The first 200 lines.
Ôi không.
Thật à?
Tưởng chỉ có đường viền thôi.
Bao nhiêu màu, sao lại chọn màu đó nhỉ?
Nếu muốn đỏ thì dùng màu đỏ gạch sống.
Màu đó gọi là gì nhỉ?
Màu đỏ xe cứu hỏa à?
Đỏ cà chua.
Tội nghiệp hàng xóm.
Thật chướng mắt.
Không đời nào hiệp hội chủ nhà chấp thuận màu đó.
Barbara sẽ cáu điên.
Có lẽ tôi có thể khuyên cô ấy.
Barbara làm gì nổi?
Chỗ đấy còn chả phải Mountain View. Enchantment Hills ở đằng kia.
Enchantment bắt đầu từ đường Pinion.
Nhớ khi Westlakes trồng cây dương lá rung không?
Mớ hỗn độn đó à?
Tưởng Westlakes chứng minh lô của họ ở Enchantment Hills.
Họ trả tiền để kiểm tra đất.
Thật à?
Anh nghe ở đâu thế?
Có lẽ là Robbie Davis.
Tôi sẽ xem lại bản đồ sau khi tắm.
Ăn không?
Không, tôi không.
Trà đá à?
- Anh muốn thử không? - Tôi có.
Cảm ơn chị.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Thế nào rồi?
Vẫn thế.
Đại khái, vẫn ổn.
Tuần trước bọn tôi múc được thân chủ khá lớn.
Hãng bảo hiểm ở Santa Fe.
Họ nắm hầu hết các bất động sản cao cấp ở đó.
Tốt.
Howard, tôi đâu phải cổ đông.
Tôi chỉ mới khởi động thôi.
Tôi vẫn nghĩ anh sẽ là người đi kiện cực ổn.
Rất cảm ơn, nhưng tôi xin kiếu.
Ở nhà, mọi thứ đại loại cũng thế thôi.
Không tệ hơn đâu.
Chắc tôi nên thấy thế là may.
Như thể chúng tôi
đang bị bế tắc.
Cheryl vẫn không nói điều gì… quan trọng.
- Thử cái ta bàn rồi chứ? - Vâng.
Có. Tôi đã thử.
Nhưng…
Tôi có một giấc mơ.
Tôi xem qua vé của ông già, và rõ ràng là chuyến bay quốc tế.
Nên bọn tôi tìm cổng ra của ông ấy,
nhưng tôi không đọc được ngôn ngữ trên toàn bộ biển báo.
Rồi.
Kim.
Tắc đường không?
Không, đường 25 thẳng một lèo.
Bàn của ta.
Cảm ơn đã gặp tôi. Tôi hình dung ở thành phố thì ông bận túi bụi.
Hôm nay không tệ lắm. Tôi có hẹn
ở chỗ cũ của cô với Schweikart.
Chào Richard hộ tôi.
Được mà. Jimmy sao rồi?
Anh ấy ổn. Cảm ơn đã hỏi thăm.
- Còn Alice? - Bà ấy ổn.
Giờ bà ấy thích làm bánh,
và tôi không phàn nàn gì cả.
- À, ông may đấy. - Rõ là thế.
Nghe nói latte ở đây ngon cực kỳ.
Ừ. Ngon ngang với Java Joe đấy, tôi thấy vậy.
GIAO LỘ NHÀ TRỌ
Này!
Nhanh nào.
- Vừa có khách. - Ừ, nhưng đến lúc đi rồi.
Nhanh. Ta phải đi thôi.
Cô làm gì vậy?
Không.
Nhanh nào. Ta phải đi thôi!
- Tôi mua nước ngọt. - Không, có kế hoạch rồi.
Ta đã bàn rồi.
Tôi cho hai đồng 25 xu vào.
Khi xong tôi sẽ mua cho cô cả thùng.
Đây rồi. Vào ngay.
Vào hẳn đi.
ÔNG ẤY ĐẾN RỒI SẴN SÀNG
Mọi việc ổn chứ?
Ổn mà.
- Có cần nói lại nữa không? - Không.
À, hãy nhớ là,
phải rút chân ra vì tôi sẽ vội vã phóng đi đấy.
Sao?
Tôi rất thích tóc anh.
Không phải… Cảm ơn cô. Cảm ơn.
Nếu có cách khác thì sao? Một đội ngũ luật sư độc lập,
có thể là bốn hay năm người,
chuyên lo những vụ án khó?
Tôi không nói vài luật sư có thể giải quyết một vấn đề lớn, có hệ thống,
nhưng… họ có thể khiến nó tốt hơn.
Sao lại nói cái này với tôi?
À, nếu tôi muốn lừa ông,
tôi sẽ bảo vì ông nổi tiếng có trách nhiệm với xã hội.
Sự thật là, đó là vì quan hệ của ông với chính quyền bang.
Ông có thể làm nên chuyện.
Cũng đúng.
Kim, công ty có một ủy ban dịch vụ.
Lẽ ra tôi bảo cô đến đó
và kết hợp với các lý do chính đáng khác.
Nhưng cô biến lời nói thành việc làm…
Rõ là cô nghe gì đó về vấn đề ma túy của con tôi.
Sự vật vã của Gregory cho tôi cái nhìn cá nhân hơn về hệ thống pháp luật.
Kim, tôi nghĩ cô đã nắm được gì quan trọng.
ĐI MAU!
Không thể bỏ qua nhân viên hỗ trợ.
Họ quan trọng với việc vận hành.
Tôi biết đúng là ở văn phòng…
Không!
Lạy Chúa.
Thằng khốn nạn!
Thằng hư hỏng, vô gia cư khốn nạn!
Kia là… Howard nhỉ?
Chết tiệt! Mày nợ tao!
Cô ơi, không sao chứ?
- Mày nợ tao. - Cô.
- Nó… - Chả ai làm thế với tôi.
Chả rõ. Diễn ra quá nhanh.
Chó chết! Nó nợ tôi!
Rõ là ăn cướp!
Chó chết!
Không!
Ai di chuyển hình nón à?
Thằng khốn nào di chuyển hình nón?
Bỏ mẹ.
CHỈ DÀNH CHO BỆNH NHÂN
GIAO LỘ NHÀ TRỌ
Này, nghe này.
Cẩn thận nhé?
Rồi.
Sao?
Cảnh sát.
Thế là cả ngày chả làm ăn được gì.
Toàn quấy nhiễu tôi.
- Cảnh sát chìm à? - Ừ.
Nghe này, nếu bao giờ cô gặp vấn đề pháp lý, hãy gọi cho tôi.
Bất cứ lúc nào. Miễn phí.
Cảm ơn.
Anh lái chiếc Jag vào khu dỡ hàng,
rồi phải vật lộn với cục kim loại.
Trời ơi!
Nó cắm sâu xuống, như ở dưới giếng sâu.
Nên anh phải vật lộn với nó
như vật con gấu,
rồi anh cắm xuống đất trước xe Jag.
Bùm!
Trốn khỏi đó trong gang tấc.
Ai di chuyển hình nón?
Ai lại làm thế?
Bọn ái kỷ à?
Em nói rất chuẩn.
Em nghĩ Cliff thực sự tin chứ?
Cỡ 100%. Anh phải nhìn mặt ông ta lúc đó.
Xong rồi. Tin em đi.
Chúa ơi, thật là
hay ho.
- Và chưa hết. - Nói đi.
Lúc em làm trò đánh lừa.
Em bảo Cliff em đang làm gì, em muốn làm gì.
Em nghĩ, "Phải câu giờ cho tới khi anh tới được".
Nhưng rồi, em chả biết, em rơi vào thế khó, và rồi…
Cliff cắn câu.
Ý là, thực sự cắn câu ấy.
Nghĩa là thế nào? Tiền?
Chắc ông ta không tự viết séc, nhưng ông ta có quan hệ.
Ông ta sẽ làm được.
Em đùa đấy à?
Em biết! Tuyệt quá nhỉ?
Thật không thể tin được.
Mình liên tục gặp may, hay là liên tục gặp may?
Trời đất!
Anh có bao giờ thấy bị theo dõi không?
Khi em thả Wendy ở nhà trọ,
cô ấy nghĩ mình bị cảnh sát ngầm theo dõi,
nhưng khi em lái xe đi,
vẫn xe đó đi theo sau em.
Ngay khi em phát hiện ra họ, họ biến mất.
Em biết người ta bảo gì rồi.
"Kẻ ác chạy trốn khi không ai truy đuổi".
Anh nghĩ mình ác à?
Không. Sao?
Chỉ là một cách nói thôi.
Anh nghĩ em nóng bỏng tới ác liệt.
Được rồi.
Hãy nghe người sành sỏi, nhé? Em biết vì sao em cảm thấy thế không?
Vì mình thoát được.
Tuyệt vời đến mức khó tin.
Nhưng, tin anh đi, không ai theo dõi em cả.
Không ai biết mình đang làm gì, trừ mình.
Hiểu không?
Rồi.
Hiểu rồi. Trong hoàn cảnh đó,
No comments yet. Be the first to leave one.