The first 200 lines.
KHÔNG NÓI ĐIỀU DỮ
Mẹ đã bảo mười phút mà.
Đâu có. Mẹ bảo, "Lúc mẹ khởi động."
-Mẹ! -Agnes, giọng trong nhà.
Mình đâu có ở trong nhà.
Phải, nhưng ở đây còn có khách.
Này.
Ghế này có ai chưa?
Chưa. Cứ tự nhiên.
Hay quá. Hay quá.
-Mời anh. -Ồ, cảm ơn. Cảm ơn nhé.
Của con đây. Uống cho hết nhé.
-Cảm ơn nhé. -Cạn ly. Vì chúng ta.
Kỳ nghỉ bắt đầu rồi.
Em uống bia không?
Còn hơi sớm. Nhưng nếu anh muốn…
Không.
Nào. Ta xuống hồ bơi thôi.
Đừng cho Agnes uống nước táo trước khi đi ngủ.
-Vâng, thưa chị. -Con có Hoppy chưa?
-Cô có số tôi chưa? -Rồi ạ.
Được rồi. Yêu con, cục cưng của mẹ.
-Yêu mẹ. -Tạm biệt nhé.
-Tạm biệt. -Tạm biệt.
Anh thề, con thỏ đó. Ta cần dàn xếp can thiệp.
Và khiến Thế chiến III bùng nổ hả?
Con bé đang ở cùng người lạ tại một nơi xa lạ,
-và nó giúp con bé thấy an toàn. -Nó 11 tuổi rồi.
Ben!
Mình thống nhất tối nay không ngồi cạnh đôi Đan Mạch nhé?
Anh mà phải nghe thêm từ nào về "lớp học nấu ăn" của họ…
Hôm nay, chúng tôi làm món ravioli nhân nấm.
Mai mọi người đến lớp học đi
bởi tôi tin họ sẽ làm món gnocchi.
Tuyệt vời lắm, và mọi người sẽ yêu mến Giorgio, người dạy chúng tôi.
Ông ấy nắm rõ ẩm thực Italy
và thậm chí còn chế ra vài biến thể cho các món ăn.
Có hai mươi…
Trời! 46 euro cho món risotto ư?
-Bố! -Sao thế?
Agnes, nói nhỏ thôi.
Con không thấy Hoppy.
Được rồi, con yêu, bình tĩnh đã.
Con có bỏ nó ở trong xe hay…
Không, không, con nghĩ lúc ở nhà thờ vẫn còn.
Được rồi. Đừng lo, ta sẽ tìm nó, được không?
-Được không? -Không sao, con yêu.
Nào, bố sẽ tìm nó. Lại đây, ngồi xuống đã.
-Không, khoan. -Một lần suy sụp nữa là em chịu đó.
Louise, anh…
Nào. Ngồi xuống. Thở chút đã nhé.
Con thỏ chết tiệt!
Được rồi. Hít vào.
Một, hai, ba, nín.
-Không à? -Không.
Cảm ơn. Cảm ơn.
Xin lỗi! Ôi!
Đường gồ ghề quá. Coi chừng, coi chừng.
Bố! Nhìn này, họ tìm thấy Hoppy.
-Phải. Ant. -Hay quá!
Thằng bé nhận ra nó ở chỗ khách sạn.
Đây là chồng tôi, Ben.
Phải, hình như tôi đã trộm ghế nằm của anh.
À, phải.
Vâng. Tôi là Patrick Field. Đây là vợ tôi, Ciara.
-Chào. Xin chào. -Còn cháu hẳn là Ant.
Ant gặp chút khó khăn khi giao tiếp, nên nó có thể hơi bất an.
-Chào Ant. -Không sao.
-Đây là Agnes. -Còn đây là Hoppy.
Chú thỏ lo lắng của tớ đấy. Cậu ấy thơm lắm.
-Xe Vespa đẹp đó. -Đẹp nhỉ?
Chúng tôi mượn của Paulo ở lễ tân.
Đỉnh lắm luôn. Anh nên thử đi.
-Ôi, không. -Được không ạ? Đi mà bố?
-Con yêu, thôi mà. -Anh không đi xe máy à?
-Chú có thể chở cháu. -Vâng.
Anh có mũ bảo hiểm không?
Tôi hứa, tôi sẽ rất, rất cẩn thận.
-Nhưng theo luật thì… -Không ai báo chốt thì thôi chứ.
Thôi mà. Con xin bố mẹ đó?
Thật khó để từ chối, nhỉ?
-Được rồi. Đưa mẹ… -Tuyệt vời.
-Bám chắc nhé? -Vâng ạ.
-Được rồi, bám chắc chưa? -Rồi ạ.
-Được rồi. Ta đi từ từ thôi nhé? -Vâng.
Chúng tôi về ngay.
-Bám chắc nhé! -Gặp lại sau!
-Đi nào. Tạm biệt! -Tạm biệt!
Con bé hoàn toàn ổn.
Con bé có năng khiếu đó!
Con bé sẽ ổn thôi.
Trời! Hơi máu rồi đó nhé.
-Ngon lành! -Vâng.
-Thực sự rất vui! -Cháu giỏi lắm.
-Nói "Cảm ơn" chú Field đi. -Cảm ơn chú!
Ôi, không. Cứ gọi là "Paddy".
-Cảm ơn chú, Paddy. -Không có gì.
-Nhà mình ăn trưa chưa? -Vâng. Vui lắm ạ.
Chưa, chúng tôi…
Chưa à? Chúng tôi đang tính sẽ đi cùng
cái đôi Đan Mạch hết sức thú vị đó.
-Anh chị biết chứ? -Thế à?
Bọn tôi đùa thôi.
Nhưng nghiêm túc này, ngay góc đằng kia có quán hay lắm.
Chúng tôi ra quyết định sẽ chuyển tới London.
Bay qua, tìm căn hộ…
Tôi tính thuê người tài giỏi, rồi…
kinh tế thế giới sụp đổ.
Tôi nhận cuộc gọi từ Chicago.
"Ben, chuyện văn phòng ở Anh chúng tôi muốn cậu thiết lập…"
Ôi trời, đúng là đau hơn hoạn.
Phải. Khoản trợ cấp thất nghiệp không tồi.
Thế à? Dư thừa nhân sự rồi.
Còn Louise, chị đi làm không?
Có chứ.
Tôi… Tôi làm ngành PR.
Từng là vậy. Tôi…
Tôi không có mạng lưới mạnh như cũ ở London.
Phải, chúng tôi vẫn đang xoay xở.
Nhưng chúng tôi quyết định ở lại London vì yêu nó.
Chúng tôi cách đây có hai giờ, Paris, hoặc Rome…
Tây Nam nước Anh!
Hình như chúng tôi chưa qua đó.
Hả? Ôi trời!
Vậy đi thôi. Hai người phải tới ghé thăm.
Thực sự đấy, đẹp lắm.
-Vâng, hẳn sẽ rất tuyệt. -Thật nhé?
-Thật! -Chốt kèo.
Vậy đi.
Vậy anh thì sao? Anh có công việc gì chưa?
À, tôi vẫn đang tính.
Tôi nhớ trước khi tôi nghỉ việc, tôi…
-Anh thế nào nhỉ? -Khổ sở.
-Tôi rất khổ sở. -Cậu là luật sư à?
Không. Bác sĩ.
Nhưng giờ, tôi thi thoảng tham gia Bác sĩ Không Biên giới, và…
-Phải, anh ấy hạnh phúc hơn nhiều. -Chà!
Tôi hạnh phúc hơn nhiều.
Mà, món tagliata này ngon tuyệt.
-Món polenta thế nào? Nhìn hơi khô. -Không, ngon lắm.
Chị là người ăn kiêng à?
Vì phúc lợi động vật hay sức khỏe bản thân thế?
Vâng. Vì lợi ích sức khỏe và phúc lợi động vật,
-cả môi trường nữa. -Không, không cần tiếp tục.
Đó là tương lai.
Mẹ! Bọn con ra chơi xích đu nhé?
-Ừ. -Cháu không muốn dùng tráng miệng sao?
Không. Con bé hôm nay ăn kem rồi.
Trời. Hai người nghiêm khắc quá.
Ant, con có thể chơi nhưng ở trong tầm mắt bố mẹ nhé?
Đừng làm phiền ai nhé?
Không sao đâu. Người Italy thích trẻ con.
Không như người Pháp.
Thật tuyệt khi Ant có bạn chơi cùng.
Tại khách sạn, trẻ con mấy nhà khác hình như đều quen nhau.
Ant gặp khó khăn.
Anh nói nhé?
Thằng bé… nó bị tật.
Thiếu sản lưỡi bẩm sinh.
Nói dễ hiểu thì, nó sinh ra với lưỡi nhỏ hơn bình thường.
Khiến nó gặp khó khăn khi giao tiếp.
Nhưng nhìn xem! Hai đứa, đang chơi vui quá.
Thật tiếc khi chúng không thể bé mãi.
-Ôi trời. Đôi Đan Mạch. -Ôi, không!
Chào!
Anh ta thấy chúng ta. Anh ta thấy rõ chúng ta rồi.
Được rồi, theo tôi nhé.
Torsten…
-Vâng? -Xin chào!
-Chào! -Nhà mình ăn chưa?
Chúng tôi chưa.
Muốn ngồi cùng chúng tôi không?
Thực sự thì hai người có thể giúp giải quyết một cuộc tranh luận đó.
Thế à?
Xin lỗi, đồ ăn ngậy quá.
Chúng tôi đang tranh luận quy trình sử dụng giấy vệ sinh.
Vậy… vò hay gấp nhỉ?
Nhà mình làm thế nào?
Tôi không biết.
Được rồi. Louise gấp. Còn Ciara thì vò.
Nhưng nhé, Ben với tôi lo rằng nếu gấp,
có nguy cơ bị thủng và dễ dính phân vào tay.
Chúng tôi nên làm gì? Lấy thêm ba ghế nhé?
Không. Chúng tôi chỉ định tới đặt bàn cho buổi tối, nên…
Được rồi. Vậy nhé.
Hẹn gặp lại ở trang trại nhé.
Vâng.
-Tạm biệt. -Chào.
-Gì chứ? -Paddy, cậu tệ quá.
-Tệ quá! -Mọi người chưa biết đâu.
Đảm bảo trăm phần trăm.
Là năm ngoái hay là năm trước khi ta tới đó nhỉ?
À phải.
Torsten! Anh vẫn chưa lên tiếng, gấp hay vò?
Trời. Tôi biết. Tôi thực sự xin lỗi.
Thôi, xin lỗi mà. Nào.
Ba…
Hai…
Một…
-Vì những người bạn mới! -Vì những người bạn mới!
No comments yet. Be the first to leave one.