The first 200 lines.
Ba thấy một con thỏ.
Đâu?
Trên đó đó.
Nó có đôi tai lớn rũ xuống.
Đó là một chiếc giày.
- Nó giống 1 chiếc giày bốt hơn, 1 chiếc giày bốt ren. - Nó là 1 chiếc giày bốt, giống giày của ba đó.
Bây giờ thì nó là gì?
Tất cả bọn họ đang chuyển vào những ngôi nhà này, Rosie.
Toàn bộ cả một đất nước, toàn bộ một thế giới chết tiệt với nhà bằng nhựa.
Nó giống như 1 cơn phát ban. Nó lan lên cả hòn đảo như mấy nốt mụn xấu xa.
Ba mươi năm, sẽ ko còn lại gì, đó không phải là ngoại ô....
hay là khu ổ chuột.
Bởi vì tất cả bọn họ đều muốn sống ở nơi...
với những người chính xác là giống như bản thân họ.
Họ có lực lượng cảnh sát riêng của họ, vài người trong số đó....
Để giữ cho bọn con nít tham lam của họ được an toàn.
Và bọn họ ảo tưởng gọi nơi này là 1 cộng đồng.
Nhìn cái thứ vớ vẩn này xem.
Đó không phải là 1 căn nhà, nó chỉ là 1 thứ để giữ cho TV được khô ráo.
Con ước gì chúng ta có 1 cái TV.
Ko, con ko muốn như thế đâu.
Ba thề, ba long trọng tin rằng..
nhân loại ngày nay chính thức giảm dần về các bậc thang của sự tiến hóa.
Trong 1000 năm nữa con người sẽ có kích thước như đám chuột nhảy.
Và bọn chúng chỉ có 1 suy nghĩ trong 1 năm, vào tháng 12...
bọn họ nghĩ về những thứ họ muốn trong Giáng Sinh.
Suy giảm và mục nát, thiên thần của ba, đó là cách của thế giới.
Ngoại trừ con.
Con được miễn cái đó.
Hãy nhớ điều đó.
Jack Slavin gọi cho Marty Rance.
Chào, Marty. Lại là tôi đây.
Mảnh đất anh đang nuốt lấy là đất của chính phủ.
50 năm bảo tồn thiên nhiên, đó là 1 vùng đất ngập nước, tôi chắc là anh biết.
Anh có thể gọi cho cãnh sát nếu anh muốn. Tôi sẽ tự gọi lại cho họ.
Tôi sẽ mong đợi được biết kết quả.
Chúng là cần cái hít cửa đây.
Con đang nghĩ về điều gì vậy?
Con nghĩ là hôm nay con muốn trồng hoa chuông ở phía trước nhà.
Ít nhất phải để chỗ cho ba đi bộ.
Con đang bị tàn nhang.
Con luôn bị mà.
Rosie, Rosie.
Đó là 1 cây cầu nhỏ đáng yêu, nhưng ba sẽ ko muốn lái xe qua nó đâu.
Thì chúng ta giống như chưa bao giờ đi đâu cả....
Con vẫn không hiểu sự căng thẳng về tỷ lệ trọng lượng.
Con hiểu nó đủ rồi.
- Đủ cho cái gì ? - Cho nhu cầu hằng ngày.
Tên Latin của kẹo bơ là những gì con biết được cho đến nay.
Để con viết lại nó.
1 lần nữa thôi đó
với cảm xúc..
Tên Latin của kẹo bơ là gì?
Ranunculus bulbosus.
Chuyện gì vậy ba?
Ba rất vui vì đã biết con trong 1 thời gian dài như vậy.
Đừng có nói mấy chuyện như thế.
- Con phải đối mặt với nó. - Đừng nói nữa. được ko?
Con có biết, ba nghĩ là chúng ta cần ai đó giúp đỡ.
Ai? giúp việc hả?
Đừng bỏ đi, Rosie.
Ba đi đi.
Con sao vậy?
Ba sẽ sớm bỏ con.
Con mới là người sẽ bỏ đi sớm.
Con đang trở nên quá lớn đối với ba.
Xem kích thước bàn tay con kìa.
Ko, ba sẽ chết..
Đó là điều phải xảy ra.
Ý ba là, chuyệnn này có thể kéo dài hơn để lúc đó đến.
Khi ba chết, con sẽ chết theo ba.
- Con đang nói cái quái gì vậy? - Con sẽ làm như vậy.
Con sẽ chết vì cái gì chứ?
Khi ba đi, con sẽ đi.
Nếu con chết, cuộc đời ba chẳng có ý nghĩa gì cả.
Một may mắn lớn.
Con ko được nói như thế nữa. Con có nghe ko?
Con sẽ ko bao giờ nói như thế nữa.
Kể con nghe 1 câu chuyện đi.
Đến đây.
Ngày xửa ngày xưa....
có 1 cô gái.
Cô ấy sống trong 1 ngôi nhà nhỏ.
Và 1 ngày....
1 con bò đi ngang qua.
Cô gái rất lịch sự, cô nói:
"Bò ơi, bạn có muốn cùng uống trà ko?"
Con bò chưa bao giờ được nói chuyện nhiều như vậy.
Nó đã được tâng bốc, nó nói "Vâng, cảm ơn bạn."
Và nó tiến hành đặt mũi của mình thông qua cánh cửa.
Mũi của nó có 1 cái vòng lớn trong đó.
Và cô gái cố gắng kéo cái vòng hết sức có thể....
để con bò chui đc qua cửa.
Và con bò đẩy và đẩy. Cô gái tiếp tục kéo và kéo.
Trên tường bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Và con bò đẩy 1 cái mạnh...
và toàn bộ ngôi nhà sập xuống xung quanh họ.
Vậy là cô gái leo lên lưng con bò, và cả 2 cùng nhau bỏ đi.
Trong quá trình đó họ đã kết hôn.
Để ba nhìn con xem.
Con sẽ ko bao giờ bỏ ba, ba biết ko.
Ba phải vào thị trấn tối nay, Rosie. Ba phải làm vài thứ ở đó.
Có lẽ ba sẽ ko về cho đến sáng.
- Con sẽ ổn chứ? - Dạ.
- Gặp con sau, Rosie. - Dã.
- Cô ấy có ở đây ko? - Cô ấy ở tầng dưới.
Anh đã ốm hơn.
Nhân tiện, xin chào.
Anh nghĩ em nên đến ở cùng anh.
- Hả? - Em nghe rồi đó.
Anh thậm chí còn chưa bao giờ mời em ra đó.
- Anh thích em nhiều vậy hả? - Ừ.
Còn con của em thì sao?
Tất nhiên chúng sẽ chuyển đi cùng em.
Còn Rose?
- Anh có nghĩ kĩ chưa? - Nghĩ kĩ ?
Anh đã nghĩ kĩ về điều đó, nhưng anh ko thấu hiểu lắm.
Anh biết ý em là gì mà, Jack.
Đến sống với anh đi.
Nghỉ việc đi.
Anh có thể làm cuộc sống dễ dàng hơn với em.
1 cơ hội để chứng minh anh là người nghiêm túc.
Đó gọi là lương nghỉ hưu sớm.
Nói như vậy hình như ko đúng lắm, phải ko?
Anh xin lỗi.
Nghe này. Đến sống với anh đi. Hãy thử 1 lần.
Anh sẽ chăm sóc cho em, hay em chăm sóc cho anh, sao cũng được.
Con anh cần 1 người phụ nữ bên cạnh. anh cũng vậy.
Anh cần em.
Chuyện đó như thế nào?
Em đang nghĩ gì vậy?
Em đang tự hỏi anh có điên hay ko?!
Đó là sự lãng phí thời gian đó em yêu.
Căn nhà cây tội nghiệp của con.
Chúng ta có thể xây lại. Ko thành vấn đề. Con có thật sự cần nó nữa ko?
Đó là nhà của con.
- Rose. - Dạ ?
Có vài người ba đã mời đến. Những vị khách.
Khách?
Họ đến ở lại trong 1 thời gian.
Đó là 1 thí nghiệm.
Được chứ?
1 chương mới.
Chào mừng những người lạ.
Anh thấy em...
Vài thứ đó mà.
Cô rất vui vì cuối cùng đã gặp được cháu, Rose.
- Chú là Jack. - Cháu là Thaddius.
Thaddius, tuyệt. Còn cháu hẳn là Rodney.
- Rose, Jack, đây là những chàng trai của cô. Thaddius... - Chào mừng....
...đó là Rodney. Đây là Rose.
Oh còn cô là Kathleen.
Wow. Ở đây còn ai sống nữa ko?
Đây từng là 1 xã.
Từng có 60 người sống ở đây, ít nhiều cùng 1 thời điểm.
Kỹ sư, nông dân, thợ mộc, vài nhà khoa học.
Bọn anh đã cố gắng.....
Đó ko phải là những gì em thấy trên phim. Bọn anh không phải tất cả đều sơn màu cam lên mình.
và gõ trống cơm, hay bất cứ điều gì khác giống vậy.
Bọn anh đang cố gắng xây dựng lại xã hội trên 1 quy mô nhỏ.
Cố tìm ra một cách mà con người có thể sống mà ko phải phá hủy hành tinh này.
Gần như ko có sự lãng phí, tài sản riêng, và...
Để chú xách nó. Nó giống như là một thử nghiệm.
Nhìn có vẻ nó ko tiến triển tốt.
Bọn chú đã học được một số thứ.
Coi chừng.
Đây chính là nó.
Cứ đặt tất cả đồ đạc của mọi người xuống đây một chút.
Chúng ta sẽ đem số còn lại vào sau.
Nơi ở thật sự của các người ở đâu?
Trong tầng hầm của dì tôi.
Các người sẽ ở đây bao lâu?
Sẽ ko lâu đâu, cá nhân tôi.
Nhưng tôi có cảm giác là mẹ tôi sẽ còn ở đây trong một thời gian dài.
Cậu có nhiều bưu thiếp nhỉ?
Mẹ tôi từng gửi chúng.
Bà ấy bỏ đi lúc tôi lên 5.
Bà có thể sẽ trở lại.
Ôi trời...
Rose, cháu giúp cô dọn bàn nhé?
Cô sẽ làm một ít sandwich phô mai.
Không.
Đó là đồ nấu thức ăn cho gà.
và đó là thức ăn sống để bón ruộng.
Trong cái lớn : Kim loại, nhựa và giấy. Em sẽ hiểu cách sử dụng nó.
Yeah, okay.
Mọi câu hỏi về căn nhà, cứ hỏi Rose.
Một trong các cháu có thể ngủ ở đây trong một thời gian...
và người còn lại sẽ ngủ trên ghế dài/
Cho đến khi chúng ta sửa xong nhà phụ.
Ổn rồi.
Cháu ổn với điều này chứ?
Ở đây thật yên tĩnh. Giống như bên trong một cái hũ.
Này, Tv ở đâu?
Ko có Tv.
Cháu đang đi làm hả, Rodney?
Cháu đã học làm thợ làm tóc cho nữ.
Điều gì đem cháu đến với nó?
Cháu luôn muốn trở thành thợ cắt tóc...
nhưng làm tóc nam ko đủ vui.
No comments yet. Be the first to leave one.