The first 200 lines.
Sáng nay, gã sửa điện thoại tới.
Và anh ta nói với Michael rằng điện thoại bàn có cả loa kết nối.
Rồi anh ta bỏ đi.
Đây là cơ trưởng của các bạn.
Văn phòng sẽ bay ở độ cao hai tầng.
Nhìn sang cửa sổ bên trái,
các bạn sẽ thấy Vance Điện Lạnh.
Ta là hồn ma của những người bán hàng quá cố.
Đừng lại gần ta.
Vâng, Michael Scott gọi tới bác sĩ Johnson.
Xin chào, bác sĩ! Tôi vừa xem nốt ruồi của mình.
Giờ tôi đang tra mạng về chất mụn bã nhờn.
Tôi chưa hề nặn nó.
Tôi có thể chọc nó bằng một cái ghim không?
Toby Flenderson tới phòng hiệu trưởng nào.
Mẹ cậu gọi và có vẻ như cậu lại tè ra giường nữa rồi.
Vậy nên hãy về nhà và giặt ga giường đi.
Vì nó đã ố vàng và ướt sũng nước tiểu của cậu.
Và anh chàng cao 1m8, từ Đại Học Bắc Carolina,
Jim Halpert!
Hay đấy!
Sếp có thấy em làm rơi cái... Đâu rồi nhỉ?
- Có phải... - Tìm thấy chưa?
Không thấy. Em tìm chỗ khác vậy.
- Ừ. - Chào sếp!
Quý khách có muốn khoai chiên đi kèm không?
Xin cảm ơn!
Biên dịch: Davey Reiss
Phần 5 - Tập 14: Chuyến đi thuyết giảng - Phần 1
Xin chào!
- Chào buổi sáng! - Chào buổi sáng!
Cô sẵn sàng chưa?
Khởi hành thôi
như một đàn rùa ấy.
Pam và tôi đã đưa nhau đi trốn.
Thật ra, chúng tôi vừa mới cướp một ngân hàng.
Và chúng tôi đang bị truy nã.
Không, nói thật đây, tôi đang đi thuyết giảng.
Dường như Scraton đã trở thành chi nhánh bán hàng tốt nhất.
Nên David Wallace yêu cầu tôi tới từng chi nhánh còn lại.
Trừ Nashua, chỗ đó còn khá là mới.
Nhưng tôi sẽ đi tới các chi nhánh,
và sẽ bật mí cho họ bí quyết thành công của tôi.
Công thức 11 loại thảo mộc và gia vị kinh doanh*
trong bát bột bán hàng của tôi.
*11 herbs & spices: công thức KFC
Ồ! Đấy là Pam.
Pam đi cùng tôi với tư cách là một phụ tá và tài xế để tôi có thể tập trung.
Và tôi thích mang những vật nặng.
Ông ấy mang xe trượt tuyết.
Không, đó là xe trượt băng.
Bạn sẽ không biết được khi nào mình tìm thấy một cái đồi tuyết.
Nên...
Mọi ảo thuật gia đều có một phụ tá quyến rũ.
Mọi ngôi sao rock đều có một người hỗ trợ kĩ thuật.
Và, Pam là người hỗ trợ kĩ thuật quyến rũ của tôi.
Đúng vậy, tôi rất thích đi du lịch.
nhưng tôi cũng rất thích
được trả lương gấp rưỡi,
24 tiếng/ngày trong 3 ngày.
Vì giờ tôi có khoản thế chấp rồi. Phải mang đống tiền đó về.
Không, đừng nói như vậy. Nó không nữ tính chút nào.
Đi thôi! Giờ việc chúng ta làm là lái xe cả ngày.
Và ở chung trong một khách sạn qua đêm.
Phòng riêng biệt.
- Ừ, dĩ nhiên rồi. - Em cứ nói vậy trước thôi.
Nhìn cô đang lại mặc gì này, Pam.
Cô đã thấy phụ tá của một ảo thuật gia chưa?
Nó...
- Đây là áo len mới của em. - Trông xấu hoắc.
Cô nên buộc cái áo quanh lưng
hoặc nới lỏng nó xuống hay gì đấy.
- Không. - Không ư? Được thôi.
- Chào, Kelly. - Kệ cha anh.
Thứ lỗi, đấy không phải là cách nói chuyện với cấp trên đâu.
À, thế à? Kệ cha cả anh nữa.
Chuyện gì xảy đã ra vậy?
Các anh quên sinh nhật của cô ấy.
Hôm qua đấy.
- Cậu nói trước. - Anh nói trước đi.
Cậu nói đi.
- Được rồi. - Tôi nài nỉ đấy.
Sau khi Phyllis đe dọa Angela,
Michael giáng chức cả hai
khỏi Ban Chuẩn Bị Tiệc Tùng vì đã có rất nhiều biến cố.
- Ý của cậu ta là... - Bình tĩnh...
...đã có vấn đề xảy ra với Chủ tịch của Ban Chuẩn Bị Tiệc Tùng.
Cô ấy đã trở nên quá lạm quyền,
nên Michael đã chỉ định hai người cùng điều hành nó.
- Chuẩn bị tiệc tùng ư? - Tôi là một người bán giấy.
Đây là trò vớ vẩn nhất
- ...tôi từng làm trong đời. - Việc này thật nhục nhã.
Nó bên phía của tôi mà.
Việc này sẽ vui đây.
Hôm qua là ngày sinh nhật tôi và tất cả đã quên mất.
Tôi đã ăn mặc rất đẹp và hào hứng nhưng không ai để ý.
Thậm chí còn không có một bữa tiệc.
Tôi nghĩ đôi lúc mọi người cư xử rất ác ý với cô gái nổi tiếng này.
Em bật radio được không?
Không, tôi cần sự im lặng hoặc Sam Kinison* để chuẩn bị.
*Sam Kinison: diễn viên hài
Nhưng rồi sếp sẽ ngủ gật và em sẽ chẳng có gì để làm.
- Vậy thì nghe iPod của cô đi, Pam. - Như thế rất nguy hiểm.
Vậy thì... cô biết không? Hãy nói chuyện đi.
Thôi được rồi. Em... Em ổn rồi.
Em sẽ tự chơi một bài hát ở trong đầu.
Cô đang lo lắng về việc gặp lại Karen à?
Vì cô ấy là người thứ ba?
Thật ra, cô mới là người thứ ba, nên...
Không, đấy là chuyện rất lâu về trước rồi.
Có phải đấy là lí do cô trang điểm hôm nay?
Không, em còn không trang điểm nhiều như vậy.
Tôi ghét cái suy nghĩ rằng có ai đó ngoài kia ghét mình.
Tôi còn ghét việc nghĩ rằng al-Qaeda* ghét tôi.
*al-Qaeda: tổ chức khủng bố Hồi Giáo
Tôi nghĩ khi họ hiểu tôi,
họ sẽ không ghét tôi nữa.
Nhưng Karen hiểu tôi và cô ấy vẫn ghét tôi, nên...
Văn phòng này trông đẹp đấy.
Cô không cần phải quá lời đâu.
Qua đây.
Ờ, Phyllis?
Ai đấy?
Cô ấy ngoài tầm của cậu, Andy.
Cho chị biết, tôi đã từng cặp kè với rất nhiều phụ nữ xinh đẹp.
Về mặt tình dục?
Cuộc nói chuyện này kết thúc.
Giờ tôi đang độc thân.
Thứ chúng ta có ở đây là trận chiến cuối cùng.
Giữa Nard-Dog,
với sự tuyệt vọng, cô đơn và trầm cảm.
Tôi dự chắc phần thắng.
Chúng tôi chỉ muốn thành thật xin lỗi.
Kệ các anh! Đừng gặp lại tôi nữa.
Nếu cô nói kệ chúng tôi một lần nữa...
Ừ, kệ cha anh, đồ nông dân củ dền! Tôi chưa quên sinh nhật anh lần nào cả.
- Tôi sẽ không bao giờ làm thế! - Này! Này!
Mọi người.
Chúng tôi chỉ muốn bù đắp cho cô. Bọn tôi có thể làm gì?
Tôi nghĩ điều ước duy nhất,
là việc tồi tệ không xảy ra với bất kỳ ai nữa.
- Ôi, Chúa ơi. - Được thôi.
Mặt khác, thật tốt vì nó đã xảy ra với tôi vì tôi có thể chịu đựng được.
Muốn ăn bánh loại nào, hả đồ ngớ ngẩn?
Kem.
Được rồi, chỉ tay vào biển Dunder Mifflin.
- Chào, Rolando! Cậu khỏe không? - Xin chào!
Rolando, tôi muốn cậu gặp Pam.
Cô ấy là lễ tân của chúng tôi.
Cậu biết không? Có thể...
Hai người nên có một cuộc hẹn hò kết bạn vào lúc nào đó.
Anh tới muộn đấy.
Mọi người đang chờ trong phòng họp.
- Karen sẽ ra để tiếp mọi người. - Được rồi.
Đừng quá lo lắng!
Hãy tưởng tượng cô ấy không mặc gì.
Sếp thôi đi!
Đấy là những gì tôi làm. Bắt chước đi.
Xin sếp đấy!
Chào mọi người!
Ôi, Chúa ơi!
Nó là của Jim à?
- Cái gì? - Michael!
- Chắc chắn là không. - Được rồi.
Chà. Ôi, trời! Đầu tôi vừa nổ tung.
Ơn Chúa cho cả hai, nhỉ?
Chà, nó to thật!
Thật kinh ngạc!
Tôi... xin lỗi, xin lỗi. Đầu tôi... Tôi chỉ...
Tôi chỉ đang đoán xem lần cuối cô và Jim ngủ với nhau, và...
- Hãy bỏ qua chuyện này nhé? - Ừ.
Mười? Mười tháng?
Anh đùa tôi à?
Tôi đã xong đâu.
Dwight, thứ này chỉ vừa lòng bàn tay của tôi.
Anh chưa thổi chúng đủ to.
Tại sao anh lại chọn bóng bay màu nâu và xám?
Chúng cùng màu với thảm.
Cái gì kia?
LÀ SINH NHẬT BẠN ĐÓ.
Nó là một lời xác nhận sự thật.
Còn không phải câu cảm thán ư?
Thế này chuyên nghiệp hơn.
Có phải như cô ấy phát hiện thuốc chữa ung thư đâu.
Tôi không tin nổi nó tệ tới mức này.
Cậu đang cố để hủy hoại cảm xúc của tôi à?
Nếu đúng vậy thì cậu đang thành công đấy.
May mắn thay cảm xúc của tôi phục hồi gấp đôi người thường.
Được rồi, tốt thôi.
Cậu đã kiếm được tiền từ mọi người chưa?
- Tôi đang làm. - Được bao nhiêu rồi?
$6.
Đấy là số tiền tôi và cậu quyên góp mà!
Chết tiệt, Jim!
Tôi đã bảo là mình đang làm mà.
Để xem cô ấy nghe thể loại nhạc nào.
Sẽ tốt hơn khi tìm hiểu thông tin về cô gái bạn thích.
Đây rồi!
Feist! Tuyệt!
Không!
No comments yet. Be the first to leave one.