The first 200 lines.
Tóm Tắt Penny Dreadful...
Đây là tự truyện. Hồi ký của Ác Quỷ.
Rất có thể hắn không chỉ kể lại quá khứ...
mà còn là báo trước tương lai.
- Tương lai của ai cơ? - Của cháu.
Vết thương của anh có vẻ là do...
móng vuốt của loài động vật nào đó gây ra.
Anh có thể mô tả sự việc ở quán Mariner's Inn hôm đó không?
Tôi không nhớ.
- Anh ta là ai thế? - Đối tượng của em.
- Để kết hôn ấy à? - Ừ
- Giờ đây em có nên yêu anh ta không? - Đó là chuyện do em quyết định.
Cô đang khiến người khác chú ý đấy.
- Anh không phiền sao? - Cứ để bọn họ nhìn đi.
- Chiếc coóc-xê này có khiến em đẹp hơn không? - Có.
Cô biết đấy, em họ tôi đến thăm tôi,
nó là người đơn giản, đến từ vùng nông thôn, cô biết đấy.
Em họ anh, tuyệt thật.
Quý bà may mắn đó là ai thế?
Thật ra thì ông cũng biết bà ấy. Phu nhân Poole.
À, phải rồi, người bạn bà đồng của chúng ta.
Ngài sẽ... thật cẩn trọng, phải chứ?
Chúng ta chẳng còn lại đứa con nào để anh giết nữa đâu.
Về chuyện vợ tôi...
- Ngài định sẽ ly hôn chứ? - Đó là điều bất khả thi.
Tôi rất cảm kích sự thành thật của ngài, Malcolm.
Luôn có đối tượng nhắm đến là một điều tốt mà.
Anh thật sự không tin vào thiên đường à?
Chúng ta chỉ phải chịu trách nhiệm giữa con người với nhau mà thôi.
Đó là một trách nhiệm cao cả.
Mẹ sẽ chuẩn bị bùa chú cho đêm nay.
- Con biết phải mang gì về cho mẹ rồi chứ? - Vâng.
Đừng khiến mẹ thất vọng lần nữa đấy con gái.
Chắc ngài hiểu là cháu cảm thấy rất khó chấp nhận...
rằng cháu là mục tiêu truy lùng vĩnh cửu của Quỷ Satan...
Lucifer!
Mẹ.
Tóc của ả đây.
Con làm được không ạ?
Con gái.
Lucifer.
Không!
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ PENNY DREADFUL - TRUYỆN KINH DỊ ANH QUỐC + .: Phần 2 Tập 5: Glorious Horrors :.
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ PENNY DREADFUL - TRUYỆN KINH DỊ ANH QUỐC + .: Phần 2 Tập 4: Evil Spirits In Heavenly Places :.
Tôi biết cảm giác bị đánh úp là như thế nào. Tôi từng trải qua rồi.
Ta sẽ tấn công khi kẻ thù đang thư giãn...
làm bữa tối và cho con cái mình ăn.
Ta sẽ ra tay khi chúng tập trung ở cùng một địa điểm,
ta bao vây chúng, rồi sau đó ta sẽ tấn công...
với mọi thứ vũ khí mà ta có...
cho đến khi tất cả bọn chúng đều chết.
Anh bị đánh úp khi nào?
Trong cuộc chiến tranh da đỏ.
Tôi là sĩ quan biệt phái của một đoàn kỵ binh...
và mục tiêu của chúng tôi...
là phải tiêu diệt tận gốc Apaches.
Cứ tô vẽ theo cách mà ngài muốn, nhưng đó là sự thật.
Lúc đó chúng tôi đang ở phía Nam lãnh thổ Arizona...
và có một bộ lạc...
mà chúng tôi phải cử quân đến đó chiếm đóng...
hoặc là giết chóc, chả quan trọng.
Lúc đó bọn họ đang ở mỏm đá.
Chúng tôi hành động vào ban đêm,
vó ngựa được bọc trong vải bố.
Chúng tôi từ từ bao vây họ.
Phải mất đến vài tiếng để vào đúng vị trí.
May mắn là trong số chúng tôi có người biết nói tiếng Chiricahua...
và thâm nhập vào làng.
Chúng tôi đứng trong bóng tối cách đó hơn 6 mét...
trong khi họ đang nói chuyện, hút thuốc và làm bữa tối.
Bọn họ không hề biết gì cả.
Họ cứ nghĩ rằng mình đang được an toàn.
Họ đã đánh giá thấp...
sự tàn nhẫn của kẻ thù.
Nghe quen không?
Rồi chuyện gì đã xảy ra?
Một hồi còi vang lên và chúng tôi tấn công.
Chúng tôi không nói chuyện hay đàm phán.
Chúng tôi tấn công từ cả 2 phía ngoài và trong.
Họ không có nơi nào để chạy cả.
Trong vòng 15 phút... bộ lạc đó đã bị biến mất hoàn toàn.
Họ bị xóa khỏi lịch sử.
Chúng ta không thể để nơi này bị xâm nhập và bao vây.
Chúng ta phải bảo vệ mỏm đá của mình.
Và chúng ta đã biết kẻ thù muốn gì.
Đúng. Chuyện đó thì ai cũng biết.
Giá như biết được lý do thì tốt rồi.
Chúng sẽ thực hiện tà thuật.
Và đó là?
- Búp bê Voodoo. - Rất có khả năng.
Những Đứa Con Của Bóng Đêm được biết đến...
như là những kẻ chuyên giả dạng...
và lấy vật sở hữu của những người khác,
để có thể dễ dàng bỏ bùa họ.
Tóc cháu.
Vậy là chúng đã đạt được mục đích.
Đúng thế.
Tôi biết những tô tem như thế này,
Điều quan trọng nhất...
là phải có máu thịt của kẻ thù.
Nuốt sống tất cả...
để cướp đi sức mạnh của họ.
Chúng ta đã biết gì về những sinh vật này?
Ban ngày thì chúng ta được an toàn...
chúng chỉ biến đổi về đêm thôi.
Làm thế nào để chúng ta bảo vệ bản thân mình?
Có một cách thức cổ để xua đuổi phù thủy.
Và các nghi lễ.
Cả các ổ khóa cứng cáp và thật nhiều vũ khí.
Chúng ta sẽ dùng mọi thứ vũ khí có ở đây...
mọi điều siêu nhiên... mọi nghi lễ.
Chúng ta phải bảo vệ mỏm đá của mình.
Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.
Chuyện gì thế?
Bọn chúng đã đến đây.
Không, không phải.
Tôi không thể nói với ai cả.
Bình tĩnh nào, cô không sao cả.
Tôi cứ nghĩ rằng mình đã thấy chúng,
nhưng chúng không có ở đó.
Tôi không thể phân biệt được,
chúng có thật hay chỉ do tôi tưởng tượng ra.
Tôi không thể sống như thế này được nữa.
Giờ thì chúng đã thâm nhập vào cả những lời cầu nguyện của tôi rồi.
Shh. Không sao mà. Ở đây cô luôn được an toàn.
An toàn á?
Tôi ước gì mình đang bị điên.
Để các bác sĩ có thể nhốt tôi lại...
và chữa trị sự điên rồ đó.
Bất cứ cách nào để khiến nó kết thúc.
Anh biết con đường thật sự dẫn đến tự do là gì không?
Tự sát.
Cô không thể làm vậy được.
Không. Chúa đã có một kế hoạch.
Chúa đã có một kế hoạch.
Đêm nay tôi ngủ ở phòng anh được không?
Dĩ nhiên rồi.
Tôi biết anh nghĩ tôi là đồ ngốc.
Không. Không hề.
Tôi biết cảm giác sợ hãi trong bóng đêm là như thế nào.
Sofa cũng khá thoải mái. Tôi sẽ ổn thôi.
Lúc nãy anh đang cầu nguyện.
- Thói quen cũ thôi. - Đừng nói dối tôi.
Tôi biết anh tin vào lời Chúa.
Tôi tin rằng chính chúng ta mới quyết định được mình là ai.
Máu đổ trên tay ta chứ không phải Chúa.
Và chính anh đã muốn trở thành người như hiện tại sao?
Lần đầu tiên tôi cầm súng...
và quyết định mạng sống của mình quan trọng hơn...
mạng của bất kỳ ai khác.
Chuyện đó không bao giờ có đường lùi.
Và anh chắc đó không phải là ý Chúa à?
Cô chưa từng giết ai cả.
Khi đó hãy nói chuyện với tôi.
Dù cho anh đã làm gì...
Dù anh đã khiến bản thân trở thành người như thế nào...
Tôi sẽ luôn chấp nhận anh.
Chúng ta gặp được nhau là có lý do cả.
Ý Chúa à?
Đúng thế.
Cô cần phải ngủ đi.
Chúng ta để nến sáng được không?
Cả đêm luôn.
Đủ rồi.
Tôi đã sống với sự lảng tráng của cậu quá lâu.
Đừng nghĩ rằng tôi không thể hiểu được trái tim đen tối của cậu...
và nhìn thấy những âm mưu bên trong nó!
Vậy thì thích làm gì tùy ông! Tôi chấm dứt ở đây.
Hãy lên trên đó và nổi điên như một con quái vật...
và để những hậu quả ập xuống đầu.
Tôi không có quyền lực để ngăn cản ông.
Đúng thế.
Bất cứ thứ quyền lực nào mà cậu áp đặt lên tôi...
thì nó đã biến mất ngay lúc cậu tạo ra một kẻ tàn bạo như tôi rồi.
Nhưng cậu đã từng có quyền lực, Frankenstein.
Giá như cậu dùng nó một cách tử tế hơn,
thì mối quan hệ của chúng ta đã không tồi tệ như thế này.
Tôi sẽ gặp cô ấy.
Vậy thì đi đi.
Ông biết đường rồi mà.
Cậu đã nói gì với cô ấy về tôi?
Không hơn gì mức ông đã biết đâu.
Cô ấy nghĩ rằng ông là hôn phu của mình...
trước khi "vụ tai nạn" xảy ra và cướp đi trí nhớ của cô ấy.
Và...
Cậu nói tôi là người như thế nào? Cậu đã...
vẽ nên câu chuyện tình của chúng tôi như thế nào?
Tôi không nói gì cả.
Tôi nghĩ việc đó thì ông nên tự làm.
Và cô ấy phản ứng thế nào khi cậu nói về tôi.
Cô ấy hỏi trước đây mình có yêu ông không.
Tôi bảo là tôi không biết.
Cô ấy hỏi liệu có nên yêu ông bây giờ không?
Tôi bảo đó là chuyện do cô ấy quyết định.
Tôi có nói sai không?
- Tôi có nói sai không? - Không. Không.
Không, cô ấy phải thật lòng quan tâm đến tôi.
Và cô ấy không nói về khuôn mặt tôi sao?
No comments yet. Be the first to leave one.