Gilmore Girls - First Season

Gilmore Girls - First Season

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Gilmore Girls S01 complete Netflix vi
A Commentary by dylan2
source: Netflix - full21ep

Tags

other
Download Vietnamese Subtitle Files for Mobile (21)
Download Vietnamese Subtitle
Translate with Pro
Show all subtitles
Published on: 2022-10-13
Downloads: 24
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Làm ơn đi, Luke.

Sáng nay cô đã uống bao nhiêu cốc rồi?

- Không cốc nào cả. - Cộng với?

Năm cốc, nhưng của anh thì ngon hơn.

- Cô có vấn đề đấy. - Vâng đúng vậy.

- Kỳ quặc. - Thiên thần.

Anh có cánh đấy, anh bạn.

Luke nghe đây.

Cô uống trông ngon thật đấy.

Nó thật sự rất ngon. Cà phê ngon nhất trong thị trấn này.

- Vậy sao? Chắc tôi cũng làm một cốc. - Được đấy.

Tôi chưa đến đây bao giờ.

Tôi chỉ ghé ngang qua trên đường đến Hartford.

Một phiên bản của Jack Kerouac.

- Có phiền không nếu tôi ngồi xuống? - Thật ra thì, tôi đang có hẹn...

Tôi Ià Joey.

Cô không có tên sao?

Tôi có tên chứ. Nhưng thật sự là tôi sắp có hẹn.

Vậy tôi đoán tôi phải đi thôi.

- Đi sớm vậy sao? - Sao cơ?

Tôi chỉ đùa với anh thôi. Rất vui được biết anh.

Hãy tận hưởng Hartford nhé.

Tận hưởng cà phê của cô đi, cô nàng bí ẩn.

Nghe thích nhỉ.

- Ôi, trời lạnh quá. - Con cần gì? Trà nóng, cà phê?

Son bóng ạ.

Mẹ có mùi vani, sôcôla, dâu, và kẹo dẻo nướng.

Trong đó có loại nào không có mùi đồ ăn sáng không ạ?

Có đây. Nó không có mùi,

nhưng nó sẽ đổi màu theo tâm trạng của con.

Ngay cả Rupaul còn không cần nhiều đồ trang điểm thế này.

Con lại cáu gắt rồi.

Con xin lỗi. Con bị mất đĩa nhạc Macy Gray,

và con cần tí cà phê.

- Mẹ lấy của con đấy. - Mẹ lấy của con à.

Xin lỗi, và mẹ đi lấy cho con cà phê đây.

Gì? Không phải cho tôi đâu. Của Rory, tôi thề đấy.

- Đồ không biết xấu hổ. - Nghe này Sĩ quan Krupke...

...con bé nó ngồi ngay cái bàn ấy, ở bên kia.

Hắn ta lại lập lại chiêu trò cũ. Cảm ơn anh.

- Anh chưa tới nơi này lần nào cả. - Thật ra anh đến rồi đấy.

Xin chào.

- Cậu có vẻ thích bàn của tôi nhỉ? - Tôi chỉ...

Làm quen con gái tôi.

Chú là bố mới của cháu sao?

Nhìn cô chả đáng tuổi người đã có con gỉ cả.

Tôi nói thật đấy.

Còn em thì chả giống con gái của bà ấy tẹo nào.

Nghe thật là ngọt ngào đấy anh bạn. Cảm ơn.

Vậy, đây là con gái cô.

Cô biết không, tôi đi cùng một người bạn.

Con bé nó mới mười sáu tuổi thôi.

- Tạm biệt. - Lái xe cẩn thận.

- Của cậu đây. - Cám ơn.

Khách sạn Independence, Michel đang nghe máy đây ạ.

Không, tôi xin lỗi. Chúng tôi hết phòng rồi ạ.

Chúng tôi có một lễ cưới tại đây.

Không, thật sự chúng tôi không thể giúp gì đâu ạ.

Vâng, tôi chắc ạ.

Không tôi không cần phải tìm phòng, thưa bà.

Vâng, dĩ nhiên tôi sẽ tìm.

Không, tôi xin lỗi. Chúng tôi hết phòng rồi ạ.

Không, đừng di chuyển.

Cứ mặc kệ người phụ nữ nhỏ bé này

phải đẩy cây đàn nặng 91kg đi vòng quanh đi.

Tốt đấy. Tôi thích lắm đấy.

Chắc sau đợt này tôi sẽ đẩy thêm cây piano nữa.

Đúng rồi, thưa quý cô. Cứ thắt dây giày đi nào.

Đừng lo. Tôi sẽ đợi.

- Chào Drella. - Xin chào.

Không biết là,

chị có thể tử tế với khách một chút được không?

Xin thứ lỗi. Cô không muốn một người chơi đàn hạc hay sao?

Vâng, tôi muốn chứ.

Cô không muốn một người chơi tài ba sao?

Dĩ nhiên là muốn.

Tôi chính là người chơi đàn hạc tài ba đây.

Và đây chính là cây đàn kì diệu của tôi, được chứ?

Vậy nếu cô muốn một người tử tế với khách...

...đi mà kiếm người chơi hác-mô-ni-ca. Mấy người mà thổi sáo bằng lỗ mũi ấy.

Được chứ?

Còn chỗ này là vị trí tuyệt vời để đặt cái bàn.

Người trang trí đúng là thiên tài.

Thưa bà, bà không biết rằng tôi muốn giúp bà thế nào đâu...

...nhưng chắc tôi phải tự mình xây thêm một căn phòng

cho bà mất thôi...

...và tôi không phải là người làm lao động chân tay.

Nên điều tốt nhất mà tôi có thể làm đó là đề nghị...

...bà hãy đặt phòng vào dịp cuối tuần. Cuối tuần nào cũng được ạ.

Tốt. Ngày 21. Xin vui lòng đợi giây lát, tôi sẽ tìm cho bà.

Không, tôi xin lỗi. Chúng tôi đã hết phòng rồi.

Thợ sửa ống nước có đến phòng số 4 chưa nhỉ?

Đến rồi. Và hắn không làm gì cả. Tổng cộng 100 USD.

Chào, Marco. Lorelai đây.

Nói tôi nghe xem. Phòng số 4 bị gì nào?

Tôi tưởng anh đã thay nó rồi.

Là vì anh bảo tôi là anh đã sửa chúng. Tôi chả quên gì đâu nhé.

Vậy chầu này do anh, đúng chứ?

Rất vui vì được hợp tác với anh.

Con gái của cô làm gì ở đây thế?

Cháu cần tem. Cháu lấy chúng được không?

- Không được. - Cứ lấy đi.

- Chuyện gì với cái áo len của con vậy? - Dừng lại đi mẹ.

Con không thể kiếm loại nào làm bằng kim loại hay sao,

phòng khi có ai có khả năng nhìn xuyên thấu ấy?

Giờ thì tạm biệt mẹ.

Đưa Michel xem giúp con bài tập tiếng Pháp đi

trước khi con đi.

Gì cơ?

- Tuyệt đấy. - Không đời nào.

Đi mà, Michel.

Cháu sẽ nói với các cô ở đây chú lịch lãm thế nào.

Chú nghĩ là ai cũng biết điều đó hết rồi.

Đi mà, Michel.

Làm ơn đi mà? Tôi sẽ không nói như vậy nữa.

Cứ để đó đi. Tôi sẽ xem qua nếu rãnh.

Ngày mai là hạn cuối nộp bài rồi. Và chú để ý kĩ vào ngữ pháp giúp cháu nhé.

Tôi ghét cô.

Chừng nào cậu mới cho bố mẹ biết cậu nghe cái loại nhạc rock quỷ ma ấy?

Vì Chúa, cậu là thiếu niên người Mỹ mà.

Nếu mà bố mẹ tớ vẫn còn lo lắng...

...vì cái kích cỡ phần ăn kinh dị của người Mỹ...

Tớ thật sự nghĩ tớ không có khả năng nào để nghe nhạc Eminem đâu.

- Tớ phải đến chỗ ấy. - Buổi ra mắt? Cậu đùa à.

Bố mẹ sắp xếp cho tớ với con trai của đối tác Iàm ăn.

Cậu ấy sẽ trở thành bác sĩ.

- Cậu ấy bao nhiêu tuổi? - Mười sáu.

Chắc 100 năm nữa mới thành bác sĩ.

Bố mẹ tớ cứ thích lo xa.

- Vậy là cậu phải đi xem mắt cậu ta? - Và cả anh trai cậu ấy nữa.

Cậu đùa tớ đúng không?

Người Hàn Quốc không đùa với bác sĩ tương lai đâu.

Vậy cậu không đi sao?

Không. Tớ còn mơ hồ không biết

ngồi dưới trời lạnh suốt hai tiếng đồng hồ có gì vui...

...khi phải nghe những điều mà mình không thích.

Đừng bắt tớ giải thích những điều ấy.

Dành cho các em nào chưa hoàn thành chương cuối

của tác giả Huckleberry Finn...

...đã đến lúc các em phải hoàn tất.

Còn các em đã xong,

các em có thể bắt đầu làm bài tập của mình.

Dù các em làm gì, cũng xin giữ im lặng.

- Chắc là thư tình đó. - Hay nhật kí của nó.

Cũng có thể là quyển vở nói xấu của nó.

Chỉ là bài tập cô giao thôi à.

- Hay chứ hả? - Thật tuyệt đẹp.

Đi mà nói với hũ tiền tip nhé.

Mang túi này lên phòng 314.

Đảm bảo là màn cửa phải đóng và có thêm xà phòng...

...và cô ấy muốn gối mới trong phòng.

- Sookie à! - Tôi không sao.

Nãy giờ anh làm gì vậy? Sao anh không giám sát chị ấy?

No estabas cuidandola?

Không. Tại cô ấy đấy. Đầu óc lẩn thẩn.

- Em cần chị phải cẩn thận hơn. - Chị biết. Chị xin lỗi.

Chị đã sửa lại nước sốt đào.

- Đó là máu mà. Sao chị lại chảy máu? - Vết thương cũ bị hở ấy mà.

Tại chị sử dụng nhiều sirô lá phong quá đấy mà.

Nó át cả mùi hoa quả.

- Chị bị thương từ khi nào vậy? - Vào tối Thứ Sáu. Bị gai hoa hồng đâm.

Chị đừng cử động nữa.

Em phải nếm thử nước sốt, ngay khi nó còn ấm.

Sookie à, em muốn chị cẩn thận hơn nữa.

Em cần ít tai nạn lại thôi.

Ôi Thánh thần ơi, thật là tuyệt diệu!

Chị sẽ cho nó lên bánh quế vào sáng mai cho món điểm tâm.

- Em muốn tắm trong nước sốt ấy. - Chị sẽ làm thêm nhé.

Một ngày nào đó khi chúng ta mở khách sạn của riêng mình,

những người bệnh tiểu đường sẽ xếp hàng dài chỉ vì món nước sốt của chị.

Như vậy không tuyệt sao?

Và yếu tố để đạt được ước mơ ấy đó là chị phải còn sống đủ Iâu...

...để chúng ta có thể mở một khách sạn mới,

chị hiểu không?

- Chị hiểu. - Được rồi.

Giờ em đỡ chị dậy đi bác sĩ nhé đếm tới ba. Một, hai, ba.

Sao đấy?

Em đạp lên tay chị. Chị ổn. Đếm tới ba nhé. Được chứ.

ít nhất màu nó cũng đẹp chứ nhỉ? - Nó có kim tuyến nữa.

Và nó sẽ có mùi kẹo cao su sau khi khô.

Không đời nào Mark Twain có thể so bì được đâu.

Mẹ à, chúng con về rồi đây!

- Cậu nghe thấy gì không? - Tớ không chắc nữa.

Mẹ, có nhà không mẹ?

Cô Kim: C húng tôi mở cửa. Mọi thứ đều giảm giá phân nửa.

Chúng ta đã có tín hiệu.

- Mẹ à! Cô Kim: - Lane hả con?

Mẹ à, mẹ ở đâu?

Cô Kim: - Lane à, con ở đâu? - ở đằng sau này.

Cô Kim: M ẹ ở bên đây.

Tớ nghĩ bà ấy ở lối này.

- Có gần mẹ chưa? Cô Kim: - Mẹ ở gần cái bàn đấy.

Bà ấy giỡn thôi, đúng không?

Này, chúng con sẽ gặp mẹ ở trong bếp nhé.

Cô Kim: - Gì cơ? - Ở trong bếp!

Cô Kim: - Đứa nào đấy? - Là Rory, mẹ à.

Tớ có thể nghe được sự thất vọng từ ở trên đây cơ đấy.

Thôi nào. Đừng nói vậy.

Thật tệ khi sau bao nhiêu năm mẹ cậu vẫn ghét tớ.

- Bà ấy không ghét cậu. - Bà ấy ghét mẹ tớ.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left