The first 200 lines.
9.99 DOLLARS
Taxi!
Taxi!
Xin lỗi, anh có bật lửa chứ?
Nhân tiện, xin ông anh thêm điếu thuốc.
Cảm ơn.
Không có gì bằng một điếu thuốc vào buổi sáng.
Cà phê và thuốc lá.
Bạn sẽ không tin là, tôi đã có giấc mơ này.
Tôi mơ thấy, tôi đã về nhà với bà xã,
và tôi đang ngồi trong bếp cạnh cô ấy ...
Taxi!
... nhâm nhi ly cà phê,
hút một điếu thuốc.
Rồi bà xã tôi nói,
"Bunny, sao hôm nay anh không đi làm mà lại ở nhà,
và mình ta sẽ cùng nhau, chỉ anh và em thôi, như thế này? "
Cô ấy không còn sống nữa, nhưng ...
... một ly cà phê thì sẽ đẹp, chỉ là như trong mơ vậy.
Ớ !!!...
Nghe này...
Anh có thể lấy tiền của tôi.
- Tôi chỉ có 50 ... - Này!
- Nếu không đủ, xin đi với tôi đến máy ATM,
nhưng đừng giết tôi.
- Tôi còn hai đứa nhỏ. - Này bác, bác bình tĩnh nào.
- Tôi chỉ xin anh một đô la để mua cốc cà phê thôi mà.
- Tôi không cướp của anh, thậm chí nó cũng không phải của tôi nữa.
Oh!
- Vậy, cho tôi hỏi, nó là của ai chứ?
Tôi cũng không biết nữa.
- Sáng nay, tôi thấy nó ở dưới tấm các tông của tôi.
Anh làm tôi chết điếng.
Thế... nó thế nào, thưa ông?
Anh cho tôi một đồng để mua cốc cà phê ư?
Oh, đó là nhờ bài tập của ông đấy.
Ông làm thiên hạ chết khiếp,
rồi thì họ rất biết ơn, khi biết anh không phải là cướp,
họ đưa tiền cho anh.
Anh bạn, anh sai rồi đấy.
Sai huh?
Vậy tại sao anh cầm khẩu súng chết tiệt đấy?
Thực ra thì, tôi nghĩ đến tôi thôi.
- Tôi muốn xin người đầu tiên mà tôi thấy để mua một cốc cà phê, một điếu thuốc.
Nếu người đó nói "không" thì sao?
Thì tôi về nhà đoàn tụ với bà xã.
- Vậy, cà phê thì sao? - Hoặc cái gì?
Anh sẽ tự bắn mình ư?
- Anh biết đấy, trong lĩnh vực này, có rất nhiều thao tác.
Nhưng anh thì sao?
- Anh là vua! - Có phải đó là đồng ý không?
- Những gì anh làm ở đây là hoàn toàn, ý tôi là, hoàn toàn, không lành mạnh.
- Nếu anh phải tự bắn mình, thì đó là một bi kịch, nhưng ...
...nó không ích lợi gì cho tôi cả.
- Anh nghe chưa? Tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.
Anh quá đúng.
Chúng ta sẽ làm thế này...
Anh đặt súng xuống...
rồi xin tiền mua một cốc, bình thường như một người...
... vô gia cư,
- Rồi tôi sẽ trả lời, không liên can gì đến hoàn cảnh của anh,
hoặc khẩu súng này hoặc bất cứ gì khác.
- Được thôi. - Được thôi cái gì?
Anh...
... làm ơn... cho tôi một đồng mua cà phê nhé?
Xin lỗi.
- Nếu tôi đưa anh tiền, tôi cảm thấy phải dùng đến thao tác.
Tôi sẽ đi ngay, được chứ?
Được rồi.
Có lẽ để ngày mai vậy.
Dù sao, cảm ơn nhé.
Không có gì.
Thành phố này,
ai cũng điên cả! Thề với Chúa!
M..mau..máu này là sao thế?
Bố không sao chứ ?
Con đang làm gì thế?
Con làm tạp vụ ở nhà máy bánh kẹo.
Cuộc phỏng vấn sao rồi?
Con bị từ chối.
Dave!
Họ nói con chưa có kinh nghiệm,
bố chảy máu sao?
- Con cần bao nhiêu kinh nghiệm để bán hàng qua điện thoại?
Đó là họ nói thế.
- Rồi con nói sao? - Cảm ơn, dù sao đi nữa.
Cảm ơn, dù sao đi nữa?
- Bố chưa nói con anh chàng dễ thương luôn kết thúc cuối cùng à?
Vậy... máu này của ai thế bố?
Một anh chàng tốt bụng.
Bố chả biết anh ta tên gì nữa.
Bố phải đi làm đây, Dave.
Con thấy bố giống đi dạo sao?
"Thụ động" - "Tích cực".
Không hiểu sao?
Bố, con xin lỗi về cuộc phỏng vấn.
Ừm, thậm chí nó còn ý nghĩa gì?
Thụ động, như câu "Thậm chí, khi tôi sống được 100 năm,
tôi cũng không bao giờ rửa ly. "
Và tích cực, là câu:
"Tôi thà ăn bậy bạ, còn hơn phải ăn tối với cha mẹ anh."
Oh, miệng mồm cô ta!
Cô ta nhắc bố về mẹ con đấy!
Bố nghĩ, con nên khuyên anh con,
phải ăn nói tử tế với ông chủ.
Anh ấy có vẻ bối rối,
khi đi vào nhà người ta, lấy đồ đạc của họ.
- Con nói cứ như nó là ăn trộm vậy, Dave à.
Xiết đồ đạc là một việc đáng kính.
Vâng, vẫn còn ...
- Chà, chỉ cần nghĩ về nó thôi. - Dạ.
Trong khi chờ đợi, con sẽ đi lấy thư, hút bụi,
và nấu bữa tối.
- Khi bố nhai bánh kem và kẹo sô cô la nghe thế nào?
Tuyệt!
Tuy nhiên, con cần 10 đồng nấm làm sẵn.
Bố không biết nấm ấy được làm sẵn.
Đá cú đó đẹp đấy!
Cảm ơn chú.
"Có khi nào quý vị tự hỏi,"
"Ý nghĩa của cuộc sống là gì? tại sao chúng ta tồn tại?"
"Chỉ có quý vị mới có khả năng trả lời câu hỏi gây nhiều tranh cãi này."
"Quý vị sẽ thấy câu trả lời đáng kinh ngạc này trong một cuốn sách nhỏ,"
"trong đó, thuật ngữ thì đơn giản, giải thích thì dễ nghe."
"lập luận của quý vị là vì chúng sinh".
Đừng ra vẻ bề trên với tôi nhá!
"Quyển này được in trên giấy loại tốt nhất,"
"hình ảnh màu sắc tinh tế, làm sáng tỏ nhiều điều,"
"và nó sẽ là của quý vị, nếu quý vị chịu bỏ ra $9.99."
Em có gào lên đâu.
Ừ, em có đấy.
Em không có.
Em chỉ hơi lớn giọng thôi.
Anh không hiểu.
Anh nói rồi, anh muốn cưới em.
Không! Không!
Anh đã nói, anh bằng lòng lấy em.
Không phải là anh chống lại nó.
- Anh chỉ... đừng nghĩ chuyện ấy quan trọng.
Hôn nhân thì không quan trọng.
Một em bé thì không quan trọng.
Một sự nghiệp thì không quan trọng.
- Những gì xảy ra trên thế giới là không quan trọng.
Thế, cái gì quan trọng đây?
Hôn nhân, con cái...
Em hãy tự lắng nghe,
giọng em nói cứ như một bà lão.
Ron à, em là một người giúp việc già.
Chúng ta đừng ôm đồm tất cả.
Cháu ổn chứ ?
Vâng, tại sao?
Cháu đang khóc.
Dạ không, chỉ dị ứng thôi.
Tôi biết nó như thế nào mà.
- Tôi gặp rất nhiều rồi, đặc biệt là mèo.
- Không phải tại mèo... mà là lông của chúng, thật đấy.
- Thậm chí chúng nhẵn nhụi, nhưng nước bọt trên lông chúng cũng gây nên.
Thật xấu hổ, vì bác muốn có một con.
Chúng rất dễ thương.
Cháu đang khóc kìa.
Này, ăn bánh đi cháu.
Cầu thủ Jack chuyển từ cánh trái ...
Để bác giúp cháu nhé.
Cháu không sao mà, cảm ơn bác.
Hey, Dave, làm một cái bánh nhé?
Oh, xin lỗi, bác Kweller,
cháu phải chạy ra bưu điện.
Vậy ăn một cái rồi đi nào.
Ngon lắm đấy.
Cảm ơn bác.
Cháu biết đấy, bác từng có một người họ hàng
làm trong bưu điện.
- Cũng không chính xác là họ hàng của bác... - Cháu xin lỗi,
có lẽ bác kể cháu nghe về họ hàng vào lúc khác nhé.
- Nó đây, đúng ra thì anh ta cũng không phải họ hàng với bác.
bà nội anh ta và bà ngoại bác là chị em.
- Tôi lấy... hai cái Sub-Zero Mocha-Blizzard Extravaganzas,
một Coca cola,
và hai món Gigantic Chunky Chocolate-Chip Surprises của bạn.
- Chắc chắn rồi, không có vấn đề. - Lấy đi.
Em ăn một cái nhé?
Chúng to lắm.
Tất cả $ 8,50, cảm ơn nhiều.
Anh lấy thêm
Mega, Super-Sweet Teary-Eyed Smiles cho em nhé?
Chúng rất tuyệt đấy.
- Nhìn này, anh trông đẹp đấy, vì cái biển "người xiết đồ"... Lenny,
nhưng em thà ở một mình.
- Tại sao vậy, tại vì anh là một "người xiết đồ" sao?
Thôi mà, chúng ta không tệ đâu.
- Chúng ta như Robin Hood, chỉ có điều là ngược lại thôi.
Em tên gì?
Xin lỗi.
Xin chào, quý vị dùng gì ạ?
- Chào. - Một em bé ngoài dư kiến sao?
Ồ, không, không phải chuyện đó.
- Ông Kweller! Hey, bác làm gì thế?
Ah, bạn trai của Pecks!
Bác chỉ thấy em cháu...
- Nào, bác Kweller, bác gặp hôn thê của cháu rồi chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.