The first 200 lines.
Trong tập trước...
Dù trong hầm có gì, hãy hứa đừng thả tự do cho nó.
Ta cần biết chính xác đang đối mặt với thứ gì để có thể chống lại nó.
Anh không thể chống lại nó.
- Tôi có muốn biết không? - Nó có cản anh vào không?
- Không. - Vậy thì không.
- Em có thể giúp anh. - Anh cần em để anh đi.
Elena yêu quý, bọn tôi suýt nữa thành công. Stefan và tôi đã giải quyết được vấn đề.
Bonnie và Enzo trên bờ vực hạnh phúc. Rồi mọi thứ thay đổi.
- Damon. - Elena.
- Em ở đâu? - Ngay đây.
Chỉ đau lúc đầu thôi. Sau đó thì khá là vui.
- Tôi lo cho Bonnie. - Enzo.
Cô ấy đã mất hai người thân nhất.
Cô ấy không thể dùng thần chú định vị để tìm họ, phép thuật thì chưa trở lại.
Phải ba tháng sau mới nghe được tin đồn đầu tiên
về một chuỗi người mất tích ở Bờ Tây.
Nhưng rồi con số cứ tăng lên. Chính là họ, tôi biết.
- Chẳng bao giờ chán nhỉ? - Chắc chắn là chưa chán đâu.
Sao anh kéo em đi xem mấy phim siêu anh hùng ngu ngốc đó?
Có quá nhiều nhân vật. Em không thể nhớ nổi ai là ai.
Tên và trang phục của họ...
ai biết bay, ai hóa băng, ai ị ra lửa. Quá nhiều nhân vật.
Đó là lý do em có anh.
Được rồi. Giờ thì quá tải rồi. Em chán rồi.
Anh chán mấy phim phản địa đàng của em rồi. Ta cũng không cần chúng.
Tốt thôi.
Chắc em xem thêm một phim siêu anh hùng nữa.
Nói thật, anh mừng vì cơn sốt ma cà rồng đã qua.
Cẩn thận!
Cái quái gì vậy? Anh suýt đâm phải gã đó.
- Anh ta làm gì giữa đường? - Coi chừng!
Ôi Chúa ơi.
Anh ta chết rồi.
Ôi, không. Không.
Đầu tiên, tôi phải khen ngợi khả năng phản xạ nhanh của anh.
Cách anh đâm tôi thật ấn tượng.
- Gì thế này? - Một đêm không say không về.
Tôi tưởng sẽ đóng vai ông già trên đường và anh suýt chẹt qua chúng tôi.
Ừ, có lẽ đến lúc ta cho qua chuyện này rồi.
Đau quá.
Anh muốn gì?
Chúng tôi cần đi nhờ.
Ít nhất anh có thể làm thế.
Thôi nào, tôi sẽ lái.
Được rồi, kể một chút về quá khứ vì thế mới công bằng.
Enzo và tôi là nhân viên miễn cưỡng...
Bọn tôi không hẳn là nhân viên.
Ừ, giống nô lệ, người ở, đầy tớ hơn...
- Gia đình Renfield. - Tôi ghét kiểu nói đó.
Ta sẽ gọi nó là điều khiển trí óc.
Việc của bọn tôi là đưa lũ tồi tệ nhất của nhân loại, lũ cặn bã cuộc đời, đến đây
giữa hai người, ai là người tệ nhất?
Thôi nào, ai thắng được thưởng.
Điều tệ nhất cô từng làm trong đời là gì?
Tôi từng trộm đồ trang điểm ở hiệu thuốc, ít phấn má và son môi.
Cố chút nữa.
Điều tệ nhất cô từng làm trong đời là gì?
Tôi ngủ với bạn trai của bạn thân nhất.
Khá hơn rồi đấy.
Tám lần.
Anh đang làm sai đấy, anh bạn.
Điều tệ nhất anh từng làm là gì?
Một lần tôi trộm thuốc giảm đau của bà bán với giá 50 đô la một viên.
Trong khi bà đang hấp hối vì ung thư.
Tôi nghĩ ta đã có người chiến thắng.
Tôi thắng được gì?
Anh sẽ được chết cái chết đau đớn nhất, kinh khủng nhất có thể.
- Còn tôi? - Bọn tôi tha cho cô. Cô sẽ chết nhanh thôi.
Mọi thứ sẽ kết thúc trước khi cô...
Tôi sẽ xử lý tên này.
Anh nhận vinh dự này chứ?
Tất nhiên rồi.
Lối này. Đi nào.
- Ôi không. - Bình tĩnh, anh bạn.
Không. Ôi, Chúa ơi, không.
Này. Bình tĩnh.
Làm loạn vào phút cuối cũng vô ích.
Nhưng tôi không muốn chết.
Ừ, tôi biết. Tôi cũng không muốn giết anh.
Đôi khi ta phải làm những việc mình không thích.
Có gì dưới đó?
Tôi thật sự không biết.
Anh không cần phải làm vậy.
- Làm ơn. - Anh sai ở chỗ đó.
Tôi không có lựa chọn.
Cứu! Cứu tôi!
Muốn xem ti vi không?
Tôi sẽ đọc sách một lúc.
Được rồi. Chúc ngủ ngon.
Ngủ ngon.
NHẬT KÝ MA CÀ RỒNG
Elena yêu quý, trong tuần tới, cô sẽ được đọc cập nhật từ tôi.
Caroline, Stefan và tôi đã quyết định
chỉ một người nên viết về thất bại thảm hại của bọn tôi.
Tin tôi đi, cậu sẽ không muốn đọc ba phiên bản của cùng một chuyện buồn
khi cậu thức dậy.
Cuộc tìm kiếm Damon và Enzo vẫn tiếp tục,
bọn tôi chẳng biết họ ở đâu hay...
ai hoặc thứ gì đã bắt họ đi.
Bọn ta hứa với nhau sẽ tìm cách đánh cắp khoảnh khắc bình thường nhỏ nhoi mỗi ngày.
Chỉ có thế bọn tôi mới tỉnh táo.
Nhưng chỉ còn cậu và tôi nói chuyện, và tôi cần phải nói với cậu.
Thật khó khăn.
Đó là điều khó khăn nhất tôi từng làm trong đời.
Cưng ơi, tiếng guitar của em sẽ khiến Odysseus lạc hướng mất.
Em không hiểu lắm, nhưng mặc kệ.
Phải rồi. Để anh cứu em khỏi chính em.
Làm hỏng rồi.
Em chưa đọc Odyssey thật à?
Cuốn có Helen thành Troy ư?
Không hẳn.
Cảm ơn.
Sao anh có thể yêu một tay ghi-ta dở tệ như vậy?
Vì ngày nào đó, em sẽ chơi đàn như nhân ngư...
và vào ngày đó, anh biết em sẽ yêu anh mãi mãi.
Tại sao?
Chỉ tình yêu đích thực mới có thể đánh bại sự thiếu kỹ năng. Lại đây.
Rồi cô ấy cắt bánh kẹp thành hình trái tim và ngôi sao.
Không có vỏ bánh mì.
Dễ thương quá. Phải không?
Em chỉ nói là, nếu Ric thuê bà bảo mẫu đó...
con em sẽ không lãng phí phần hoàn hảo của cái bánh kẹp.
Hàng triệu người trên thế giới đang chết đói mỗi ngày
trong khi cô bảo mẫu nóng bỏng đang lấy đồ ăn ra nghịch.
Có vẻ em lo cô ấy sẽ nghịch cả với Ric.
Phải.
Anh ấy điều hành Kho vũ khí mỗi khi không có Lizzie và Josie.
Anh ấy ngủ trên nệm và có lẽ không ăn uống tử tế.
Có lẽ anh ấy đang ăn vỏ bánh kẹp.
Ý em là anh ấy dễ bị các cô bảo mẫu nóng bỏng quyến rũ.
Ta cần để ý tới anh ấy.
Anh ấy đang ở nơi nhạy cảm.
Vậy hôm nay ta có gì?
Anh sẽ xem lại các báo cáo mất tích của Bang Trung tâm
trong bốn tuần qua để xem có bỏ sót gì không.
Tuyệt. Em sẽ kiểm tra với các công ty liên kết địa phương.
Có lẽ hôm nay thì tốt hơn.
Ừ.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Stefan, họ tìm thấy một cái xác.
Tất cả những người ta đang theo dõi, giờ có cái xác. Thế là tốt, đúng không?
Tốt hơn hôm qua rồi.
Bố ơi, khi nào bọn con được đi làm và xem đồ chơi của bố?
Khi nào 18 tuổi sẽ được xem đồ chơi.
Con đưa máy cho Seline giúp bố.
Được rồi, hai đứa, đi lấy đồ bơi đi.
Tôi đã xem qua danh sách việc cần làm thứ Hai của Caroline.
Anh còn cần gì nữa không?
Chỉ cần thêm một người như cô.
Có khi nào cô là người song trùng?
Tôi có nên biết đó là gì không?
Một chút cũng không.
Thực tập sinh đang triệu tập tôi. Tôi phải đi đây.
- Đừng để ai chết đuối. - Được.
- Cậu có gì à? - Ta tìm được rồi. Đi nào.
Georgie và tôi đã chơi quanh hầm chứa.
Nghĩ cách để ai đó thoát ra mà không bị ai nhìn thấy.
Cô ấy bảo không nên cho anh xem đến khi anh nói ra thứ siêu nhiên đã thoát khỏi đó.
Tôi nói rồi. Chỉ là bài tập lý thuyết thôi.
Tôi điều hành nơi này vài tháng rồi, tôi muốn biết mọi ngóc ngách của nó.
Được rồi.
Mẹ của... Dorian. Ta cần tín hiệu tốt hơn.
- Hoặc cô cần bớt giật mình. - Sao? Cậu có tiết lộ bí mật gì không?
- Không bí mật nào để tiết lộ. Đây chỉ là - Bài tập lý thuyết. Phải. Hiểu rồi.
Sẵn sàng xem bọn tôi làm anh bất ngờ về lý thuyết chưa?
Tôi nghĩ là rồi.
Xem này, mọi kẽ nứt ở đây chẳng dẫn tới đâu.
Chỉ có tường, đất và ngõ cụt.
Không có thìa thì không ra được, 100 năm đào bới.
Cho phép tôi nhé? Em họ tôi bị bệnh...
mất thính giác và thị lực sớm...
nhưng cô ấy trở nên thông minh trong việc tìm đường
vì các giác quan khác của cô ấy quá nhạy.
Nên tôi nghĩ... Đi lối này. Đây rồi.
Được rồi, giờ anh sẽ để ngón tay dẫn dắt.
Đi đi nào.
Hãy tìm đường ra.
Cái gì đây?
Anh ấy làm được rồi.
- Tuyệt! - Tuyệt!
Tôi đã đá cô gái.
- Tại sao? Đó có thể là món tráng miệng. - Anh biết luật mà.
Tối qua thật quá đáng.
Nó muốn cái ác thật sự. Chứ không phải thứ ta đang hút máu.
Anh nên bắt tay vào làm đi.
Tôi đang cố, thế là hơn anh rồi.
Đây là một cuốn sách hay.
Vụ thảm sát kẻ xấu này sẽ kéo dài bao lâu?
Phải lấy bao nhiêu cơ thể nữa việc này mới kết thúc?
- Nó nghe thấy đấy. - Nó đi vào tâm trí ta. Nó biết tôi thấy sao.
Chẳng có lý do gì để anh cố làm tình hình tệ hơn.
Anh còn chút kiểm soát nào không?
Còn tôi, tôi chỉ còn khoảng, tôi không biết nữa, hai %.
Không cần ý chí tự do tôi tắt công tắc rồi.
Không còn nhân tính. Đang ở chế độ tự động hoàn toàn. Anh nên thử.
Anh thật sự không còn gì bên trong?
Chỉ là khiếu hài hước của tôi và sự trân trọng mới cho nữ chính.
Xin lỗi, bọn tao đánh thức mày ư?
Khi nào việc này kết thúc?
No comments yet. Be the first to leave one.