The first 190 lines.
NHÀ NGHỈ ROSEBUD
Các con! Mẹ gọi này, là ngày đầu tiên mẹ ở phim trường đấy,
nên đảm bảo giữ tinh thần cho mẹ nhé?
- Alexis, nào. - Chú Rose, cháu nghĩ chú nên trả lời.
Ừ, mẹ cô độc ở đó nên căng thẳng lắm nhỉ?
- Lệch múi giờ… - Chúa ơi, nghe đi!
- Thế nên… - Nghe đi!
Bật loa ngoài, bật loa ngoài sao? Loa ngoài.
Ừ, a lô? Moira à?
John. A lô?
Moira à? David, bố chả nghĩ là mẹ nghe thấy bố!
John, anh có đó không?
Ừ, anh đây, mọi người đều có ở đây.
Anh đã mong em gọi từ hôm qua cơ.
Các con, chào mẹ đi.
- Chào. - Chào.
Chả phải mẹ cháu.
- Giọng ai thế? - Các con của mẹ đấy!
Ôi, Alexis, con lại bị liên cầu khuẩn à?
- Đó là David mà! - Đó là Stevie à?
Chào ạ.
David! Ôi, David, cửa hàng sao rồi?
Có khách hàng mới chưa, hay nó vẫn lẻ loi?
Dạ rồi, cảm ơn.
Và John, em biết anh lạc lối thế nào khi vắng em.
Đừng quên em có để lại cuốn Sudoku.
À, anh chưa cần tới nó, em yêu, vì đã dậy từ năm giờ sáng.
Ở nhà nghỉ có nhiều việc để làm lắm.
Mà này, em sao rồi? Ý là, cảm giác trở lại sau một thời gian thế nào?
Ôi, John, trong không khí có vị ngọt ngào, và chả phải em nói thế
vì bọn em quay phim kế nhà máy Baklava.
Mấy đứa! Các con muốn để đống tạp chí về chỗ cũ chứ?
Không.
Tuyệt, Hamza ! Anh yêu, em cúp nhé. Cuối cùng cũng được gặp riêng đạo diễn.
Cậu ấy là đạo diễn trẻ triển vọng đến từ New York đấy.
Chà, nghe như kiểu của em.
Ừ! Có tiền thật thì sẽ thu hút được những người giỏi nhất.
Chà, zbogom, John! Tạm biệt trong tiếng mẹ đẻ đó!
Được rồi, anh cũng cúp đây, em yêu. Nhiều việc lắm, mà chúc em một ngày…
Rồi, ừ. Anh cũng nhớ em.
Cô ấy cúp máy rồi ạ.
Ôi! Nhục quá, bố à!
Chúa ơi, xấu hổ quá, chắc bố thấy lố bịch lắm.
Liệu mà nhớ lấy tóc giả từ cây đinh nào, vì mẹ các con có lập bảng tính đấy.
David à?
Lại đây nào.
Em đang lo đây.
Ồ! Không, lăn nách tự nhiên của em chả có tác dụng.
Dừng lại, David! Không phải, lại đây. Ngồi đi!
Gì vậy trời?
Cái gì?
Em chỉ muốn đảm bảo chuyện giữa anh và Patrick ổn.
Ừ! Vì sao? Sao thế? Anh ấy đã nói gì với em à?
Không gì cả. Em chỉ sợ khi thấy điểm bài kiểm tra tình yêu này.
Ôi, Chúa ơi!
Vì theo bài kiểm tra "Tình yêu của bạn Thăng hoa cỡ nào"
trên Tạp chí M'Lady hè 1991,
anh và Patrick "Cần sự trợ hứng!" Tội nghiệp chưa!
Rồi, đầu tiên, đó là Tạp chí Major Lady,
và thứ hai, bài kiểm tra đó rác lắm.
Phải rồi, David, bài kiểm tra rác mà có vẻ anh làm nhiều hơn một lần.
Ừ, vì nó lừa đảo. Em có làm 1.000 lần cũng ra một kết quả.
Ôi, không sao đâu, David.
Anh và Patrick đã ổn định với cuộc sống công sở,
nên mọi thứ có vẻ bắt đầu thấy hơi yên ắng thôi.
Em đang yêu một bác sĩ thú y thích ủi áo thun cổ bẻ.
Em và Ted có kết quả "Cơn bão Thăng hoa". Nên…
Không thể nào. Em đã làm gì để được thế? Em lại cắm máy sấy tóc bằng tay ướt à?
Vụ đó xảy ra có hai lần, David. Bỏ qua đi.
Xin lỗi vì bọn em đã nỗ lực để giữ lửa nhé.
Tởm quá đấy.
Thật ra bọn em đã bắt đầu nghỉ mọi chiều thứ Sáu để "hẹn hò phiêu lưu".
"Hẹn hò phiêu lưu"
nghe như thứ cố vấn hôn nhân sẽ chỉ định làm phương án cuối.
Thôi được. Em định rủ hai người xem có muốn cùng đi chiều nay không
mà chắc anh có nhiều thứ thú vị hơn để làm như là dán giá lên đồ đạc, và…
Thật ra nay là ngày bán hàng.
Tiện đây, em định đi đâu?
Ted đặt chuyến tham quan Công viên Thác Elm, cảnh siêu dễ thương luôn.
Nghe ngớ ngẩn thế.
Rồi, nhắn anh thông tin.
- Anh sẽ xem bọn anh hứng thú không. - Ôi! David à? Có thể tệ hơn đấy.
Các anh có thể bị "Mất nhiệt Toàn diện" đó.
Đi chết đi.
Quạ quạ! Anh em đồng nghiệp lái xe của tôi ơi!
Phải, là tôi, nếu mọi người có thể tin nổi!
ĐẠO DIỄN
Rồi, tôi đã nói nhà sản xuất là sẽ duyệt phông nền trên phim trường.
Ồ! Và tôi cũng sẽ nói với họ như vậy.
Chắc cậu là Blair. Không có họ nhỉ.
Tiến sĩ Clara Beatrice Mandrake sẵn sàng phục vụ. Kịch bản chả có tên đệm.
- Nhưng tôi có làm bài tập về nhà đấy. - Được rồi. Vậy cô là Rose, nhỉ?
Moira Rose. Và tôi biết chuyện gì đang xảy ra ở đây rồi.
Làm tôi gục ngã chỉ để làm tôi đứng vững trở lại!
Như Stan Kubrick đã làm với Shelley.
Rồi, thật ra tôi chả thích chơi trò chơi, và một giờ nữa tôi phải lên phim trường,
nên vụ này đợi đến lúc đó nhé?
Tôi tưởng việc sửa đổi kịch bản
có lẽ là việc cậu muốn thông qua trước lần đập bảng đạo diễn đầu.
Kịch bản có vấn đề à?
Chà, chỉ là vài sự điều chỉnh nhân vật.
Tôi đùa đấy. Dĩ nhiên kịch bản này là một mớ hổ lốn rồi.
Nếu kịch bản là rác, tôi chả tin ta sẽ ký hợp đồng.
Nó là phim hư cấu tận thế về những con quạ đột biến.
- Tôi nghĩ ta đều biết mình đang làm gì. - Truyện ngụ ngôn hợp thời về định kiến.
- Được rồi, Maura, phải không? - Moira.
Bộ phim gần nhất của tôi là dự án 50 triệu đô của hãng phim.
Tôi nghĩ việc nói thứ này chả giống nó là khá đúng.
- Với cậu, đây chính xác là gì? - Chuyến đi Bora Bora.
Tôi hiểu rồi. Bora Bora. Caroline Kennedy từng gọi nó là
thành phố Atlantic của Polynesia thuộc Pháp.
Rồi, ta cứ việc nhận lương và cầu nguyện là không ai xem nó, nhé?
Chào buổi sáng, Stevie.
Chú chỉ đến đây để nộp đơn xin từ chức.
Được, chú cứ để nó ngay trên bàn.
À, thật ra chú chưa viết nó. Nhưng chú đoán chú có thể
đọc cho cháu viết liền. "Gửi những ai liên quan".
Xin lỗi, Roland, chính xác vì sao chú nghỉ việc?
Chà, chú thà nghỉ còn hơn đến đây mỗi ngày để bị sỉ nhục!
Ý là, chú đến làm và Johnny giành hết việc của chú!
Ừ, chú ấy đã… lăng xăng khắp nơi từ khi cô Rose đi.
Ừ, chuẩn! Ý là, thôi nào, kế tiếp là gì?
Chú về nhà và thấy anh ấy chơi cờ tào cáo thoát y với vợ chú à? Thôi nào!
- Cháu sẽ nói với chú ấy. - Ừ.
Ý là, chú soi gương và thấy mặt Johnny nhìn chằm chằm?
- Hiểu, Roland. Cháu sẽ nói chú ấy. - Ừ, chú đi cùng.
Kìa! Anh ấy mặc áo công nhân. Giờ còn bắt chước kiểu của chú!
Đang làm gì vậy, chú Rose?
À, chú để ý thấy máng xối hơi bị tắc nghẽn.
Nhưng…
Chú Roland phụ trách máng xối mà.
Tôi là anh máng xối, Johnny. Ai cũng biết tôi là anh máng xối!
Nó ở trong danh sách việc cần làm hôm nay.
Ừ, danh sách của tôi! Anh định làm gì tiếp, nhà vệ sinh?
- Không, tôi chưa làm nhà vệ sinh. - Trời, tôi cũng chả phiền nếu thế.
Mọi chuyện ổn chứ, chú Rose?
Ừ, chưa bao giờ khá hơn. Chú thấy đầy hăng hái!
Hay là chú chuyển qua lau cửa sổ và trả việc lại cho chú Roland đi?
À, chú lau xong cửa sổ rồi.
Có vẻ Roland phải tìm việc khác rồi.
Trời đất. Tìm việc khác đi, cháu nghe chứ?
Cái gì tiếp đây? Chú đi bác sĩ da liễu và Johnny kiểm tra nốt ruồi của chú?
Hiểu rồi, Roland, cảm ơn.
- Ồ, chào. - Chào.
Anh từng nói là việc bước vào đây và thấy em đang kiểm kê hàng
gợi cảm cỡ nào chưa?
Và khi em đeo bao ngón tay bé xíu trên ngón tay mình nữa?
- Chúng giúp em lật trang dễ hơn. - Hấp dẫn quá.
Hấp dẫn kiểu làm tình ý.
Biết còn gì hấp dẫn và quyến rũ chứ?
Chiều nay làm việc gì đó ngẫu nhiên đi.
Ồ, ví dụ gì? Anh giúp em kiểm kê à?
Phải. Hoặc nghỉ buổi chiều.
Xáo trộn giờ công sở.
Được rồi. Chín giờ đến năm giờ là giờ mở cửa hàng.
Nên sẽ khó tạo sự trung thành của khách hàng
khi cửa hàng ngẫu nhiên mở cửa hoặc đóng cửa.
Ừ. Dù sao thì, hóa ra mối quan hệ của Alexis đang gặp vấn đề đó.
- Cái gì? - Ừ, anh biết.
Chật vật luôn. Em ấy gần như cầu xin ta cùng họ đến công viên chiều nay,
có lẽ là để giúp tạo cảm xúc.
- Ta vừa gặp họ. - Ừ.
- Họ có vẻ ổn. - Ừ.
Chà, họ đang cần sự trợ hứng, nếu em hiểu ý anh là gì.
Chịu, mà nếu anh nghĩ thế là giúp người hoạn nạn,
chắc nay ta có thể chuồn sớm tí. Tức là mai ta phải bắt đầu sớm thôi.
Em biết đấy, chính tinh thần trách nhiệm khó lay chuyển đó
khiến anh chỉ muốn…
xé những thứ cao su nhỏ bé đó ra và… đốt chúng trong một ngọn lửa.
Twyla, cho tôi suất ăn trưa đặc biệt mang đi nhé?
- Vâng. - Rồi.
Ồ! Vậy là chả ai nghĩ là phải nói tôi biết về bữa trưa của đội hôm nay à?
À, bọn cháu đã cố.
Chỉ là chú chả nghe thấy do tiếng máy cắt cỏ.
Ừ, máy cắt cỏ, để làm cái việc cắt lớp cỏ ấy, cũng là công việc của tôi.
Tôi nên hiểu là mọi người có hàm ý gì ở đây à?
Chà, cháu nghĩ bọn cháu chỉ thắc mắc
có thể nào việc gần đây chú thấy vô cùng hăng hái để làm việc
là vì cô Rose đã đi rồi và chú đang cố lấp đầy một…
Lấp cái lỗ to, rỗng, đen thui của đời anh. Đại khái là cháu muốn nói vậy nhỉ, Stevie?
Có lẽ không hẳn vậy, nhưng…
Rồi, nếu ý cháu đang nói… là đạo đức làm việc của chú có liên quan…
Ồ, là Moira! Chú phải nghe nó.
Moira, có chuyện gì tốt à?
John, e là em đã sai lầm nghiêm trọng trong việc đánh giá.
Ôi, em yêu, anh đã bảo em đừng uống nước máy mà.
Giá mà là thế!
Vào lúc này, vi khuẩn đường ruột sẽ ít tàn phá sự nghiệp của em hơn!
Này, anh không hiểu. Hai giờ trước mọi thứ vẫn ổn mà.
John, anh hiểu em mà, em có bao giờ kêu ca.
No comments yet. Be the first to leave one.