The first 200 lines.
Ô chào, Kevin. Thật tuyệt khi cậu cũng đi làm.
Cậu đã ở chỗ nào vậy?
Lốp xe em bị xì trên đường đi làm, sếp Michael.
Em suýt chết.
Xe em đã bị trượt...
Đố vui đây.
Gì cơ ạ?
Tại sao hôm nay là một ngày đặc biệt?
Em vừa suýt chết đấy.
Hôm nay là một ngày đặc biệt,
vì tôi rất vinh dự
với tư cách là một người thầy...
một giảng viên đặc biệt...
Cậu... cậu nói nó là gì ấy nhỉ?
Sếp sẽ là khách mời được phát biểu
ở lớp doanh nhân trẻ của em.
Ở trường kinh doanh đấy, Kevin.
Trường kinh doanh đấy nhé.
Nếu bạn mang sếp đến lớp,
thì chắc chắn được nâng điểm số lên.
Nên...
Tôi có bị ngu mới không làm vậy, đúng chứ?
Một người sếp cũng như một người thầy.
Và tôi là một người thầy tuyệt vời.
Giống như thầy Handell.
Thầy Handell thường hay gặp gỡ chúng tôi.
Và ông ấy hay kể những câu truyện cười tuyệt vời.
Và thật ra ông ấy còn cặp với một học sinh luôn.
Và rồi thêm 12 học sinh khác nữa.
Đó chỉ là chuyện trên báo thôi.
Thật sự việc đó đã hủy hoại năm lớp 8 của tôi.
Tập 16 Trường kinh doanh
Chúng ta đi thôi. Tới trường đại học thôi.
Phải mang theo đồ chơi nữa.
Tôi đã nói điều gì truyền cảm hứng nhất cho cậu?
Đừng có là thằn ngu, câu đó thay đổi đời em luôn.
Mỗi khi tôi chuẩn bị làm việc gì, tôi đều nghĩ rằng
Liệu có thằn ngu nào làm điều đó?
Và nếu có, tôi sẽ không làm điều đó.
Liệu họ nó ném mũ lên trời không nhỉ?
Gì cơ ạ?
Nhiều khi ở trường học hay học viện
sau một bài phát biểu truyền cảm, mọi người sẽ bắt đầu ném mũ
thật cao lên trời.
Sếp có hiểu là đâu có ai sẽ tốt nghiệp lúc này chứ?
Tôi biết, biết chứ.
Tôi chỉ nói rằng, liệu họ có làm vậy không.
Tôi đã chuẩn bị vài lời khá hay cho việc đó.
Hãy để mũ các bạn bay cao như giấc mơ của mình.
Câu đó hay phết.
- Chỉ là... không phù hợp đâu sếp. - Tôi hiểu chứ.
Bình tĩnh đi, anh bạn trẻ.
Đôi khi cậu hơi bị thừa sức trẻ quá đấy.
Chúa ơi, em đang lái xe mà.
Chúng ta đang vui mà.
Anh không thể đợi được đến buổi triễn lãm của em.
Được rồi, nói rõ cho anh là
chỉ là tranh từ bạn học cùng lớp với em
trong một xưởng tranh nhỏ mà thôi.
Anh sẽ không bỏ lỡ nó cho điều gì khác đâu.
Cám ơn anh.
Tôi rất vui khi được hàn gắn với Roy.
Tôi nghĩ là vì sự trưởng thành.
Trưởng thành và đứng đắn.
Có phải là tôi đang khoe khoang không?
Tôi không định khoe khoang gì cả.
- Yêu em. - Em cũng vậy.
Pam lại cặp với Roy. Còn tôi với Karen.
Và Brangelina thì cặp với Frangelina*.
Brad Pitt và Angelina Jolie*.
Cuộc sống lại tiếp diễn thôi.
Tớ không tin được cậu lại quay về với Roy.
Đúng vậy.
Bọn tớ cũng yêu từ xưa rồi mà.
Ôi chúa ơi, cậu đúng là đang yêu rồi.
Ừ.
Cậu cũng nên tới buổi triễn lãm nghệ thuật của tớ.
Ồ triễn lãm nghệ thuật ư?
Cũng không có gì to tát đâu.
Nhưng nhiều người từ văn phòng
cũng sẽ đến đó.
Ồ được chứ.
Tớ chắc chắn sẽ đến, hứa luôn.
Sân trường.
Mang lại quá nhiều kỷ niệm...
mà tôi từng có.
Ê chơi ném đĩa kìa. Xem kìa!
Sao chúng ta không chơi một chút trước khi vào lớp nhỉ?
Tuyệt lắm!
Anh bạn!
Ôi chúa ơi.
Phân của động vật.
Dwight, anh đang làm gì vậy?
Giải quyết một bí ẩn, nếu việc đó ổn với cô.
Đến với bố nào.
Được rồi, thưa quý vị.
Chúng ta có một con chim
bị kẹt trên lỗ thông hơi.
May mắn, thay tôi đã tìm thấy nó trước khi.
Dơi! Là Dơi!
Dơi! Dơi!
Ôi chúa ơi.
Dơi!
Không, tất cả mọi người giữ bình tĩnh.
Nó bay rồi!
Tạm biệt.
Được rồi, đến lúc rồi.
Ryan đang giới thiệu tôi rồi.
Dunder Mifflin không thể sánh với cách các công ty hiện đại ngày nay
và ban lãnh đạo không sẵn lòng thay đổi để thích ứng
Khách hàng của họ thì đang mất dần...
Tôi không thể nghe cậu ấy nói gì.
Nhưng có vẻ cậu ấy rất tập trung vào nó.
Chúng tôi có một con dơi trong văn phòng.
Giải pháp đơn giản nhất là mở cửa ra.
Nếu chúng tôi có cửa sổ có thể mở được.
Cứt rơi từ trên trần nhà xuống!
Là cứt đấy!
Được rồi, cám ơn.
Ban kiểm soát động vật sẽ đến vào lúc 6:00.
Tận 6:00 sao?
Không, như vậy thì không thể chấp nhận được.
Được rồi, Jim, cậu là người đứng thứ hai của cái văn phòng này.
Cậu cần bước lên và thể hiện sự lãnh đạo của mình.
Tôi xin lỗi, anh vừa nói gì cơ.
Kỳ lạ thật.
Cái gì? Có gì lạ?
Con dơi.
Tôi cảm thấy như bị nó cắn vậy.
Nhưng xem này, lại chẳng có vết gì cả.
Tôi cảm thấy...
nhạy bén hơn.
Cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ.
Thôi kệ đi.
Và giờ, không để các bạn đợi nữa.
Tôi xin giới thiệu trưởng phòng của Dunder Mifflin chi nhánh tại Scranton,
Michael Scott.
Chào mọi người, tôi là Michael Scott.
Xin chào, tôi là Tom Rollin
người đại diện Dạy trực tuyến...
Và hôm nay tôi muốn bắt đầu ngày hôm nay
bằng cách truyền cảm hứng cho các bạn.
Tôi mượn cuốn sách của cậu được không?
Cám ơn.
Chúng ta có sách gì đây?
Ồ, là sách kinh tế.
Rất, rất thú vị.
Các bạn không thể học...
từ sách giáo khoa.
Hãy thay thế những trang giấy này...
bằng bài học cuộc đời.
Và rồi...
các bạn sẽ có được cuốn sách...
có giá trị nặng như vàng.
Tôi biết cuốn sách này mắc tiền,
nhưng bài học ở đây là vô giá.
Tốt lắm.
Được rồi, tôi nghĩ các bạn đã được truyền cảm hứng rồi.
Chúng ta tiếp tục chứ?
Có bốn loại hình kinh doanh.
Dịch vụ du lịch.
Dịch vụ ăn uống.
Dịch vụ đường xá.
Và dịch vụ bán hàng.
Và bệnh viện/nhà máy sản xuất.
Và cả du lịch hàng không nữa.
Đây là việc của cậu đấy, Halpert.
Ối!
Có chuyện gì vậy?
Bánh mỳ trên bàn em. Anh vừa đụng vào nó.
Nó nóng quá.
Nhưng Jim à,
cái bánh mỳ tỏi này nguội rồi mà.
Cái gì?
Không phải đâu.
Nó khiến anh bỏng, anh...
Kinh khủng thật.
Xử lý từng việc một đã.
Nếu ma cà rồng xuất hiện ở Mỹ,
khá hợp lý nếu nó đến từ những vùng vần sylvania.
Như Penn-sylvania.
Như vậy không có nghĩa là Jim sẽ trở thành ma cà rồng.
Chỉ là cậu ta đang mang mầm mống của ma cà rồng.
Vậy... các bạn muốn khởi nghiệp ư?
Các bạn phải bắt đầu như thế nào?
Các bạn phải cần điều gì?
Đầu tiên, bạn cần phải có một tòa nhà.
Và thứ hai là, các bạn phải có hàng hóa.
Các bạn cần thứ gì đó để bán.
Nó có thể là bất kỳ cái gì.
Nó có thể là thingamajig
hoặc là whosi-whatsi.
Hoặc là...
bánh Whatchamacallit.
Giờ, các bạn cần bán những thứ đó
thì mới có tiền mua được bánh PayDay.
Và nếu các bạn bán đủ một số lượng.
các bạn sẽ kiếm được bánh 100 ngàn.
Thỏa mãn chưa*?
*Câu slogan của bánh snicker
No comments yet. Be the first to leave one.