The first 200 lines.
Dịch từ bản Tiếng Anh nên còn nhiều sai sót. Mong các bạn thông cảm!
A ΤOΗO-KUROSAWA PRODUCΤION
YOJIMBO - Vệ sĩ
Nhà sản xuất: ΤOMOYUKI ΤANAKA RYUZO KIKUSHIMA
Kịch bản: RYUZO KIKUSHIMA AKIRA KUROSAWA
Kỹ thuật quay phim: KAZUO MIYAGAWA
Thiết kế sản xuất: YOSHIRO MURAKI
Âm nhạc: MASARU SAΤO
Trợ lí đạo diễn: SHIRO MORIΤANI Quản lí sản xuất: HIROSHI NEZU
Diễn viên
ΤOSHIRO MIFUNE
TATSUYA NAKADAI YOKO TSUKASA, ISUZU YAMADA
DAISUKE KATO, SEIZABURO KAWAZU TAKASHI SHIMURA
HIROSHI TACHIKAWA YOSUKE NATSUKI
EIJIRO TONO, KAMATARI FUJIWARA IKIO SAWAMURA
ATSUSHI WATANABE SUSUMU FUJITA, KYU SAZANKA
KO NISHIMURA TAKESHI KATO, AKIRA TANI
TSUNAGORO RASHOMON YOSHIO TSUCHIYA
Đạo diễn: AKIRA KUROSAWA
Đứng lại, thằng hỗn láo!
Hãy để con đi, cha!
Ván này là cơ hội cả đời người!
Ngu ngốc điên khùng! Cơ hội để bị giết thì có!
Tại sao mày lại muốn làm con bạc chứ?
Chỗ của thằng nông dân là ở trên cánh đồng.
Cuộc sống dai dẳng ăn cháo suông - con mặc xác những thứ ấy!
Con muốn thức ăn ngon và quần áo đẹp.
Con có thể sống hoang phí và chết trẻ cũng được!
Ông lão.
Tôi muốn xin chút nước.
Tại cái quái gì mà bà không ngăn nó lại chứ?
Tôi có thể làm sao đây?
Lũ trẻ bây giờ điên hết rồi.
Không chỉ lũ trẻ đâu.
Ai cũng muốn có tiền dễ dàng một cách dễ dàng.
Tất cả chỉ vì mấy trò cờ bạc đỏ đen.
Một vòng xoay của con xắc và trở nên giàu có.
Không thể nói tiền của ai là của ai nữa.
Bà đã nghe lão ủ rượu sake đang buôn lụa không?
Nghe nói lão ta trả nhiều hơn Nhà buôn lụa đấy.
Phải, nhưng...
...chuyện đó có thể tạo nên sự khác biệt gì...
...với cái cách sống của thị trấn này chứ?
Chúng ta còn không biết khi nào phiên chợ lụa tiếp theo sẽ mở.
Bọn chó đói lượn lờ xung quanh khi chúng ngửi thấy mùi máu.
Để chúng xé rách thành từng mảnh và nhuộm lụa trong máu của chúng.
Rồi sau đó chúng có thể có phiên chợ thối tha của chúng!
NHÀ BUÔN LỤA
Nè Samurai, muốn làm vệ sĩ kiếm tí tiền không?
Tiền lương được lắm đấy.
Nhiệm vụ của tôi là một ryo đấy.
Cậu chọn bên nào?
Seibei Manome quản lý một nhà thổ. Tất cả đàn bà mà cậu muốn.
Nhưng ông ta đang ở dưới núi.
Tôi cược vào Ushitora Shinden.
Nhìn này.
Quán trọ ở góc đường. Đó là nơi của ngài ấy.
Nói với ngài là quan sai Hansuke gửi cậu tới.
Tôi muốn tự mình đưa cậu đến, nhưng tôi là luật ở đây rồi.
Đừng quên nhé. Tôi được một ryo đó.
Đi thẳng đi.
Đó là một con đường công cộng. Kể cả chó cũng qua lại một cách tự do!
Cậu sẽ không được mướn như vậy đâu.
Cậu phải hành động mạnh vào, cho chúng biết ai mới là chủ.
Chúng trông du côn thế thôi.
Chặt phăng một cánh tay của chúng là chúng sẽ biết điều ngay.
Rồi cậu sẽ được mướn vào làm.
Để ý tới việc của riêng lão đi, đồ chết tiệt!
Mời vào.
NHÀ HÀNG.
- Sake? - Thức ăn.
Chẳng làm ăn gì mấy ngày nay, vì thế tôi không có gì cả.
Kể cả cơm cũng lạnh ngắt.
Tôi không bận tâm đâu.
Thực ra, ông lão à...
Tôi biết. Cậu không thể trả tiền.
Tôi sẽ bắt vài tên đầu sỏ trước.
Không!
Tôi xem đánh nhau đủ rồi!
Ăn đi, sau đó thì biến nhanh khỏi thị trấn này!
Cảm ơn.
Lại là hắn nữa!
Tên đóng quan tài.
Kẻ duy nhất ở thị trấn này làm ra tiền.
Không thể đóng quan tài nhanh cho đủ.
Điều tốt nhất là không có bất cứ con bạc nào nữa.
Một ông chủ cho thị trấn chúng tôi còn chịu đựng được...
...chứ hai thì đúng là thảm họa.
Có mỗi tên đóng quan tài là hưởng lợi từ đó.
Im đi, đồ khốn kiếp!
Con bạc là những kẻ máu lạnh và tham lam...
...cậu không thể nghĩ rằng bọn họ cũng có tình máu mủ.
Nhưng mọi tai họa bắt đầu khi Seibei quyết định...
...cho mọi đất đai của ông ta cho con trai.
Trợ thủ đắc lực của ông ta không ủng hộ điều đó.
Ushitora là tên của hắn, một cái tên...
Một cái tên lạ lùng.
Mẹ của hắn bắt đầu trở dạ vào năm Sửu, Ushi...
...nhưng hắn ra đời vào năm Dần, Tora.
Giống như chuông báo năm mới với một thứ dịch bệnh kinh khủng vậy.
Hắn ta rời bỏ Seibei để bắt đầu một băng đối địch, lấy đi một nửa số thuộc hạ của Seibei theo hắn.
Mọi chuyện giờ chỉ có thể giải quyết bằng đao kiếm.
Chúng đều như kích động, lôi kéo lũ đầu đường xó chợ và lũ tội phạm cho băng đảng của mình.
Thay vì mua lụa, chúng mua lũ sát nhân.
Công việc thế nào rồi, lão đóng áo quan?
Lão đã bán bao nhiêu quan tài trong lúc ta đi vắng tối qua vậy?
Hai chiếc cho phe ông.
Cái gì?
Và bốn chiếc cho phe kia.
Không quá tồi.
Em trai của Ushitora, Inokichi. Một con lợn đực man rợ, phù hợp với cái tên của hắn.
Hắn là kẻ ngờ nghệch, nhưng rất nguy hiểm khi nổi điên.
Hắn vừa quay trở về với ba tên lính mới.
Thật là nhục nhã! Đó là viên quan sai của chúng tôi.
Ông ta đáng lẽ phải tống giam hết lũ đê tiện đó, nhưng lại chỉ đứng nhìn chúng.
Mặc dù, ông ta không phải là người duy nhất.
Nhìn đây.
Một cái mã ngoài bệ vệ, nhưng Tazaemon thật vô dụng.
Ông ta là một tên thị trưởng hèn nhát, kiếm sống bằng nghề buôn lụa.
Ông ta xoay xở để sống sót bằng cách về phe với Seibei...
...nhưng khi Ushitora làm phản...
Tokuemon, lão ủ rượu sake, cùng phe với Ushitora.
Tokuemon nói lão ta là thị trưởng mới...
...và lão thậm chí còn bắt đầu buôn lụa. Tazaemon đã hết đời rồi.
Ông ta đánh trống cầu nguyện suốt cả ngày, hi vọng vào sự chiến thắng của Seibei.
Nghe chưa?
Một lũ chết tiệt!
Thị trấn này bị nguyển rủa mất rồi.
Giờ cậu thấy rồi chứ?
Cậu sẽ chẳng được lợi lộc gì khi dính líu vô cái bọn ác quỷ này.
Ăn nhanh lên rồi đi đi.
Tôi ăn cơm đủ rồi. Cho tôi xin chút rượu sake.
Tôi thích nơi này. Tôi sẽ ở lại một thời gian.
Tại sao?
Cậu vẫn không ngộ ra à?
Có chứ.
Đó là lí do tôi ở lại.
Nghe này, ông lão.
Tôi sẽ được trả tiền để chém giết.
Và thị trấn này thì đầy rẫy những kẻ đáng chết.
Hãy nghĩ về điều đó.
Seibei, Ushitora, lũ cờ bạc và bọn đầu đường xó chợ...
...với sự ra đi của chúng, thị trấn này sẽ lại bắt đầu mới.
Cậu gàn dở rồi! Trừ phi cậu có chín cái mạng!
Tôi sẽ không làm điều đó một mình.
Vậy bằng cách nào?
Rượu sake. Tôi sẽ nghĩ trong khi tôi uống rượu.
Mọi ngưởi ở cái thị trấn này điên rồi!
Nhưng cậu còn điên hơn!
Ta muốn nói chuyện với Seibei.
Ngươi là thẳng khỉ nào đấy?
Muốn thuê ta không?
Ta sẽ là vệ sĩ cho các ngươi.
Ta sẽ cho các ngươi xem ta đáng giá ra sao.
Lại là tên samurai vô dụng đó?
Lần này ngươi muốn gì?
- Các ngươi có những khuôn mặt thật dễ thương. - Cái gì cơ?
Các ngươi nói năng hổ báo nhưng không thể làm chết một con ruồi. Thật đáng nể.
Đừng biến bọn tao thành lũ ngốc. Nhìn thấy vết xăm này chứ?
Tao đã từng ở tù mà chẳng vì cái gì cả!
Tao là kẻ trốn tù đang bị truy nã. Chúng sẽ hành hạ tao nếu tao bị bắt.
Đây cũng thế.
Chúng sẽ xuyên thủng đầu tao bằng một ngọn giáo.
Không phải khoe, nhưng tao đã phạm tất cả mọi tội lỗi trong luật đấy.
Vậy sẽ không phiền nếu ta giết các ngươi chứ?
- Gì cơ? - Giết chúng tao nếu có thể!
Nó sẽ đau đấy.
Bọn tao là những con bạc. Bọn tao chẳng sợ đao kiếm đâu.
Thật hết thuốc chữa mấy thằng ngốc.
Gì?
Lão đóng áo quan. Hai chiếc quan tài nhé.
Không, tốt hơn nên làm ba chiếc.
Được rồi, cho ta đề nghị nhé.
Ông sẽ trả ta cái gì để kết liễu bọn chúng?
Ba ryo thì sao?
Ta sẽ đến chỗ Ushitora. Ta cá hắn sẽ trả nhiều hơn.
Bốn!
Năm!
Sáu!
Thêm số không vào để kết thúc.
Mười! Tôi sẽ trả ngài mười!
Hai mươi!
Hai mươi lăm!
Ba mươi!
Được rồi!
Năm mươi!
Được đấy.
Hai mươi lăm tiền đặt cọc, cùng với phòng nghỉ và cơm.
Người của tôi hân hạnh được chào đón ngài.
Nhưng đầu tiên, hãy uống đã.
Chúng ta cần nói chuyện.
Mụ đàn bà ngu ngốc không có phép tắc gì cả.
Ông bị điên khi trả 25 ryo tiền đặt cọc cho một kẻ hoàn toàn xa lạ.
Sẽ ra sao nếu hắn trốn đi vào ban đêm?
Để đó cho tôi. Hắn sẽ không có thời gian đâu.
Tôi dự định sẽ tấn công ngày hôm nay.
Người của Ushitora hẳn đang khiếp sợ sau khi hắn giết ba người trong đám bọn chúng.
Chúng ta sẽ thắng chắc với sự dẫn đầu của hắn.
Tôi thấy rồi.
Sau đó chúng ta sẽ phải trả cho hắn 25 ryo nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.