The first 200 lines.
1080/ 30/ Rộng
Mẹ năm 1991
Mexico
Ảnh cô trên bãi biển đó à?
Không. Đó là... Là mẹ tôi.
Bà ấy đến bãi biển này lúc mang thai tôi.
Tôi chưa bao giờ đến, nhưng... nó kiểu như bãi biển của chúng tôi vậy.
Đây là em gái bé bỏng của tôi.
Anh muốn xem thêm ảnh à? Tôi có thể...
Dành cho đôi mắt cô đấy.
Phong cảnh thật. Chân thực.
Anh nói đúng.
Cảm ơn.
Xin lỗi. Tôi là người Mỹ.
Không có nhiều người nước ngoài ở đây.
Vâng, thất vọng thật.
1:45 CHIỀU, Anna: Tớ không đến bãi biển được, tớ nhức đầu quá.
Cô ấy không đến sao?
Ai cơ?
Bạn tôi. Anh biết mà, bạn tôi.
Anh biết không, cô gái mà chúng ta bỏ lại ở khách sạn ấy?
Cô ấy có mùi như Don Julio...
và mấy lựa chọn tồi tệ?
Cô ấy cũng luôn làm vậy với tôi.
Cô ấy cứ... Cứ biến mất thôi.
Cô ấy giống như fantasmo , không phải chứ?
Anh biết, anh biết fantasmo?
- Fantasma, có chữ "A". - Đúng rồi, có chữ ''A.''
Toàn bộ lí do tôi lên kế hoạch chuyến đi này, với cô ấy
là để tìm bãi biển bí mật này.
Và bây giờ cô ấy kẹt lại ở Las Rocas với bệnh cúm Ai-len.
Chăm sóc cơn đau đầu do uống rượu.
Phải. Đau nặng ấy chứ.
Nancy đang gõ Theo ý kiến của tớ thì uống 2 viên Advil
Cô không thích khi ai đó thay đổi kế hoạch của cô, đúng không?
Không, tôi không.
Không. Chỉ là, anh biết đấy.
Không công bằng.
Anh biết tại sao không?
Bởi vì tôi là người đáng tin cậy.
Anh biết "đáng tin cậy" chứ?
"Đáng tin cậy."
Hách dịch.
Tôi đáng-tin-cậy.
Phải rồi, hách dịch.
Đó là tôi.
Rất hách dịch.
1:51 CHIỀU, Anna: Chúc vui vẻ! Ta sẽ gặp nhau sau.
Cậu đã tìm thấy tên của bãi biển bí mật chưa?
Này... bãi biển này tên là gì nhỉ?
Anh sẽ không nói cho tôi biết. Được thôi.
Được thôi. Lạnh nhạt.
Không thể nào.
Ở đây rất nóng mà.
Không, anh tuyệt đấy. Anh tuyệt thật đấy.
Đừng bận tâm, không sao đâu.
Được rồi, tôi hiểu rồi.
Bãi biển đây sao?
Đúng vậy.
Thiên đường đấy.
Đúng vậy. Hoàn hảo.
Hòn đảo này trông giống người phụ nữ mang thai...
Không?
Hòn đảo?
Không.
Có mà...
Cái mũi... bầu ngực... và cả bụng nữa.
Không.
Đúng nó dành cho tôi rồi.
Cảm ơn.
Cảm ơn anh...
- Không, không, không. Làm ơn. - Không, nhận đi mà.
Làm ơn, tôi muốn thế.
Không, chúng ta đi chung đường.
Tôi sống gần đây, nên... đừng bận tâm.
Anh chắc chứ?
- Ừ. - Được rồi. Cảm ơn anh.
Không có gì đâu.
Tôi là Nancy.
- Carlos. Charlie. - Rất vui được gặp anh, Charlie.
Rất vui khi gặp cô.
Anh biết đấy, trường trung học.
Cô vẫn đi học?
Không.
Ý tôi là, tôi học trường y, nhưng không học tiếng Tây Ban Nha ở đó,
chỉ học về tử thi thôi. Thôi tôi sẽ không nói nữa.
Vài tiếng nữa là trời tối, nên...
Tôi không bao giờ lướt ban đêm.
Và... cô định về bằng cách nào?
Uber.
Uber là ai?
Đừng bận tâm. Cảm ơn anh, Carlos.
Cảm ơn anh lần nữa vì đưa tôi đến đây.
- Nơi này rất có ý nghĩa với tôi. - Được rồi.
Nhưng mà anh nói nơi này tên gì nhỉ? Tôi vừa quên mất vì lí do nào đó.
Cẩn thận nhé.
Lúc nào cũng vậy mà.
TÚI SƠ CỨU
KEM CHỐNG NẮNG
Này!
Cô nói được tiếng Tây Ban Nha chứ, cô gái da trắng?
Tôi không hiểu. Tôi xin lỗi.
Cậu ấy nói nước chảy xiết nên khó lướt lắm.
À, tôi không mong gặp đâu.
Tôi suýt gặp phải lúc nãy rồi.
- Cô là người Mỹ à? - Vâng.
Vâng. Vâng, người Mỹ. Đúng rồi!
California?
Gần đó. Texas.
Ở Texas có lướt sóng không?
Có, chúng tôi có lướt sóng ở Texas. Nhưng không giống như thế này.
Này, nơi này là chỗ lướt sóng bí mật. Sao cô tìm được?
Trước đây có người kể cho tôi nghe rồi. Nơi này tên gì nhỉ?
Nếu tôi nói cho cô nghe, tôi sẽ phải giết cô đấy!
À, thế là ngày của tôi coi như xong.
Có gì nguy hiểm ở đây tôi nên biết không?
Đằng kia có vài mỏm đá!
Chỉ có một lần thủy triều lên mỗi ngày,
và khi thủy triều xuống, nó trở thành một hòn đảo.
Có san hô lửa khó chịu lắm.
Nó chích như sứa vậy.
Được rồi! Cảm ơn.
Này, cô gái da trắng!
Vẫn không hiểu anh đang nói gì.
Cậu ấy bảo cô nên ra đây.
Sóng ở đây lướt thích hơn.
Tôi ổn mà, ổn mà. Ở đây tôi thấy thích rồi, cảm ơn.
Cẩn thận nhé, người nước ngoài.
Nước ở đây chảy xiết so với một cô gái nhỏ nhắn đến từ Texas.
Tôi nghĩ tôi sẽ ổn mà.
Đi nào! Đi nào!
Short Crop Đang gọi
- Short Crop? - Chào!
- Đoán xem chị ở đâu? - Tijuana.
Ôi, Chúa ơi. Không thể nào.
Bãi biển của mẹ hả?
Nó đẹp y như mẹ đã tả vậy.
Chị ước gì em ở đây.
Chị ước mẹ cũng ở đây.
Nghĩa là chị ở đó một mình à?
À, chị chẳng định thế đâu
mà kế hoạch đổ bể vì bạn đính kèm chị không đi được.
Đó đúng là kiểu của Nancy Grace, đúng không?
Xin lỗi. Chị phải là người chị chán ngán, cẩn thận quá mức chứ.
Em mới là người hài hước đấy.
Em gái, lướt sóng ở đây đã lắm.
Em sẽ không tin chị lướt trên con sóng hoàn hảo cỡ nào đâu.
Em cũng lướt sóng giỏi được như chị, nếu chị đưa em theo!
Chị sẽ đưa em đi.
Chị sẽ đưa em đi ngay khi chị về.
Em yêu chị, chị như mẹ vậy.
- Chị cũng yêu em, Short Crop. - Nancy à?
- Bố đấy. - Cứ bảo bố là mọi chuyện đều ổn, nhé?
- Yêu em. Tạm biệt. - Không, là một người bạn.
Này, Nance, đừng cúp máy.
Đưa bố điện thoại nào. Chloe.
- Này! - Chào Bố.
Chào, con yêu.
Đang ở đâu đấy?
Mexico.
Bố không biết nói gì nữa, Nance. Bố bối rối đấy.
- Bố không... Bố không thể hiểu... - Con không mong bố hiểu.
Vậy thì giúp bố hiểu đi.
Con không biết nữa. Bố muốn... Bố muốn con nói gì nào?
À, nói con sẽ quay về.
Nói là con sẽ không bỏ học trường y sau thời gian này, sau tất cả chuyện này.
- Con biết đấy, đừng có bỏ. - Được rồi, bố.
Đủ rồi. Chúng ta đừng nói chuyện đó ngay bây giờ nữa được không?
Đó là điều con yêu thích. Con giúp đỡ mọi người.
Vâng, nhưng không phải ai cũng được giúp, bố ạ.
Bố... Bố biết mà.
Đừng như vậy.
Đừng làm chuyện này vì mẹ.
Thế còn gì nữa?
Nếu con muốn làm chuyện này vì mẹ, thì con cứ vậy đi.
Mẹ là một chiến binh.
Chỉ là mẹ chiến đấu quá sức, bố ạ.
Bố biết chứ? Và vì cái gì chứ?
Tất cả đều kết thúc giống nhau thôi.
Cứ về đi, Nancy.
Nhé.
Con phải đi đây, được chứ? Con sẽ gặp bố sớm.
Khi nào?
- Khi nào? - Con không biết.
Nance.
Con yêu bố. Tạm biệt.
05:21 CHIỀU, Anna: Đang gặp gỡ anh chàng dễ thương tối qua...
Đừng đợi tớ nhé.
Này, cô gái, tối rồi đấy. Vào trong đi.
Tôi sẽ bắt con sóng cuối. Cảm ơn nhé.
Được rồi.
- Rất vui khi gặp các anh. - Hẹn gặp cô sau, cô gái da trắng.
Chúc buổi tối vui vẻ.
Không!
Cứu với!
Cứu với!
Này!
Cứu với!
Cứu tôi với! Cứu tôi với!
Tôi ở đây!
No comments yet. Be the first to leave one.