The first 192 lines.
Sub: Lê Huy
CHIẾN TUYẾN MỎNG MANH
Bản chất của cuộc chiến này là gì?
Tại sao thiên nhiên tự tranh đấu?
Đất tranh đấu với biển?
Có sức mạnh trả thù trong tự nhiên không?
Không phải một, mà là hai?
Tôi nhớ mẹ tôi khi bà hấp hối.
Trông bà nhăn nheo và nhợt nhạt.
Tôi hỏi là mẹ có sợ không.
Bà chỉ lắc đầu.
Tôi không dám chạm vào cái chết trong bà.
Tôi chẳng thấy có gì đẹp hay vui vẻ ...
... khi bà về với Chúa.
Tôi đã nghe nói về sự bất tử.
Nhưng tôi chưa thấy.
Tôi tự hỏi mình sẽ chết thế nào.
Sao biết được hơi thở này ...
... sẽ là hơi thở cuối cùng của mình.
Tôi chỉ hy vọng sẽ được như mẹ lúc ra đi ...
... bình thản như vậy.
Vì nơi đó có ...
... sự bất tử tôi chưa từng thấy.
Bọn trẻ ở đây không bao giờ đánh nhau.
Thỉnh thoảng.
Thỉnh thoảng khi chơi đùa.
Chúng mới đánh nhau!
- Nó sợ tôi không? - Một ít thôi.
- Cô sợ tôi không? - Có chứ.
- Sao vậy? - Vì anh trông ...
Anh trông giống người lính!
- Tôi giống người lính? - Vâng.
À, không sao đâu.
Không sao đâu.
- Đứa bé mệt rồi. - Vâng.
Sau khi bơi, nó mệt và sẽ ngủ.
Được rồi, nào. Quay đi.
Chạy đi. Chạy, chạy nào!
Đi, đi nào!
Wit, tàu tuần tiễu. Tàu Mỹ đấy.
Nó làm gì một mình ngoài đó nhỉ?
Anh chẳng thay đổi mấy, Wit?
Anh vẫn chưa học được gì.
Người ta đổ trách nhiệm cho anh, tự anh chui vào thòng lọng.
Anh đã đào ngũ mấy lần rồi?
Trong quân ngũ được sáu năm hả?
Đến lúc phải khôn lên và đừng là thằng lính vô dụng chứ?
Ý tôi là nếu anh muốn.
Không phải ai trong chúng ta cũng thông minh.
Đúng thế và đó mới đáng xấu hổ.
Nhìn anh đi.
Thật ra anh không thể nhận nhiệm vụ ở đại đội tôi.
Anh sẽ không thành người lính thực sự,
nếu Chúa không phù hộ.
Đây là Đại đội C và tôi là Thượng sĩ, chỉ huy đơn vị này.
Đại uý Staros là chỉ huy trưởng, nhưng tôi là người trực tiếp.
Đừng ai nhầm.
Anh chỉ là một người nữa tôi phải nuôi ăn thôi.
Thông thường, anh đã bị ra toà án binh rồi.
Nhưng tôi đã lo được cho anh. Phải biết là anh may mắn đấy.
Tôi sẽ chuyển anh đến đơn vị có kỷ luật.
Anh sẽ là lính khiêng cáng.
Anh sẽ chăm sóc thương binh.
Tôi sẽ nhận những gì anh vứt đi.
Tôi hơn hẳn anh đấy.
Trong thế giới này ...
một người ...
chẳng là gì.
Và chẳng có gì ngoài thế giới này.
Anh sai rồi, Top.
Tôi đã thấy một thế giới khác đấy.
Đôi khi tôi nghĩ đó là ... do tôi tưởng tượng.
À ...
vậy anh đã thấy những thứ tôi chưa bao giờ có dịp.
Ta đang sống trong thế giới quay cuồng mà không ai hiểu được.
Trong tình thế đó anh chỉ biết nhắm mắt làm ngơ.
Chỉ đề phòng cho bản thân.
Tôi là bạn tốt nhất của anh.
Anh thậm chí còn không biết.
Anh ta rất ghét cậu đấy.
Tôi không cảm thấy thế.
Vì tôi không ghét anh ta.
Tôi yêu Đại đội Charlie.
Họ là đồng đội của tôi.
Họ gọi là ''Hòn Đá''. Không ai muốn hòn đảo này.
Bọn Nhật vừa làm sân bay ở đó. Chiến sự diễn ra ở đây.
Thấy không, đây là đường chúng đến Úc ...
và đây là cách chúng kiểm soát mọi đường biển đến Mỹ.
Nếu phải chặn bọn Nhật tiến vào ...
Nam Thái Bình Dương, ta phải làm ngay ở đó.
Lính thuỷ đánh bộ đã xong nhiệm vụ. Giờ đến lượt chúng ta.
Thật khốn nạn.
Bọn tướng lĩnh ưa nịnh hót.
Tự hạ mình ...
vì bọn họ và gia đình mình ...
tổ ấm của mình.
- Tôi ngưỡng mộ ông, Đại tá. - Cám ơn ngài.
Hầu hết những người cùng tuổi ông giờ đã nghỉ hưu rồi.
Vẫn ổn mà.
Ta cần những sĩ quan tham mưu dày dạn và nghị lực như ông.
Ta có nhiều cấp uý và cấp tá giỏi.
Khi đã có huân chương ... ông càng muốn được thêm sao.
Và trở thành chính trị gia, hả?
Làm tiếp lại có tiếp.
Tự thăng tiến là việc khó.
- Ông đã nói rồi. - Dưới sự giám sát của Đô đốc.
Luôn có người giám sát ông.
Như diều hâu.
Luôn có người sẵn sàng thế chỗ, nếu ông không tỉnh táo.
Ông có con trai hả, Đại tá?
- Vâng, thưa ngài. - Tốt.
Ta không muốn con cháu ta ...
phải chiến đấu tiếp 30 năm nữa, hả?
- Chắc là không rồi. - Vậy hãy tiêu diệt sạch chúng đi.
Hãy móc chúng ra để bảo vệ sân bay đó.
Vâng, thưa ngài.
Ông biết ... tại sao ...
trong các địa điểm, bọn Nhật chỉ làm sân bay ở đó?
Có lẽ ta không biết bức tranh lớn hơn, phải không?
Nếu có thật. Ông nghĩ sao?
Thưa ngài, tôi không bao giờ tự hỏi thế.
Ông là người khiêm tốn đấy.
Chẳng ai muốn hòn đảo đó ... trừ ông thôi.
Ông muốn nó với giá nào?
Với giá tôi phải trả, thưa ngài.
Tất cả những gì họ hy sinh vì tôi ...
như giọt nước rơi xuống mặt đất khô cằn.
Tất cả những gì tôi có thể cho chỉ là tình thương.
Quá muộn.
Họ đã chết ...
chết dần như cây gỗ mục.
Ông cảm thấy điều đó không?
Có, thưa ngài.
Cám ơn ngài.
Chuyển vị trí cảnh báo lên phía trên.
Càng đến gần Caesar, anh càng sợ.
Không hiểu sao tôi lại sợ thế, Thượng sỹ?
Tôi không hiểu. Tôi bị ...
Cha dượng đã đập hòn đá vào tôi khi tôi còn rất nhỏ
và tôi ... đã rất sợ và thường chạy, chạy trốn.
Chiết tiệt, tôi đã ngủ trong chuồng gà nhiều đêm rồi.
và tôi ...
chưa bao giờ nghĩ lại có chuyện tệ hơn vậy.
Nhưng mạng tôi ở đây tính bằng phút. Tôi đang đếm từng giây.
Ta sẽ đổ bộ ...
Ta sẽ sớm đổ bộ và sẽ có oanh kích.
Ta có thể chết trước khi lên đến bờ.
Chỗ này ... giống như đại nghĩa trang nổi.
- Tên gì, nhóc? - Tôi muốn có xe máy khi hết nghĩa vụ.
- Tên là gì? - Ed - Edward B. Train.
Train à?
Thứ duy nhất vĩnh hằng là cái chết và Chúa trời. Thế thôi.
Thế đấy. Anh chỉ cần biết thế thôi.
Cuộc chiến này ... không phải của tôi.
- Cũng không phải của anh. - Liệu ta sẽ bị oanh kích?
Tôi biết thế chó nào được?
Những gì tôi biết từ đám thuỷ thủ là vừa qua họ không bị oanh tạc.
Nhưng trước đó họ suýt bị nổ tung.
- Anh muốn tôi nói gì nào? - Anh giúp tôi nhiều lắm. Tills.
Không cần nói gì cả. Để tôi nói cho anh biết.
Ta ở trên tàu này như đàn vịt lênh đênh trên biển.
- Thấy chưa. - Tôi biết rồi.
Vậy nghĩ đi, Tills. Hãy nghĩ đi.
- Muốn xem trò à? - Không thích.
- Rồi, chắc đông vui lắm. - Không thích, kể cả vắng tanh.
Tôi đi lấy súng đây.
- Hả? Vui vẻ nhé. - Vui vẻ nhé.
Các cậu ước là khi lên bờ ...
sẽ chạm chán với bọn samurai, hả.
Mở cửa ra! Mở cái cửa chó này ra!
Mở cửa ra!
Ngày trước tôi học chơi bài ...
Được. Tôi đi ngủ đây.
Thế nào, các cô. Đang may vá hay chơi bài đấy?
Ổn, J cơ. Đánh J. Robert có đôi J.
Tôi chẳng mong đợi gì khi quyết định đăng lính ...
lúc ở Bronx trước chiến tranh.
Sao tôi biết sẽ có cuộc chiến chó chết này, hả?
Trả lời tôi đi chứ.
Những gì tôi biết là Đại đội Charlie luôn say khướt.
Tôi cũng biết là lỗi của ai.
Là do đại uý của ta.
Trước hết hắn kéo ta từ đơn vị mình, nhét ta vào tàu này ...
và ta chẳng biết thằng nào cả.
Rồi đẩy ta xuống hàng thứ 4 để đi cùng lũ này.
Chào Đại uý.
Trong hồ sơ 201, anh là sĩ quan trước chiến tranh.
Sao lại thành binh nhì vậy?
Do vợ tôi.
Tôi từng ở binh chủng kỹ thuật.
Chúng tôi chưa từng phải xa nhau,
thậm chí chỉ một đêm.
No comments yet. Be the first to leave one.