sương sống tôi cong một góc 63 độ
và tôi cần thực hiện một ca phẫu thuật 7 tiếng
để nắn thẳng lại xương sống,
rút xương từ hông ra, hợp nhất 11 đốt sống lại với nhau,
buộc những thanh sắt vào vùng xương được nối.
Cô bé sẽ ổn thôi.
Cô ấy không được phép trượt tuyết nữa.
Và moguls thì càng không.
Và hiển nhiên thi trượt tuyết
thì ngiêm cấm tuyệt đối.
Lậy Chúa, cảm ơn bác sĩ.
Tôi trượt tuyết trở lại 1 năm sau đó,
chơi moguls 18 tháng sau,
và trước ngày sinh nhật thứ 20, tôi vào đội trượt tuyết Mỹ.
Đây là vòng tuyển chọn cuối
để chọn người tham dự Olympics được tổ chức tại Salt Lake. .
Vòng đấu này sẽ diễn ra tại thung lũng Deer.
Độ cao 8,100 feet, độ nghiêng là 52 độ,
cũng giống như bề mặt của kim tự tháp vậy.
Tốc độ gió từ 20 tới 25 dặm một giờ,
thổi từ trái sang phải.
Nhiệt độ trên đỉnh lúc này là âm 3 độ.
Phía trước tôi là 17 đối thủ khác,
nó giống như việc cắm một chiếc cọc chủ quyền
lên một hồ bơi đóng băng không có bờ.
Kiki bị thổi bay khỏi đường đi.
Shannon bị mất thăng bằng trong lần tiếp đất thứ 2.
Ông ấy đang nói về Kiki Bandy và Shannon Keebler,
2 đối thủ khó nhằn nhất của tôi, họ bị trừ điểm khá nặng
trong lần thi cuối,
Tôi có thể vào được đội tuyển thi Olympic, ngay lúc này.
Tới giành nó đi.
Và nếu tôi thực hiện được ba đường trượt hoàn hảo ở hồ Salt Lake,
những đường trượt đáng nhớ nhất đời tôi,
Tôi có thể đánh bại Áo và Thuỵ Sỹ
và có một chỗ đứng thực sự trên bục quang vinh.
Rồi trường luật, rồi bắt đầu khởi nghiệp.
Một quỹ đầu tư cho phụ nữ.
Bố tôi đang ở dưới chân dốc,
gọi điện và bảo tôi chú ý đường trượt.
Kiểm tra đường trượt.
Con đang kiểm tra.
Sẵn sàng chưa?
Tuyết rơi nhẹ, khiến thân trên tôi bình tĩnh hơn,
hai chân chụm lại, tư thế tốt, không lệch đường.
Chuẩ bị cho cú D-spin và
chạm đất.
Bây giờ, có 2 điều bạn cần biết trước cú quay thứ 2,
quay 2 vòng.
Điểu thứ nhất là khi tầm nhì xấu
giống như lúc này,
đường đua được rải những nhánh thông
vì vậy các vận động viên
phải cố tìm hiểu trước.
Điểu thứ 2 là độ chính xác của đường đi
được xác định bằng thứ được gọi là DIN.
Nếu bạn là người mới,
DIN của bạn là 2 hoặc 3.
Nếu bạn trượt hàng tuần,
nó rơi vào khoảng 8.
Của tôi là 15.
Ủng của tôi đã rời ván trượt đúng không?
Vậy chuyện nãy xảy ra như nào?
Nó xảy ra vì tôi vấp phải một nhánh thông
đã đông cứng vì thời tiết lạnh giá.
Và tôi đã vấp chính xác vào nó
nó làm đứt dây ràng buộc của tôi.
Ngay lúc này đây, tôi không có thời gian
để xem vụ việc vừa diễn ra có gì lạ
vì tôi sắp tiếp đất khá mạnh
bằng xương sống,
chúng được nối lại từ nhiều đoạn nhỏ
bằng một thiết bị ghép nối.
- Lùi lại, lùi lại! - Tránh ra!
Tránh ra!
Không hề liên quan tới đỏ đen ở đây.
Tôi chỉ dề cập đến chuyện này vì tôi muốn nói rằng
dù mọi người có trả lời thế nào về điều tồi tệ nhất có thể xảy ra
trong thể thao thì việc đứng thứ 4
trong Olympics là tệ nhất...
Thật sao? Mẹ nó.
- A lô? - Molly Bloom?
- Có phải Molly Bloom? - Vâng.
Tôi là đặc vụ Tomasino từ FBI.
Chúng tôi có lệnh bắt cô.
- Xin lỗi? - Chúng tôi đang ở ngoài cửa.
Chúng tôi muốn cô bước ra, được chứ?
Nghe đây. Hãy đầu hàng đi.
Ai vậy?
Tôi là đặc vụ Tomasino từ FBI, cô Bloom.
Cô có 30 giây để mở cửa,
hay chúng tôi sẽ phá cửa vào.
Cô hiểu tôi nói gì chứ?
Giơ tay lên!
Giơ tay lên!
Có nhầm lẫn ở đây. Cô là Molly Bloom?
Phải, nhưng có...
Tôi muốn cô đi về phía tôi thật chậm...
Được chứ? Mau lên.
Chậm. Chậm thôi.
Nào. Đi nào.
Tôi khó nhìn quá.
- Đèn chiếu vào mắt tôi. - Đi chậm thôi.
Vâng, thưa ngài.
Áp tay lên tường.
Giang tay và chân cô ra.
Còn ai khác trong căn hộ không?
Không, thưa ngài.
Có vũ khí nào trong căn hộ không?
- Không, thưa ngài. - Đi.
Cô bị bắt vì
tổ chức đánh bạc phi pháp.
Cô hiểu rồi chứ?
- Vâng. - Cô nói hiểu rồi đi.
Tôi hiểu.
Có nhầm lẫn ở đây
vì tôi không tổ chức trò nào suốt 2 năm qua.
Tôi muốn cô nhìn vào
tờ giấy này ngay bây giờ.
Cô có nhìn thấy đoạn đầu nói gì không?
Có.
Đọc cho tôi nghe đoạn đầu nói gì đi.
"Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, lệnh bắt giữ Molly Bloom."
Tôi đã đặt cược lớn vào thú vui này.
Cô nghĩ gì về những nội dung đó?
Hãy tự trả lời đi.
Kết hôn ư?
Đó là một cái bẫy.
Xã hội ư?
Là một trò hề.
Con người?
Tôi nghĩ có người tốt kẻ xấu.
Nhưng tôi không tin họ.
Tôi không tin người khác.
Mỗi năm vào dịp sinh nhật,
bố tôi đều phỏng vấn anh em chúng tôi.
Ai sẽ là người hùng của đời chúng tôi?
Cô tôn trọng ai nhất?
Tôi không có người hùng.
Cô không có người hùng sao?
Cô có thấy thế hơi ngạo mạn không?
Không.
Bởi vì nếu tôi đạt được những mục tiêu đề ra,
rồi trở thành người như mong muốn, tôi sẽ là người hùng của mình.
Thậm chí với một cô gái tuổi teen,
tôi sẽ chẳng tức giận một cách phi lý
với bất kì thứ gì.
Chắc phải mất 22 năm nữa tôi mới hiểu tại sao.
Sau khi bị loại ở thung lũng Deer,
tôi quyết định nghỉ một năm ở trường luật.
Tôi cần phải tránh xa để tìm hiểu thực tế,
và lên một kế hoạch mới.
Vậy nên, tôi đã chọn Los Angeles.
Một người bạn trong nhóm trượt tuyết của tôi
đã đồng ý cho tôi ghé qua chỗ cô ấy một thời gian.
Bố tôi phản đối việc tạm dừng ở trường,
và ngừng trợ cấp.
Nhưng tôi có 1700 đô tiền tiết kiệm được,
và nó sẽ giúp tôi trụ được
cho tới khi tìm được một việc phục vụ bàn.
No comments yet. Be the first to leave one.