The first 200 lines.
Tuyệt!
MẤT TÍN HIỆU
Có vẻ sưng to đấy!
- Cô thấy sao? - Không ổn!
Đương nhiên rồi!
Người khôn nói ít hiểu nhiều.
Phải luôn kiềm chế với bệnh nhân đặc biệt đó.
Phải! Không có bệnh án.
Ngày đầu của cô hả?
- Phải! - Luôn xem bệnh án!
- Được chứ? - Vâng!
Đừng để bị bất ngờ!
- Kết cục sẽ là... - Bị hạ gục?
Phải đấy!
Ngày mới tốt lành!
- Cô cần ra khỏi xe. - Cái gì?
Cô cần ra khỏi xe, thưa cô! Xe của cô bị kẹt xuống rãnh.
Sao cơ?
Thật không tin nổi!
May là cô không đâm cái xe nực cười này vào cây đấy.
Cảm ơn đã dừng lại! Tôi sẽ gọi cứu hộ.
Nhìn quanh đi!
Cô đang ở khu rừng rậm rạp. Ở đây không có sóng di động.
Chết tiệt!
Tôi sẽ gọi Bert khi đến thị trấn.
Nếu anh ấy không quá bận, cô sẽ lấy lại xe trong tuần.
Cô đi hay không?
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI SÔNG VIRGIN
Thả tôi ở chòi McCrea được không?
Ở sông Virgin. Tôi có địa chỉ ở đây.
Bất cứ ai sống trong vòng 80 km đều biết chòi của McCrea.
Trong ảnh, nó trông rất đẹp.
Đây.
Người dân ở đây vô tư, thân thiện không phải vì cần tiền.
Phải! Tôi xin lỗi!
Cảm ơn ông!
Và đến rồi đây.
Ôi! Không!
Đẹp quá hả?
Có kẻ đã lợi dụng cô.
Đừng bao giờ đặt phòng trên mạng, lần nào cũng bị lừa.
Không, tôi không đi nghỉ. Tôi đến đây làm việc.
Tôi là y tá mới ở đây.
Thực ra tôi là y tá và nữ hộ sinh. Tôi sẽ làm việc với bác sĩ Mullins.
Nghe nói ông quản lý phòng khám một mình và bị quá tải.
Cô nghe vậy hả?
Phải! Tôi nghĩ ông ấy khoảng 70 và vẫn làm việc toàn thời gian.
Thật lạ khi ông ấy vẫn sống!
Vậy, bác sĩ già đã thuê cô à?
Thực ra, Hope McCrea thuê tôi.
Xin lỗi! Tôi chưa biết tên ông.
Tôi là Melinda Monroe. Họ gọi tôi là Mel.
Tôi là Vernon. Mọi người gọi tôi là Bác sĩ Mullins.
Và đính chính, thưa cô,
tôi 72 tuổi.
Cái gì thế này?
Xin chào?
Xin chào?
Chào!
Melinda!
Tôi là Hope McCrea.
Là Thị trưởng của Virgin River,
tôi muốn chính thức chào đón cô tới thiên đường nhỏ bé này.
Chào bà, Hope! Tôi xin lỗi!
Tôi hơi bối rối.
Đây là hình bà gửi tôi.
Ngôi nhà gỗ trang trại kiểu cách...
nép mình trong rừng rậm Bắc California
được thiết kế để tận hưởng cuộc sống dân dã?
Đây không phải là trang trại kiểu cách.
Tôi thừa nhận chưa đến đây chụp ảnh căn nhà hiện tại.
Được rồi, công việc tôi chấp nhận bao gồm nhà ở trong một năm.
Và rõ ràng, tôi không thể ở đây.
Tôi sẽ cho dọn sạch.
Có phải...bà vừa đặt cái tổ... có tổ chim trong lò nướng?
Cô đến hơi sớm chút.
Không! Tôi đến muộn ba ngày.
Không cần phải khó chịu!
- Chà... - Tôi có thể đánh thức nhà Fitches.
Jo Ellen và Nick cho thuê phòng còn thừa.
Tất nhiên, người chồng hay sờ soạng. Anh ta làm như vô ý nhưng không phải.
Dù sao, cô có vẻ có thể tự lo cho mình.
Ít nhất tủ lạnh chứa đầy đồ ăn và đồ uống thượng hạng.
Tôi định lo việc đó sớm hơn,
nhưng chúng tôi tổ chức lễ cắt băng khánh thành ở trạm cứu hỏa.
Mới mua vòi cứu hoả.
- Cô ăn lần cuối khi nào? - Sao cơ?
Đói thì hay cáu kỉnh.
Giữa phụ nữ với nhau, cô không hợp cáu kỉnh đâu.
Cô đến chỗ Jack, và khi cô về,
sẽ có hệ thống nước nóng, khăn tắm sạch và chăn.
- Jack là ai? - Chủ Quán Bar của Jack.
Nơi duy nhất để ăn ở đây sau năm giờ. Có thể đi bộ.
Ra ngoài cửa, rẽ trái!
- Được, nhưng ta chưa xong đâu. - Tất nhiên là chưa rồi!
Tạm biệt!
ĐANG MỞ CỬA
- Ricky! - Vâng?
Mang thêm ly ra.
Vâng, thưa ông chủ!
Vậy cô dùng gì?
Whiskey? Nước ngọt? Hay rượu?
Có vẻ cô thích rượu. Cô cần chút thời gian?
Không! Ở đây có cocktail Cosmo không?
Không! Trừ khi cô tự mang rượu Cointreau.
Tôi không có mang.
- Vậy rượu pha không... - Không có ở đây.
Nhưng có các loại whiskey, Johnnie, Jack và Jim.
Đồ uống và bia thông thường. Chỉ là không kiểu cách.
- Được, cho tôi Jim không pha. - Vâng.
Lựa chọn sáng suốt!
Cảm ơn.
Tôi không biết gái thành phố có thể uống như vậy đấy.
Sao anh nghĩ tôi là gái thành phố?
Thôi nào! Cosmo ư?
Làm móng? Đeo nhẫn Cartier?
Anh nên làm thám tử.
Không! Thời lần theo kẻ xấu đã kết thúc.
Sao vậy?
Xin thứ lỗi, ở đây không có nhiều du khách. Nếu có cũng không đẹp như cô.
Xin lỗi. Câu tán tỉnh đó hiệu quả à?
- Cô sẽ ngạc nhiên đấy! - May là ta không ở Los Angeles,
vì dân ở đó nhạy lắm.
Thật sao? Đó là một trong các lý do tôi rất thích ở đây.
Con người không quá lọc lõi. Tôi là Jack Sheridan.
Mel Monroe.
- Đây là quán bar của anh? - Khi trả góp thêm 60 lần nữa.
Cô Mel Monroe đến từ Los Angeles
điều gì đưa cô đến ngôi làng nhỏ bé này?
- Công việc. - Vậy à?
Cô đang ở đâu?
Chòi nhà McCrea.
- Cô đã làm gì để phải chịu vậy? - Phải, lẽ ra tôi nên đến xem xét trước.
Thôi nào! Quyết đoán là phẩm chất đáng ngưỡng mộ.
Không, tôi không quyết đoán chút nào đâu.
Không, có lần tôi mất sáu tháng để mua cái chảo bánh kếp.
- Sáu tháng. - Sáu tháng.
Tôi thường kiểm tra mọi thứ ba lần, rồi kiểm tra lại.
Từng khiến tôi…
Cô sẽ ở đây bao lâu?
Một năm.
Tôi sẽ làm việc với Bác sĩ Mullins.
Tôi là y tá.
- Trải nghiệm sẽ thú vị đây! - Vâng! Chắc sẽ giống cái chòi!
Không thoải mái.
Chính xác!
Tôi nghĩ cô có thể đúng.
- Vậy anh biết bác sĩ Mullins? - Ồ! Mọi người ở đây đều biết.
- Thị trấn nhỏ mà. - Phải.
Gọi là bác sĩ thôi! Ông ấy không thích kiểu cách.
Ông ấy không thích tôi. Tôi đã gọi ông ấy là ông già.
Nhưng thật ra thì, khi đó tôi không biết là đang nói chuyện với ông ấy.
- Ông ấy già rồi! - Tôi biết mà, phải không?
Cảm ơn.
Preacher, Mel.
Mel, Preacher.
Xin chào.
Anh ấy kiệm lời lắm,
nhưng là người bạn tốt và đầu bếp giỏi.
Thật tuyệt! Món gì đây?
Sóc.
- Cả tin quá! - Chẳng vui gì cả!
Cô đang ăn bí và đậu lăng.
Tôi đã ăn sóc rồi, và nếu được nấu đúng cách sẽ rất ngon.
Được rồi, tôi sẽ tin lời anh.
Ôi! Không!
Nếu ăn nữa, tôi không tìm nổi căn chòi đó mất.
Có thể không tệ, nên…
Xe của tôi kìa! Chúa phù hộ anh, Bert!
Tôi không thể ngủ trong đó.
Cô chắc chắn không thể lái xe.
Ôi! Không!
Không! Tôi không thể rời khỏi thị trấn.
Anh muốn biết vì sao không?
Tôi sẽ kể cho anh. Vì...tôi đã bán nhà...
và hầu hết đồ đạc.
Và tôi đã nghỉ việc.
Và tôi chuyển đến một thị trấn lạ hoắc, để tôi có thể sống ở đó.
- Phải. - Nên tôi...
Tôi ghét khi Joey nói đúng.
Anh hiểu chứ?
Chồng cô à?
Chị tôi.
Nếu có phòng trống, tôi sẽ mời cô, nhưng…
Ồ, không! Anh thật tốt, nhưng tôi ổn mà!
Tôi sẽ...chỉ là một đêm thôi!
- Như cắm trại vậy! Đúng không? - Đúng thế!
Không tệ lắm nhỉ?
Không hề!
Góc nhìn thường là chìa khóa hạnh phúc.
Ý anh là có thể thích nghi.
Phải!
Tôi cố không xúc phạm thêm ai ở đây.
Cám ơn, Jack.
Cảm ơn vì sự giúp đỡ, những lời lẽ tử tế, và thức ăn.
Nhưng chủ yếu là cảm ơn vì whisky.
Bất cứ lúc nào, Mel.
Mark, anh có biết hộp khăn tắm đâu không?
Không...
No comments yet. Be the first to leave one.