The first 200 lines.
Tóm tắt tập trước
Tôi đang tìm ông Rivers.
Cháu nghĩ chúng ta có họ hàng.
Ông ấy chưa bao giờ ký nó. Ông ấy đã thất trận.
Ai? Ông đang nói đến ai vậy?
Cậu phải biết mình đang đối mặt với điều gì. Giờ thì tới lượt cậu đấy.
Chìa khóa này của tòa nhà đó.
Có dấu của quận trên đó nữa.
Nó mờ rồi nhưng vẫn có đó.
Vậy cậu nghĩ một trong mấy chìa này
mở được cánh cửa nào đó trong trường cậu?
Miranda, cậu đang tìm gì vậy?
Cái đó.
Ông ấy có bao giờ đến gần tôi khi tôi còn sống đâu
nhưng ổng lại nghĩ có thể giữ gì đó của tôi khi tôi chết rồi sao?!
Sao ông lại giữ những thứ thuộc về cậu ấy trong phòng này?
Cậu đang nói cái gì vậy?
Ông biết rõ tôi nói về cái gì mà.
Bọn tôi sẽ để mắt tới ông.
Cả Miranda nữa.
Hôm nay tớ đã hôn Tess.
Cái gì cơ?
Mẹ?
Mẹ à?
Đây là thiên đường ư?
Đây là nơi con thuộc về.
Xin chào cô bé ngủ nướng.
Ba?
Con có đói không?
Ba làm bánh kếp socola cho con đấy.
Ngày xưa con thích món ấy lắm.
Con có thể ở lại đây đúng không?
Con sẽ không phải rời đi chứ?
Chúng ta là gia đình mà Miranda.
Con còn đi đâu được chứ?
Con cảm thấy nơi này thật thân thuộc.
Vì con đang ở nhà mà.
Nếu con cần gì, cứ nói cho ba mẹ biết.
Chỗ đó là của con ư?
Con chưa bao giờ có nhiều đồ như thế.
Ba mẹ sẽ ngạc nhiên lắm đấy nếu biết bằng này bộ đồ có thể phối thành bao nhiêu mẫu.
Ba mẹ không hề muốn xa con.
Con biết mà mẹ.
Miranda?
Cái gì vậy?
Max thích chơi trốn tìm lắm.
Em gái con ạ?
Ba mẹ thấy con bé chơi ở ngoài sân.
Cũng không biết con bé tới đây thế nào, nhưng ba mẹ quyết định chăm sóc nó.
Chào em. Chị là Miranda.
Max không nói chuyện đâu con.
Nhưng chắc sẽ sớm thôi.
Đói thì xuống nha các con.
Mẹ yêu con.
Con cũng yêu mẹ lắm.
Động Phim - Cave Subbing Team Ravenswood - Tập 5 - Scared To Death
Miranda nghĩ cậu ấy an toàn
nhưng thực ra không phải vậy.
Đứa bé đó muốn hại cậu ấy.
Cậu chắc rằng nó không đơn thuần
chỉ là ác mộng hả?
Nếu cậu không muốn ở đây thì cũng không cần tới đâu Luke.
Tôi gọi em gái cậu chứ không phải cậu.
Nó đã từng xảy ra một lần rồi.
Miranda đã tới và cho tớ thấy thứ xuất hiện trên cầu
và cảm giác lần này cũng rất thật.
Cậu nói cô ấy đang ở cùng ba mẹ
vậy thì chắc phải là nơi an toàn chứ.
Tớ không nghĩ là họ biết rõ về đứa bé đó.
Vậy con bé đó là gì?
Tớ cũng không biết.
Vậy đây là tất cả những thứ trong hộp của ông Henry à?
S.L là ai nhỉ?
Người vẽ tấm bản đồ này năm 1918
ông ấy ký tắt tên ở ngay chỗ ghi ngày này.
Nhưng là ai mới được?
Đó là năm Caleb và Miranda đã chết.
Caleb và Miranda đời trước ấy.
Sao những thứ này cho tụi mình biết được tụi mình phải đối mặt với cái gì chứ?
Coi này...
Henry nói ông ấy chưa bao giờ ký nó
và tớ nghĩ ông ấy nói tới bức thư này.
Hình như là của Caleb gửi Miranda.
Caleb và Miranda đời trước.
Tớ cũng nghĩ rằng bà ấy chưa nhận được thư đâu. Vẫn đang viết dở này.
Nội dung là gì vậy?
Mọi người đều nói chúng ta còn quá trẻ để có thể biết mình muốn điều gì
nhưng anh đã biết rõ ngay từ lần đầu tiên gặp em.
Khi chúng ta không ở bên nhau
anh luôn cảm thấy mình thiếu một thứ gì đó.
Anh không là gì cả nếu thiếu vắng em.
Anh vẫn sống nhưng không hề tồn tại.
Miranda.
Nói thật là nghe xong tớ cũng chẳng biết mình đang vui hay buồn nữa.
Caleb viết cho Miranda để xác định tình cảm của bà ấy đúng không?
Nó cũng đâu ảnh hưởng gì.
Đấy là bản đồ Ravenswood à?
Hoặc cũng có thể là một khu đất nào đó.
Chiếc hộp chứa câu hỏi chứ không phải câu trả lời.
Đây là nơi cậu ấy ở.
Là căn phòng của Miranda trong giấc mơ của tớ.
Cậu chắc chứ?
Chắc mà. Đó là giường của cậu ấy...
và... giấy dán tường cũng y hệt nữa.
Chắc hẳn ông Henry biết nó ở đâu.
Ray Collins: Có việc cho cậu rồi đấy.
Collins cần tớ có mặt ở nhà.
Vậy thì mấy tiếng nữa tụi mình gặp nhau nhé.
Chúng ta sẽ cùng lái xe tới viện dưỡng lão.
Ừm...
Cả 4 đứa tụi mình đi cùng xe hả?
Chúng ta không thể tránh nó mãi được Liv.
Mấy cậu, tớ nghĩ tớ không nên mang nó quay lại ngôi nhà nữa.
Tớ sẽ giữ nó cho.
Được rồi, gặp lại các cậu sau nhé.
Tớ biết cậu phải đi làm
nhưng bọn mình nói chuyện 1 phút được không?
Ba bảo tôi phải gọi điện cho ông ấy. Tôi cũng phải quay về làm việc ngay.
Được rồi.
Anh không định về à?
Vì Dillion hay vì lời nguyền mà em tính ăn nó thế?
Chỉ là giờ em có hứng muốn ăn mấy thứ này thôi.
Cho bữa sáng á?
Nửa trưa nửa sáng chứ.
Live, anh tăng 4 cân rưỡi từ ngày ba mất đấy.
Em mà làm thêm bánh ngọt nữa là anh không ăn đâu.
Anh cứ nói vậy thôi.
Mà anh có muốn kể chuyện đó cho em không?
Là lỗi của anh.
Không phải của cậu ấy.
Anh đã làm gì?
Anh đã nói thật một chuyện
mà lẽ ra anh nên giữ kín.
Chuyện anh làm sai à?
Ừ, chính xác là anh đã sai.
Anh nghĩ gì khi kể cho Remy chuyện đó?
Anh chỉ nghĩ nên nói thật mọi chuyện thôi.
Anh cũng may mắn khi nói ra được đấy.
Có người còn chẳng nói ra được cơ.
Dillion nghĩ em vì bạn mới mà bỏ rơi cậu ấy.
Anh ta nói vậy sao?
Không, nhưng anh có thể nhận ra mà.
Lúc nào em cũng lơ Dillion vì Caleb và Remy.
Em không hề lơ anh ấy. Em chỉ đang bảo vệ ảnh thôi.
Ba đã biết về lời nguyền
và ông ấy bị hại chết.
Anh và Remy dù có đang cãi vã nhau
nhưng bét ra chuyện này cả hai đều dính dáng.
Liv.
Em luôn là người lạc quan cơ mà.
Nếu giờ anh phải là người cổ vũ tinh thần cho mọi người
thì chắc mọi chuyện phải bi thảm lắm đấy.
Chúng ta phải giải quyết chuyện này theo cách chúng ta muốn.
Anh thì giải quyết chuyện này bằng cách không thèm giải quyết chúng.
Muốn mọi chuyện bình thường cũng đâu có gì là sai chứ.
Em thậm chí còn không hiểu điều ấy nghĩa là gì nữa.
Không.
Không, không, không.
Ta rất tiếc vì mất mát của cậu.
Ông ấy trông rất sợ hãi.
Chắc chắn là vậy rồi.
Ông vừa nói gì cơ?
Trước đây ta từng thấy rồi. Ông ấy bị dọa tới chết.
Remy, tớ chưa từng thấy điều gì như vậy trong đời.
Làm sao tụi mình biết được điều gì đã xảy ra?
Cậu nghĩ Collins có biết không?
Khi Collins nói ông tớ bị dọa tới chết, có vẻ như ông ấy biết gì đó.
Này, tớ gọi cậu sau nhé.
Ừ.
Ngài Collins sẽ làm việc suốt trưa
nên ta nghĩ cháu sẽ ăn trưa ở đây.
Cháu đâu còn là khách nữa.
Bà không cần đem bữa trưa cho cháu đâu.
Ta thích chăm sóc người khác mà. Hy vọng cháu ăn ngon miệng.
Hmm...
Bà có nhận ra nơi này không?
Không.
Ta nên nhận ra sao?
Cháu vẫn đang tìm Miranda đúng không?
Cháu nên nghĩ tới điều mà cô bé ấy muốn nhất.
Đó là được ở bên gia đình.
Vậy thì Miranda chắc hẳn đã tìm được đường về nhà rồi.
Đó có phải nhà của gia đình Collins không?
Không. Ba của Miranda là giáo viên.
Sau khi kết hôn, ba mẹ con bé chuyển tới sống gần trường đại học.
Ta chắc là ta vẫn còn giữ địa chỉ ở đâu đó
nếu như cháu muốn biết.
Cháu muốn biết.
Vậy để ta lấy cho cháu.
- Chào em. - Chào anh.
Anh gọi em suốt buổi sáng.
Tụi mình đừng bắt đầu bằng chuyện đó được không?
Em nói đúng, anh xin lỗi.
Chỉ là anh lo lắng thôi.
Về tất cả những chuyện đã xảy ra.
Em biết là gần đây em không mấy khi ra ngoài nhưng em vẫn ổn, thật đấy.
Anh nhớ em, Liv.
Em cũng nhớ anh.
Trong hộp có gì vậy?
Chỉ là mấy thứ đồ cũ thôi mà.
No comments yet. Be the first to leave one.