The first 200 lines.
- Biên dịch: Nhật Uyên, Khải yutaro, Nam, Harpy Monet - Biên tập: Đoàn Duy Tùng
KỶ NGUYÊN BÓNG TỐI MỚI
Nhân loại cố gắng ngăn chặn một cuộc khủng hoảng sinh thái sắp xảy ra...
...bằng cách đầu tư mạnh mẽ vào công nghệ di truyền.
Nhưng đã thất bại.
Vi rút và các sinh vật được chế tạo trước đây vô tình thoát ra khỏi phòng thí nghiệm.
Chúng quét sạch những thực vật có thể dùng làm thức ăn,
quét sạch cả động vật và một lượng lớn quần thể con người.
Trong một thành phố khép kín được gọi là "Cố Đô", một nhóm ít người tụ họp và dần phát triển
Còn những người bên ngoài thì phải vật lộn để tồn tại.
Người dân ở Cố Đô có thực phẩm nhờ việc trao đổi hạt giống
Tuy nhiên, những hạt giống này chỉ có thể đem đến một vụ thu hoạch duy nhất.
Nóng quá con.
Sao con vội thế?
Con đến phòng thí nghiệm cũ đây.
Bố ghét nơi này.
Cẩn thận đấy!
Xem con tìm thấy gì này.
Thế này đủ rồi, Vesper, bố sắp hết pin rồi.
Có ai ép bố phải đi cùng đâu.
Cứ ở nhà sạc pin đi.
Đang lãng phí thời gian của chúng ta vào thử nghiệm này đấy.
Đừng lo.
Không đau đâu.
Cảm ơn nhé.
Chờ bố ở đây.
Chỉ là một người hành hương thôi. Đi nào.
- Con nghĩ đó là một người phụ nữ. - Mặc kệ đi.
Một ngày nào đó, con muốn đi theo một trong số họ...
để tìm xem họ đã lấy những loại rác đó ở đâu.
Đừng. Họ chỉ quanh quẩn mãi thế cho đến khi chết thôi.
Sao bố biết họ không bao giờ về nhà chứ?
Ai cũng biết còn gì.
Làm sao có người nào đó biết hết về họ được chứ?
Vesper, bà ấy sẽ không về nhà nữa đâu.
Còn ai khác ở đó với bố không?
Bố nghĩ họ đi cả rồi.
Bố chẳng nghe gì từ họ nữa cả.
Vesper, bồn chứa!
Nguồn năng lượng!
Nhanh đặt nó trở lại trong tủ lạnh đi.
Con lấy nó ra rồi.
Con cần không gian để nuôi cấy tế bào của mình.
Con sẽ đến gặp Jonas.
Ai chịu trách nhiệm cho việc này?
Ta hỏi ai chịu trách nhiệm?
Là con.
Nhưng chúng không...
Jug là trách nhiệm của con.
Giờ thì giúp sinh vật tội nghiệp đó chấm dứt sự đau đớn này đi.
Nó không phải là con người. Nó sẽ không cảm thấy đau đớn gì đâu.
Nó được tạo ra từ phòng thí nghiệm.
Chắc Jug đó từng khiến ông phải trả giá đắt nhỉ. Lãng phí thật.
- Sao con lại nghĩ thế, Vesper? - Ông biết mà.
Sao ta biết được chứ? Con cứ ru rú trong cái lều đó với anh trai ta suốt.
Có ai đó đang phá máy phát điện của chúng tôi.
Thật không?
Đúng là cuộc đời.
Tất cả vi khuẩn của chúng taôiđã biến mất.
Chúng tôi không có năng lượng.
Con biết chúng ta không đủ để làm từ thiện mà.
Tôi không trông chờ sự từ thiện.
Tin ta đi, chúng ta đang làm việc đó.
Ở đây, gia đình phải gắn bó với nhau mới có thể tồn tại.
Nhất là khi phía Cố Đô đang tăng giá hạt giống.
May mắn thay, chúng ta có thứ họ muốn.
Skinny!
Xem ai đến gặp gia đình mình này.
Máu của con sẽ không tươi mãi đâu.
Thật tiếc khi phải lãng phí tất cả trong tình huống khẩn cấp như thế này.
Nhưng tất nhiên, nếu sống một mình,
con còn may mắn vì mọi chuyện đã không tồi tệ hơn.
Người hành hương, người lang thang, người theo đạo,
nếu họ đến gõ cửa nhà con...
tất cả đều có thể kết thúc trong bi kịch.
Con sẽ được an toàn ở đây.
Còn bố tôi thì sao?
Bọn ta sẽ chăm sóc ông ấy.
Mẹ con rời đi không phải lỗi của ông ấy.
Con và bố sẽ sống thoải mái hơn,
đặc biệt là trong mùa đông.
Con làm ta nhớ về mẹ con đấy.
Hy vọng con không sợ ta, nhé?
Tôi không muốn trở thành kẻ nhân giống của ông.
Sao con nói như thể đó là từ gì bẩn thỉu vậy.
Con nghĩ mình tốt hơn mọi người sao?
Tôi có kỹ năng.
Tôi tự học.
Và một ngày nào đó tôi sẽ ra khỏi đây.
Còn ông...
vẫn sẽ mắc kẹt ở đây.
Hút máu của con mình để đổi lấy hạt giống.
Cô gái nhỏ đầy tham vọng của ta ơi.
Con biết mà, ta và con như nhau cả thôi.
Bởi vì chúng ta sẽ không để thế giới hỗn loạn này tiêu diệt chúng ta, phải không?
Nhưng đừng nghĩ rằng con có thể thay đổi thứ tự của mọi thứ.
Khi có cơ hội, thì hãy biết tận dụng đi.
Tôi có thể lấy vi khuẩn của tôi bây giờ không?
Hai ngày nữa mới có.
Ta phải bán máu của con cho Cố Đô trước.
Ông biết bố tôi sẽ không chống cự được lâu đến vậy nếu không có năng lượng.
Ước gì ta có một ít để chia cho ông ấy.
Không!
Không!
Không! Không!
Bố sẽ không giận con nữa nếu bố thấy những gì con phải chịu.
Gì đây? Con lấy chúng từ đâu?
- Là Jonas cho con. - Để làm gì?
Con đã làm gì để có được chúng?
Không làm gì cả. Là con trộm chúng.
Mau trả lại trước khi hắn ta phát hiện ra.
Không.
Chúng là của con, và con sẽ gieo trồng chúng
- Cho chúng đâm chồi nảy lộc. - Con biết điều đó là không thể mà.
Một khi con thành công, Cố Đô sẽ muốn con làm việc trong phòng thí nghiệm của họ.
Họ sẽ không bao giờ để con làm việc bên trong thành đâu.
Bố chỉ đang sợ con sẽ bỏ đi như mẹ thôi!
Vesper à...
Con không biết mơ mộng phải trả giá thế nào đâu.
Bố im đi!
- Đây mới là nơi cho con. - Im đi!
Tối qua con đã thấy Tàu lượn.
Có lẽ nó đã rơi.
Bố không muốn giúp sao? Nếu bố là người thấy việc đó?
Hãy ném cô ta trở lại nơi con tìm thấy cô ta đi.
Cô ta không thuộc phần trách nhiệm của chúng ta.
Có thể cô ta có thể giúp chúng ta.
Không...
Con nghĩ cô ta có thể đưa chúng ta đến Cố Đô sao.
Những người như thế họ không hành động vì lòng tốt đâu.
Cô ta có lợi gì khi mang con theo đâu?
Có thể là những phòng thí nghiệm.
Không gì cả.
Con muốn cho chúng ta nổ tung sao?
Vậy bố muốn con mặc kệ cô ấy ở đó cho đến chết sao?
Đúng vậy!
Người đàn ông đi với tôi đâu rồi?
Chỉ có mình cô thôi.
Tôi phải tìm ông ấy.
Ông ấy có thể bị thương. Tàu lượn của chúng tôi đã ngừng hoạt động.
Có thể đưa tôi đến nơi tìm thấy tôi không?
Cô không thể đi xa được.
Nhóc giúp tôi được không?
Nhóc giúp tôi được không?
Nhóc đi được mà.
Nhóc có thể nhờ người giúp. Nhóc có thể tìm thấy ông ấy.
Chúng tôi không phải người hầu của cô.
Đúng vậy. Xin hãy tha lỗi vì thái độ của tôi.
Ông ấy là bố tôi, tôi rất lo cho ông ấy.
Mọi sự giúp đỡ của nhóc sẽ được đền đáp đầy đủ.
Chúng tôi đã giúp rồi.
Cô đã gọi điện cho Cố Đô chưa? Họ có đến không?
Tôi không biết.
Tôi đã rơi khỏi tàu lượn trước khi nó vỡ vụn.
- Bố. - Không.
Bố không thể ngăn cản con.
Cứ làm những gì con muốn, nhưng đừng có quay lại khóc lóc với bố.
Tôi là Camellia.
Vesper.
Nhóc sẽ không hối tiếc khi giúp chúng tôi.
Tôi xin hứa với nhóc.
Chúng ta sẽ bắt đầu vào lúc bình minh.
- Ban đêm không an toàn. - Cảm ơn.
Tôi cho cô thứ ngon nhất.
Cảm ơn.
Ai sống ở đây với nhóc?
Chỉ tôi và bố tôi.
Một cái máy biết càu nhàu.
Ông ấy sử dụng nó để giao tiếp.
Chuyện gì đã xảy ra với ông ấy?
Bố bị thương khi phục vụ cho quân đội Cố Đô.
Tất cả nững gì ông ấy nhận được là một cái máy bay bị bỏ đi.
Nếu chúng tôi đưa hai người đến Cố Đô,
tôi chắc rằng họ sẽ giúp được ông ấy.
Có thật không? Cô...
Có thể làm điều đó?
Bố tôi là một người rất quan trọng.
Bố có nghe thấy không?
Bố?
Bố, bố, bố!
Dừng lại!
Bố, không.
Bố! Bố! Bố!
Không ngừng! Dừng lại! Bố!
Thôi đi, bố.
Thôi đi, bố. Giúp với. Dừng lại!
- Làm ơn dừng lại. - Cứ giữ ông ấy.
Ông ấy đang ngủ rồi.
Cô ấy đã làm gì với bố vậy?
Bố không biết.
Mọi người từ Cố Đô có thể làm được điều đó không?
Bố không nghĩ vậy.
Điều tốt là cô ấy đã ở đó.
Giờ cô ấy tỉnh rồi.
- Biên dịch: Nhật Uyên, Khải yutaro, Nam, Harpy Monet - Biên tập: Đoàn Duy Tùng
Tất cả sản phẩm phục vụ cộng đồng của WTRANZ là PHI LỢI NHUẬN và HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ.
WTRANZ TỪ CHỐI NHẬN ĐÓNG GÓP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC, để cảm ơn, hãy thay chúng tôi gửi tới stk từ thiện dưới đây:
Cặp Lá Yêu Thương. STK: 100000.10.01.24.24.24 - VBSP Sự đóng góp của bạn là động lực cống hiến lớn nhất của chúng tôi!
Vesper.
Ta đang tìm một người hành hương.
No comments yet. Be the first to leave one.