The first 200 lines.
HÃNG LENFILM.
Hiệp Hội Nghệ Thuật Số Một.
.: OANH KÍCH CƠ :.
TƯỞNG NHỚ CÁC PHI CÔNG HẠM ĐỘI CỜ ĐỎ BIỂN BẮC.
Dựa theo tiểu thuyết của Yuri GERMAN.
Kịch bản: Svetlana CARMALITA.
Đạo diễn: Semyon ARANOVICH.
Đạo diễn hình ảnh: Vladimir ILYIN.
Thiết kế: Isaac KAPLAN.
Âm nhạc: Alexander KNAIFEL. Âm thanh: Galina LUKINA.
Phụ đề Anh ngữ: Tatiana Kameneva.
Các diễn viên:
R. NAKHAPETOV vai Belobrov. A. ZHARKOV vai Cherepets.
A. BOLTNEV vai Gavrilov S. SADALSKY vai Dmitrienko.
T. KRAVCHENKO vai Maroussia.
V. GLAGOLEVA vai Shoura N. LUKASHEVICH vai Nastya
Con thức rồi kìa.
Ngủ đi con!
- Chúng ta sẽ che mắt nó. - Không.
- Hôm nay là sinh nhật em. - Của em chứ đâu phải của anh.
- Shura ... - Cho nên chúng ta phải làm theo ý em.
Đúng không, bé? Bé chịu mà, phải không?
Nhà Plotnikovs thức rồi kìa.
Xin chào. Có chuyện gì thế?
Anh mà bị bắn rơi là em sẽ hối hận đấy.
Cái miệng ăn mắm ăn muối!
Cái chân kìa!
"Phòng Phát thanh Câu lạc bộ sĩ quan xin chào!"
"Và bây giờ, chương trình đầu tiên ..."
Một kẻ thức dậy sớm.
- Chào sơ! - Vâng, chào đại tá.
- Tôi là trung uý thôi. - Còn bọn em chỉ là y tá.
Có thể các cô là y tá, nhưng là bảo mẫu của con tôi.
Một, hai, ba ...
- Chỉ được ba cái thôi sao? - Ba mươi ba!
Giữ nó nào, Diehard!
- Xin chào. - Xin chào.
Hút chứ Sergei?
Tôi có thể chứ, chỉ huy?
Nào ... Một, hai!
Có đủ sức đẩy không đấy?
Cherepets, lại đây tí nào.
Sao cậu lại kiếm chuyện với họ?
Họ dám nghi ngờ tính lương thiện của tôi.
Đêm đi qua xem hát, họ ngồi vào ghế của tôi.
Họ nói tôi xài vé giả.
Họ còn nói với cô bạn tôi:
"Anh trung sĩ này của em xài cặp vé giả ..."
Cậu chắc là vé thật chứ?
Thiếu tá, anh biết tôi mà.
Sao anh nghĩ tôi xài vé giả chứ?
Không lực Hải quân có gì mới không?
Cherepets bị ngập tận cổ vì vụ gian lận vé.
Tầm bậy! Hôm qua tôi được cho hai vé xem hát.
Tôi đến đó, và thấy họ đang ngồi trong chỗ của tôi.
Rồi họ bảo: "Hai vị xài vé giả."
Trông chúng tự mãn lắm cơ. Nhưng thứ chúng biết chỉ là: "Kiểm tra oanh kích cơ ..."
- Tất cả chuyện này là gì thế? - Cherepets xài vé giả.
- Tầm bậy! - Giải tán!
Khi nào bay xong tôi sẽ trả lời cho anh.
Rõ! Tuân lệnh.
Vâng, khi tôi về chúng ta sẽ bàn chuyện đó.
Dmitrienko, cậu chỉ có thể rụng răng mất thôi.
Tôi có thể làm chuyện đó bốn phút, thưa đại tá.
Khi nào có thời gian, tôi sẽ làm cho anh thấy.
Thôi quên đi. Đừng biến trung đoàn của tôi thành rạp xiếc nữa.
Cậu sẽ treo ở đó khi nhạc đã chơi, đó là sô biểu diễn của cậu à?
Không, tôi sẽ không cho phép điều nhục nhã như vậy.
- Mứt gì vậy? - Mứt mơ.
Các cậu, vào hàng!
Nhìn bên phải, thẳng!
Nghiêm!
Báo cáo thiếu tướng, phi đội ném ngư lôi và mìn đã tập họp.
Hôm nay các đồng chí khỏe chứ?
Khỏe, cảm ơn thủ trưởng!
Trinh sát ta cho biết, đoàn tàu hộ tống của phát xít đã xuất hiện trong khu vực.
Đó cũng là nhiệm vụ của mỗi người. Chúng tôi sẽ hỗ trợ cho các đồng chí.
- Liên lạc có gì thay đổi không? - Liên lạc vô tuyến không thay đổi.
Thời tiết thế nào?
Mật độ mây từ 6 giờ đến 8. Khả năng nhìn tối đa 10 mét.
- Tiếp tục đi. - Rõ.
Cung cấp cho chúng ta ...
... kỹ chiến thuật phóng ngư lôi, sẽ là ...
- Trung úy Kurochkin. - Có!
- Và đại úy Gavrilov! - Có!
Hãy lựa chọn phi hành đoàn của của các đồng chí.
- Cho phép tôi vào hàng? - Đồng chí đã trễ hơn một phút.
- Đồng hồ tôi ... - Tốt nhất cậu nên ném nó đi.
- Tôi vào được chứ? - Được.
Trung đoàn, giải tán!
Thiếu tá Plotnikov!
Cậu sẽ lấy trung úy.
Tôi sẽ lấy Gavrilov.
- Cậu muốn bay với tôi? - Đúng.
Máy bay đã sẵn sàng cất cánh, thưa chỉ huy.
Được.
Tôi chuẩn bị chiếc thứ hai nhé?
"Cân chỉnh đã ổn."
Tháo cái móc bên phải ra.
Giáo viên thằng con tôi vừa viết thư cho tôi,
thằng Igor suýt chết đuối trong một cái thùng.
Nó sẽ thành lính hải quân giỏi.
Hoa tiêu, chúng ta sẽ đi tiên phong.
Trung úy, thật buồn cười chết được!
Cách cậu ta ném đồng hồ mình ấy.
Hai cậu sẽ làm một hành động tốt. Còn ai nữa trong đoàn xiếc này?
Anh phải công nhận là tôi có hành động độc đáo nhất.
Nhớ nhắc tôi nói, cậu nên treo bộ phận nào trên người nhé.
Đừng trêu tôi nữa mà!
Nào, quá tốt rồi!
Thế thì nhiều quá! Atta-boy!
Gavrilov, cậu với Dmitrienko.
- Dmitrienko, giữ nó! - Đang giữ đây.
Gavrilov sẽ đi với cậu.
- Dmitrienko, tớ bay với cậu. - Chà, vậy thì bay.
Đi thôi, Diehard! Cậu nữa, Gavrilov.
Sẵn sàng cất cánh, thưa chỉ huy.
Tốt. Trông trung tá dùm chúng tôi nhé.
Theo tôi, trung tá.
Chúng tôi sẽ bảo kê anh với một chiếc dù.
Trung tá, anh phải dừng lại thôi.
- Cậu đã tháo móc à? - Vâng.
Thắng yên xong chưa? Yuri?
Hôm nay là sinh nhật Shoura.
Nastya, chúng tôi nghĩ cậu và bạn đời của mình ...
... sẽ đến dự bữa tiệc của chúng tôi.
Lời mời của anh được chấp nhận.
- Cần giúp gì không? - Có.
- Trong đấy ổn chứ? - Ổn.
Không vất vả cho trung tá chứ?
Mọi thứ đều ổn, thưa thiếu tá.
Vậy thì bay thôi.
Chỉ kéo ở đây khi nguy cấp.
Đầu này ghim vào đầu này.
Bây giờ tôi sẽ chuyển mạch cho anh.
Anh sẽ nghe và nói lại.
- Trong này không tệ ... - Chúng ta có tầm nhìn tốt đấy.
Và nếu tất cả như dự định,
anh sẽ thấy chiếc tàu bị nổ. Thậm chí nhìn từ đây sẽ rõ hơn.
Đồng chí hoa tiêu, có gì báo cáo chứ?
- Có vấn đề gì không, hoa tiêu? - Không gì báo cáo cả.
Tôi cần thông tin thời tiết và thời gian.
Có lẽ Bespashko đúng. Đồng hồ của tôi trục trặc rồi.
"Anh túc-6" đây. Xin phép được cất cánh.
Xin phép được chấp thuận.
"Thảm hoa", "Anh túc-6" đây. Xin phép được cất cánh.
"Anh túc-6", "Thảm Hoa" đây. Xin phép được chấp thuận.
Nghe rõ.
Shoura, đến đi. Hôm nay họ sẽ làm mà thiếu những chàng trai của chúng ta.
Họ không đâu!
- Cậu nói sao? - Tớ nói họ sẽ không làm nếu vắng các anh ấy.
- Chiếc nào của họ nhỉ? - Làm sao tớ biết chứ!
Tôi chẳng biết gì cả.
Mày sợ phải không, chó cưng?
Mày xin rủ lòng thương?
- Mày hứa sẽ không cắn? - Ừ.
Ra khỏi phòng ngay!
Lấy đi! Hôm nay sao anh có thể muộn được chứ?
- Biết hôm nay ngày mấy không? - 17 tháng 11.
- Đúng, thế thì sao? - Một năm trước chúng ta gặp nhau.
Coi chừng! Xăng đấy!
Cảm ơn. Hẹn gặp lại.
Tất cả rõ ràng!
- Tại sao vậy, Sasha Belobrov mà! - Chào, Kilia!
Shoura, Belobrov ở đây này!
Chà, sao chị làm ở đây thế?
Lúc nào rảnh tạt qua hiệu tóc của chúng tôi nhé.
Shoura, xem ai đây này!
- Anh có thể sưởi ấm chứ? - Sasha!
- Sao em nóng thế? - Đúng là một cái bình chườm nóng.
- Mọi người đều ổn chứ? - Ổn. Bọn em luôn nhắc đến anh đấy.
- Và bây giờ anh đã ở đây. - Em không tin nổi đấy.
- Nastya thế nào? - Anh bị thương chỗ nào thế?
Cậu ấy bị vào tay và chân. Ấy là những chỗ chính.
Nastya đã lấy chồng.
- Kilia, lấy củi đi. - Đã lấy rồi.
- Vậy thì đi lấy nước. - Nước cũng lấy rồi.
Tôi tin vào nói thật.
Vâng, Shaha, cô ấy đúng vậy.
Mặt anh bị sao thế?
Bác sĩ nói nó sẽ lành.
Phải không, Plotnikov?
- Dĩ nhiên là ... - Sasha, chờ đã!
Cô ấy định viết thư cho anh. Mà chính em bảo cô ấy đừng viết.
Em nghĩ như thế sẽ tốt hơn.
Hôm nay sinh nhật em. Tối nay anh đến nhé.
Mọi người sẽ rất vui khi gặp anh. Hãy đến nhé. Làm ơn nhé.
Sinh nhật em đấy!
Kilia, sao chị có thể làm như vậy?
Báo cáo tướng quân, tôi vừa bắt được một thông điệp.
Bọn Đức đã báo động dọc theo toàn bộ bờ biển.
"Thảm hoa", "Cỏ Ba Lá" đây. Nhiệm vụ đã hoàn thành!
"Thảm hoa" đây! Đã nhận được báo cáo.
"Thảm hoa"; "Cúc Vạn Thọ" đây! Đội "Anh Túc" đang về.
Nghe rõ. Cảm ơn.
Làm tốt lắm, Fomenko, Đúng giờ lắm.
- "Thảm hoa", "Anh Túc 1" đây. - "Anh Túc 1", "Thảm hoa" đây.
"Anh Túc 1". Ban nhạc đang chơi theo lịch.
Bây giờ chúng tôi sẽ làm việc của mình. Đọc cho tôi nhé? Hết.
"Anh Túc 1", "Thảm hoa" đây. Cậu có thể tiến hành.
No comments yet. Be the first to leave one.