The first 176 lines.
Tôi cảm thấy như chú chó cảnh kiêu hãnh không biết bản thân sắp tận số.
Nhìn chúng đi, cứ như da gà vậy.
Cậu đang nói gì vậy? Trông chúng ổn mà.
Chúng sẽ không thắng giải nào cả, hiểu chứ?
Nhưng mà nó đang bị tắc bên trong.
Nhìn thì có vẻ hơi xẹp đi, nhưng chúng không chịu đầu hàng đâu.
- Tớ thích chúng. - Tớ đồng ý với cậu.
Tớ sẽ không đóng phim khiêu dâm ngay đâu
nhưng tớ cho đứa đầu bú sữa năm tháng,
và đây là nơi chúng hạ cánh.
Nó đã có thể tệ hơn, phải không?
- Cậu biết đấy, nó có thể đẹp hơn. - Nó có thể đẹp hơn.
Được rồi.
Tôi nghĩ chúng ta cần kiềm chế lại ở đây.
Sau khi cho con bú, tôi nghĩ tốt nhất là nên mặc lại chỉnh tề.
Tôi thậm chí còn không cho con bú. Chúng cứ trông như vậy.
Lạ thật.
Cô cũng kỳ lạ, Alicia. Với cái túi đựng bỉm tự may.
Bé Mabel thích cái túi này.
Bé Mabel không thích cái túi. Bé chưa biết thích gì cả.
- Bởi vì bé còn rất nhỏ. - Một em bé.
Thôi nào.
Hôm nay, chúng ta sẽ nói về việc có bao nhiêu người trong các bạn
sắp hết thời gian nghỉ thai sản.
Kate, tôi được biết cô sắp quay lại làm việc.
Cô có hào hứng không?
Vâng.
Tôi thấy hơi bất an.
Bí quyết để chuẩn bị cho việc này là gì?
Tôi đang cố gắng tích cực. Chỉ là…
có một chút...
Không thể nào làm được.
Tôi thấy điểm mấu chốt là thiết lập ranh giới cho chính mình.
Một cách tốt để bắt đầu là cố gắng về nhà và thực hiện các thói quen buổi tối.
Vâng.
Còn ai thấy khó khăn khi trở lại làm việc không?
Đây là một nơi an toàn.
Hôm nay tôi có buổi môi giới nhà đầu tiên.
Tôi cảm thấy không chắc chắn về nó.
Tôi nghĩ tôi có thể đang còn chút xíu bị ảnh hưởng sau khi sinh.
Đang lái xe sáng nay và tôi
tưởng tượng rằng một chiếc xe sẽ đâm vào tôi.
Kéo tôi ra khỏi mọi chuyện này.
Không chết.Tôi không muốn tự tử.
- Không. - Chỉ là…
- Tôi xin lỗi, mọi người. - Vâng.
Cứ để tôi chết não khoảng một tuần.
Thực ra nên là mười ngày. Cảm giác sẽ dễ dàng hơn.
- Cậu đang nói về một kỳ nghỉ. - Đúng vậy!
Kiểu như một kỳ nghỉ chết não.
MỘT TÁC PHẨM CỦA NETFLIX
ĐƯỜNG CHẠY BỘ ROSEDALE
Con gấu đã biến mất từ tối qua.
Các nhà chức trách cảnh báo khu vực xung quanh cần cẩn thận
và báo cáo ngay khi thấy.
Hôm nay nên bỏ qua công viên.
Vì sự an toàn của Olly và Charlie.
Tôi đã viết một thời khóa biểu chi tiết.
Tôi sẽ quay lại vào giờ tắm.
Nên đừng cho bé con tắm vì tôi sẽ làm.
- Em bé thích thế nhỉ? - Bài hát đó hay đấy.
- Sao em không hát cho con nhiều hơn? - Em không thích hát.
- Anh tưởng em phải đi rồi. - Đúng vậy.
Mẹ phải đi làm đây.
Con có thể dành cả ngày với Rebecca.
- Hoan hô! Rebecca! - Hoan hô!
Em sẽ bị muộn đấy.
Em chỉ tạm biệt thôi. Phong tục truyền thống ở Trái Đất mà.
- Chúng ta tạm biệt. - Được rồi. Tạm biệt, yêu hai mẹ con.
Tạm biệt!
Chúng tôi gắn kết như này đấy.
Khó mà phá vỡ được.
- Họ sẽ đuổi việc em, Kate. - Được rồi. Đi thôi.
Chà, cô có thấy ai đang tận hưởng cuộc sống không?
Richard!
Rất vui được gặp cô.
Được thôi.
- Tốt lắm. - Được rồi.
Khó mà tin được giờ cô trở thành mẹ rồi.
Tôi cũng không biết nữa.
Phải nói là cảm thấy thật tuyệt khi ở đây.
À, hội chị em bạn dì có bánh hay gì đó cho cô đấy.
- Họ để ở đâu đó. - Tôi có thể tìm chúng.
Chắc là ở trong bếp.
Tôi xin lỗi, cô Foster. Tôi là trợ lý mới của cô, Rosie.
Rất vui được gặp cô, Rosie. Cứ gọi tôi Kate.
Kate. Được rồi.
Bên nhân sự nói cô có một phòng để...
- Vắt sữa. - Vâng, văn phòng này.
Chà, sẽ như trình diễn đấy.
Ừ, tôi nghĩ tôi sẽ dùng nhà vệ sinh.
Nghe nói bên Trang Trại Sữa Hạnh Phúc đang đến đây.
Chủ tịch qua đời để lại bà vợ phụ trách
bà ấy đang xem xét các hãng quan hệ công chúng.
Tôi rất muốn có cơ hội tham gia. Hiện tại tôi giống như là bò sữa đây.
- Nên nếu việc chưa được - Lo liệu?
Phải, tôi đã nghiên cứu vụ này cả tuần.
Kate, xin giới thiệu Mo. Anh ấy là phó chủ tịch mới.
Hả? Mo Daniels.
- Vasero và Burns? - Họ đã săn đón tôi.
Cậu ta đã làm việc vô cùng ngoạn mục.
Tôi chỉ cố noi theo truyền thuyết về Kate Foster.
Cô là một huyền thoại ở đây đấy.
Cảm ơn anh.
Tôi không thể tả chuyện kỳ lạ thế nào
khi mang thai đúng lúc đang ở đỉnh cao sự nghiệp.
Ừ, thứ duy nhất có thể ngăn tôi ra khỏi văn phòng là hỏa hoạn.
Ừ, nghe này, tôi biết anh đã lo liệu vụ đó
nhưng nếu anh cần một góc nhìn của phụ nữ về Trang Trại Vui Vẻ.
- Tôi rất vui lòng hỗ trợ. - Nghe được đấy.
- Mo? - Chắc chắn rồi. Tôi sẽ gửi tài liệu.
Tuyệt! Tôi rất háo hức được tham gia.
Tôi đi nạp ít cà phê vào người đây. Hẹn gặp lại ở cuộc họp.
- Nhà bếp ở - Tôi biết nhà bếp ở đâu.
Phải, anh biết rồi.
Hãy xác nhận với thư kí của tôi. Tôi nghĩ sẽ họp lúc khoảng bốn giờ.
Nó diễn ra trong một giờ hay là...
Tôi không biết. Cô phải đi đâu à?
Xin lỗi, tôi đang cố về nhà đúng giờ tắm.
Giờ tắm à? Tôi cũng thích tắm, nhưng là ai tự lo người nấy.
- Sẽ ổn thôi. - Cảm ơn.
Trời ạ, mất bao lâu nữa vậy?
Không phải ông, ông đang làm rất tốt.
Mọi thứ dưới đó ổn chứ?
Chuyện gì vậy?
Tôi bị sao đó, phải không?
Anne, cô có thai.
Không.
Tôi sẽ thử lại lần nữa.
Có thể kiểm tra lại không? Vì tôi vừa sinh con tám tháng trước.
Con bé còn đỏ hỏn.
Thật may cho cô và đứa bé này vì đã đến gặp tôi.
Để cô có thể thay đổi lối sống.
- Cô có hút thuốc không? - Không.
Tuy vậy tôi đang tham gia các điều trị y khoa khác.
Bác sĩ tâm lý hay không,
Cô biết rồi đấy, Anne. Cô phải tránh tham gia các điều trị khác
hoàn toàn.
Tôi đoán đây là phô mai havarti.
Có thể có chút phô mai Gouda nữa, nếu ta may mắn.
Tôi chẳng thấy có.
Phải, nào.
Máy hút bụi trung tâm.
Tủ lạnh Sub-Zero.
Căn bếp này thực sự
được trang bị đầy đủ.
Nó khá là hoàn hảo.
Chúng tôi nghe thấy tiếng máy bay. Vị trí này nằm trên đường bay à?
Anh nghĩ cửa máy bay sẽ rơi từ trên trời xuống sao?
Rơi xuống trần phòng ngủ của anh?
Từ độ cao đó, nó sẽ xuyên qua người anh dễ dàng.
- Xin lỗi? - Hai người sẽ không sống nổi đâu.
Tôi nói hơi nhiều rồi.
Chào em yêu.
Hôm nay em thế nào rồi?
Bọn em đang rất vui. Phải không, Rhoda?
Chào mẹ.
Buổi môi giới nhà sao rồi?
Ồ, nó tuyệt vời. Chỉ là…
Trong đó đông lắm. Rất nhiều người quan tâm.
Thế sao chị lại ở ngoài?
Vì người ta yêu cầu một cách tế nhị rằng chị nên ở bên ngoài.
- Ai yêu cầu thế? - Chị không biết. Vài người.
- Có gì to tát đâu. - Chị có ổn không?
- Trông chị không ổn cho lắm. - Em đùa à?
Chị rất ổn, rất thoải mái.
Được rồi, cưng. Em sẽ gọi lại sau.
Chúc một ngày tốt lành.
CRENSHAW MỞ BÁN
Tớ phải quay lại sau 15 phút nữa.
Ừ, được rồi. Tớ đang phải trả tiền.
- Cậu ổn chứ? - Ừ.
Đừng rình rập tớ nữa.
Cậu có chuyện gì thế?
- Tớ thấy có vấn đề. - Sao tự nhiên lại thẩm vấn tớ?
Tớ chỉ cần ăn, và không uống thuốc.
No comments yet. Be the first to leave one.