The first 200 lines.
Trong tập trước...
Tôi cần về nhà.
Chú sẽ đưa cháu về chứ?
Harry, anh không thể sửa nó.
Tôi phải làm. Nếu không sửa được, tôi sẽ bị mắc kẹt ở đây.
Nếu ai đó nhìn thấy thứ này,
thì mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn đối với anh.
- Đó là gì? - Một bộ dụng cụ sinh tồn.
Botulinum có thể tiêm được.
Có lẽ tất cả những gì anh ấy hoặc cô ấy cần làm là tiêm độc tố
vào một lọ insulin duy nhất.
Cả chiếc ủng và bàn chân đều được tìm thấy trong cùng một khu vực.
Sẽ thế nào nếu họ đánh nhau bên trong,
và sau đó Harry ném nạn nhân
qua cửa trước?
Và tôi ném cô xuống hồ.
Có vẻ như chúng ta có nghi phạm chính mới rồi.
Anh không hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Họ sẽ cử người khác giết tất cả mọi người cho anh.
Mọi người, kể cả Asta ư?
Cô ấy là một con người, nên đúng vậy.
Điều này không thể xảy ra.
Xin chào?
Asta?
Xin chào?
Asta?
Mọi người đâu rồi?
Asta?
D'arcy?
D'arcy. Có chuyện gì đã xảy ra với cô vậy?
Anh...
Xin lỗi, anh đã để tôi chết.
Anh đã để tất cả chúng tôi chết, tên khốn.
Asta.
Quá muộn cho cậu ấy rồi.
Không, không phải Asta.
Cô ấy vì anh mà chết.
Tôi phải giúp cô ấy.
Giúp gì, tìm một nơi chôn cất tốt hơn à?
Ý tôi là cô ấy đang ở trên đỉnh đồi.
Như thế là tốt lắm rồi.
Tôi thì đang ở dưới ao với những con ngỗng.
Tôi chỉ nói thế thôi.
Anh thấy tồi tệ chưa?
Anh nên thấy thế.
Tôi phải cứu cô ấy. Asta!
Asta, Asta!
Asta!
Sợ vãi.
Tôi đã tìm hiểu.
Vào năm 2015 và 16, bác sĩ Vanderspeigle
làm việc tại Bệnh viện St. Helens o New York,
vì vậy tôi đã để lại một tin nhắn, để tìm hiểu về anh ta.
Chờ đã Tôi đang nhìn cái gì đây?
Anh ta có ra ngoài không?
Không, có con diều hâu trên cây đằng kia
đang xé xác một con chuột hay cái khỉ gì đó.
Tởm quá.
Mẹ Thiên nhiên không có tù nhân.
- Cho tôi xem được không? - Không.
Nếu anh ta ra ngoài và giết chúng ta trong lúc tôi đưa cô thì sao?
Xin miếng nào.
Ok rồi.
Đây là vị bác sĩ không của chúng ta.
Anh ta đang làm gì với mấy xô đất đó thế?
Nhiều đất quá.
Có thể anh ta đang chôn
thứ gì đó dưới hầm, hoặc ai đó.
Số đất đó đủ cho năm người lớn,
hoặc ba thi thể người lớn, và năm trẻ em,
và có thể là hai tay đua ngựa.
Nhắc đến đua ngựa, lần cuối cùng
cô nhìn thấy Todd Campbell là khi nào?
- Nha sĩ của tôi à? - Ừ.
Anh nghĩ anh ta là một tay đua ngựa à?
Thì anh ta lùn, chân vòng kiềng,
và anh ta mặc áo sọc.
Đó là đua ngựa chứ gì nữa.
Tại sao cô lại muốn anh ta khoan vào răng của cô
thì tôi chẳng biết.
Mùa hè. Người dân của tôi yêu cái lạnh.
Nhưng cơ thể này chắc chắn thích những ngày ấm áp.
Mùi hoa,
tiếng bọ cọ xát chân vào nhau
cho mùa giao phối.
Nó yên bình hơn.
Mình ghét nơi này.
Bạn đang tìm kiếm một nơi tốt hơn để đi vào mùa hè này?
Xin chào, tôi là Thị trưởng Mitch.
Mùa hè sắp đến gần và tôi rất nóng lòng
được chào đón bạn đến Jessup, Colorado,
thị trấn an toàn nhất khu vực.
Hãy đến thưởng thức nước suối trên núi nổi tiếng thế giới của chúng tôi.
Chúng tôi có những hồ nguyên sơ nhất ở Colorado,
hoàn hảo để chèo thuyền và bơi lội,
và nếu bạn thích câu cá,
chúng tôi có năm giống cá hồi
và không có giống bàn chân người chết.
Khi mọi người biến mất ở Jessup,
tức là họ đang ở trong mê cung ngô nổi tiếng thế giới của chúng tôi,
vì vậy nếu bạn không còn kiên nhẫn,
và chỉ muốn giải trí, hãy đến thăm chúng tôi.
Vì ở Jessup, vụ giết người duy nhất mà bạn sẽ thấy là trên sân khấu
tại lễ hội Shakespeare mùa hè của chúng tôi.
Tuyệt.
Mình sẽ cho một ít xyanua vào cà phê thôi và kết thúc một ngày.
Thật là thảm hại.
Anh đã đào được một tuần.
Anh sẽ không phải làm việc này
nếu chỉ về nhà.
Tôi không thể về nhà với đứa trẻ trên tàu.
Nó sẽ không vượt qua được thủ tục.
Ừ, đó là lý do tại sao có nút đẩy ra.
Cơ thể của đứa trẻ đó
nên là một ngôi sao băng trên Texas.
Anh không biết gì về không gian cả.
Anh là một con bạch tuộc Colorado.
Đó là nơi chúng ta đang ở à? Chết tiệt.
Tôi cứ nghĩ đây là Ấn Độ. Đó là một tấm thảm Ấn Độ.
Anh đang chiếm đoạt văn hóa của họ.
Làm thế không tốt đâu.
Tôi đã nhìn thấy nó trong một buổi bán thẻ đỏ với giá 5 đô la.
Tôi phải mua nó.
Hơn nữa, tôi nghĩ nó tô điểm thêm cho căn phòng.
Nghe anh nói kìa.
Mà nhân tiện, đó là một mức giá hời đấy.
Anh đang trở thành một trong số họ. Xem anh con người chưa kìa.
Anh thậm chí còn dễ bị tấn công bởi chính người của anh.
Không, vì tôi sẽ khoét một lỗ trên cơ thể bạch tuộc của anh
và mặc anh như một bộ quần áo bảo hộ bạch tuộc
khi chọ đến để diệt trừ tất cả sự sống của con người.
Đây là cách anh đối xử với một vị khách đến chơi nhà à?
Thế thì tôi mừng vì không mang quà cho anh.
Ai đã chạm vào cái này?
Thằng xô cứt đó.
Được rồi, thằng ranh con. Chơi với công nghệ ngoài hành tinh của ta đi.
Nhóc xứng đáng với những gì sắp xảy ra.
Cùng với việc người của tôi đến để giết tất cả mọi người trên Trái đất,
tôi sẽ cần một boongke để tồn tại.
tôi sẽ sửa chữa nó và trình bày nó cho Asta
như ngôi nhà mới của cô ấy.
Chúng tôi sẽ sống,
còn bọn khốn nhậu nhẹt kia sẽ bị chiên giòn.
- Chúc ngày mới tốt lành. - Cảm ơn.
- Ồ, Ben. - Vâng?
Anh nghiêm túc à? Bà ấy không thể là bác sĩ mới.
Bác sĩ Smallwood rất tuyệt vời.
Bà ấy thuộc thế hệ phụ nữ đầu tiên
tốt nghiệp trường y Harvard.
Phải, vào những năm 1940.
Nhiều năm kinh nghiệm.
Cô có phải là cô gái nhỏ bị gãy tay không?
Không, tôi vẫn là y tá.
Bệnh nhân của bà ở cuối hành lang đó.
Cảm ơn cô gái.
Xin chào, bác sĩ Smallwood. Rất vui được gặp lại bà.
Xin chào, tôi biết người nhà Hawthorne khi tôi nhìn thấy họ.
Ái chà, vẫn còn minh mẫn lắm.
Gửi những điều tốt đẹp nhất của tôi đến người anh em sinh đôi của anh nhé, ngài thị trưởng.
Nói với anh ấy rằng tôi nghĩ anh ấy đang làm rất tốt.
Tôi sẽ làm điều đó.
Anh có thể bảo bác sĩ Ethan quay lại được không?
Anh ấy đã nhắn tin cho tôi.
Có trường hợp gia đình khẩn cấp. Anh ấy không thể quay lại.
Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi chỉ có một mình ở đây.
- Bà ấy rất có kinh nghiệm. - Asta, Asta, đi nào.
Đi nào. Đừng phí thời gian nữa.
Xin lỗi, D'arce. Tớ không đi được.
Bác sĩ Smallwood mới bắt đầu, và nó còn khá khó khăn.
Bác sĩ Smallwood? Cậu đang nói gì thế?
Bà ấy đã chết cách đây 30 năm rồi mà.
Xin chào.
- Ôi mẹ ơi, ma. - Tôi vừa gặp anh trai của anh.
Nghe này, sẽ ổn thôi. Ellen ở đây.
Hãy tận hưởng ngày nghỉ của cô đi.
Lệnh của thị trưởng.
Phải, hãy ra khỏi đây trước khi bà ấy
bắt đầu bò quanh trần nhà bằng bốn chân.
- Đi nào. - Được rồi, được rồi.
Tớ đi lấy đồ.
Cô có... ngày mai trời có mưa không?
Sao tự nhiên anh kỳ thế?
- Gì? - Ôi Chúa ơi.
Anh không thoải mái vì mới hôn tôi tuần trước hả?
Sao cô lại nói to chuyện đó ở nơi công cộng.
Điều đó thật tuyệt vời.
Thực ra là cô đã hôn tôi.
Ồ, không nhé. Không phải thế.
- Là thế đấy. - Anh muốn tôi diễn lại nó không?
Tôi sẽ là anh, anh là tôi, và tôi sẽ hôn anh.
Sờ mông đi, tôi sẽ cho anh thấy.
Nào. Lại đây.
- Không không. - Tôi sẽ chứng minh.
- Hài hước đấy. - Anh làm thế mà.
- Còn lâu. - Anh kiểu...
- Không. - Cho tay đi du lịch.
Ối, anh đang sờ mông tôi. Anh đang sờ mông tôi.
- Không. - Anh đang sờ mông tôi.
Tôi không chạm vào cô ấy...
Mà tôi thích cái biển hiệu mới đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.