The first 200 lines.
Người dịch Forrest Gump
LEE David KIM Hira
Director of Photography KIM Hyunseok
Production Designer SIHN Jeomhui
Editor KIM Hyun
Sound Supervisor LEE Seungchul (WaveLab)
Co-producer LEE Dongha
Executive producers YOUM Taesoon, CHOI Seongmin
Co-executive producers Michel Saint-jean
JUNG Myungsoo LEE Seungho
Producer LEE Joondong
Written and directed by LEE Changdong
DƯỜNG NHƯ CON TRAI TÔI VẪN CÒN SỐNG
Xin chào?
Xin chào. Tôi nghĩ là tôi trễ mất rồi.
- Mời cô YANG Mija. - Bên này ạ.
Mời đi lối này.
Chị bị sao vậy?
Tay của tôi.
Tay phải của tôi bị tê.
Chổ này có đau không?
Không, nó không đau, nó chỉ tê thôi.
Giống như là...
Thứ gì đó đang chạy qua.
Nói sao nhỉ?
tôi chỉ mới bị như vậy gần đây.
Nó... giống như năng lượng vậy.
- Như dòng điện? - Đúng vậy, như là dòng điện vậy!
Giống như một dòng điện đang chạy qua.
Gần đây tôi cũng đang quên dần các từ.
Hôm qua, tôi không thể nhớ nổi từ “thuốc tẩy”
Tôi chỉ có thể nhớ từ “Clorox.”
Hồi xưa chúng tôi hay gọi thuốc tẩy là “Clorox”.
Chị bị như vậy lâu chưa?
Khoảng hai ngày trước.
Không, tôi hỏi chứng mất trí nhớ của chị. Chị bị vậy khi nào?
Tôi bị khi nào hả?
Có lẽ từ hồi mùa hè hoặc mùa xuân này?
Năm nay chị bao nhiêu rồi?
Sáu mươi lăm, à không, sáu mươi sáu.
Tay chị bị nhức là do các cơ bắp bị rút lại.
Chị nên có những bài tập nhẹ.
Tôi lo lắng hơn đến việc chị không thể nhớ được các từ.
Nó có thể là triệu chứng xấu.
Tôi đề nghị chị nên đi khám kỹ ở một bệnh viện lớn.
Một bệnh viện lớn?
Vâng, như bệnh viện đa khoa tại Seoul.
Tôi sẽ viết một ghi chú về tình hình bệnh án cho chị.
Mẹ đang ở bệnh viện.
Tay mẹ bị nhức.
Nó vẫn đang nhức.
Mẹ vẫn luôn tự bảo mình phải đi gặp bác sĩ và cuối cùng mẹ đã làm được.
Ai đi với mẹ hả, con ngốc ạ?
Mẹ của con ổn mà.
Những người khác ở độ tuổi mẹ thường bị...
Chứng đau dây thần kinh hoặc bị viêm khớp
Mẹ ổn mà.
Đừng khóc nữa mẹ ơi.
Làm sao con có thể nhẫn tâm như vậy?
Sao con nỡ?
Mẹ không thể đi ra như vậy được.
Con ở đang đâu vậy? Con bé đã đi đâu vậy?
Ôi Chúa ơi.
Con thật là nhẫn tâm.
Con bé đâu rồi? Đi đâu rồi?
Mẹ...
Con bé đang ở đâu?
Mẹ bình tĩnh lại đi.
Mẹ.
- Xin chào. - Chị đây rồi.
Chị hơi trễ đấy.
Tôi phải đến bệnh viện.
Ông ta đã gọi hai lần hỏi tại sao chị không đến.
Bố à, chị giúp việc đang trên đường đến đó.
Thế này, thế này.
Ngồi yên. Tôi bảo ông ngồi yên mà.
Dừng lại.
Làm sao tôi cởi đồ ông ra được khi mà ông cứ chống cự như vậy?
Vâng, đúng rồi. Kéo cái chân này ra.
Ông nên làm theo như vậy.
Có nóng không? Như vậy được chưa?
Ngồi yên nào!
Tôi nói ngồi yên mà! Yên coi!
- Sao bà lại la lên như vậy? - Sao vậy? Bị gì vậy?
Tai tôi... tại sao lại vậy?
Tai ông ổn mà. Tại sao tôi lại la lên hả?
Tôi xin lỗi.
Tôi sẽ không la nữa.
Ông à, tôi về đây.
Chào ông.
- Xong rồi à? - Sao ạ?
- Tôi hỏi bà làm xong việc rồi à? - Vâng, tôi làm xong rồi.
- Xong hết rồi? - Ý ông là sao ạ?
Đã 3 tiếng rồi.
Tôi đã giặt xong đồ, lau chùi và tất cả công việc nhà rồi.
Tốt lắm.
Cảm ơn ông.
Đừng...
nói ai biết...
Tôi đưa nó cho bà.
Vâng ạ.
Rộng lượng làm sao!
Cảm ơn.
Hôm nay ông ấy có la chị không?
Dĩ nhiên là không đâu ạ.
Không sao đâu vì tôi mắng ngược lại ông ấy mà.
Đây ạ.
- Ông ấy đã đưa tôi 10,000 Won. - Thật sao?
Nhưng ông ấy bảo tôi không được nói ra.
Vì chỉ có 10,000 Won.
Bố dượng tôi nổi tiếng là keo kiệt.
Ông ấy hẳn là rất mến chị mới đưa chị một món tiền như vậy.
Dù gì, chị lúc nào trông cũng thanh lịch như vậy à?
Trông tôi thanh lịch lắm sao? Tôi chẳng thanh lịch chút nào đâu ạ.
Nó đâu rồi? Đừng như vậy nữa chứ.
Chị đang kiếm gì à?
Thứ gì vậy? Tôi không nhớ tên nó.
Cái mà chị để tiền vào.
Nó to cỡ này.
Cái ví?
Đúng rồi, cái ví!
Cái ví của tôi để đâu rồi?
Đó là gì vậy?
Bữa rày tôi cứ cuống lên như vậy.
Của chị hết 10,000 Won.
- Cảm ơn. - Khi ở bệnh viện tôi có thấy vài chuyện.
Họ tìm thấy thi thể của một cô bé học sinh địa phương dưới dòng sông
và mang con bé đến bệnh viện.
Họ nói đó là một vụ tự tử. Cô bé đã nhảy cầu.
Mẹ của cô bé tội nghiệp đã hoàn toàn bị mất trí-
- Tôi về đây. - Gặp chị vào ngày mốt nhé.
Hết hạn tuyển dụng rồi.
Bà đang phơi gì thế ạ?
Con gái bà có gọi điện không?
LỚP VĂN CHƯƠNG CHO CÔNG ĐỒNG BẠN CŨNG CÓ THỂ THÀNH NHÀ VĂN!
Cháu ở nhà hả Wook?
Sao lại mở nhạc lớn vậy?
Cháu sẽ làm sập nhà mất thôi.
Có chuyện gì vậy?
Cháu bệnh à?
Để cháu yên.
Bà gọi cho cháu cả ngày hôm nay, mà cháu không bắt máy gì cả.
cháu không hề nhận được điện thoại của bà.
Sao cháu có thể nói vậy bà gọi đến hai lần?
cháu không có nói dối.
Tại điện thoại của cháu cũ quá rồi . Mua cho cháu cái mới đi.
cháu phát bực với cái điện thoại này.
cháu vừa mới mua nó, sao bây giờ lại đòi cái mới rồi?
- Nhưng cháu đã dùng nó một năm rưỡi nay rồi. - Không phải vậy.
cháu có nó vào học kỳ một năm hai.
Điều đó chỉ chứng tỏ là cháu quá bất cẩn khi dùng nó.
cháu bắt đầu mọc râu rồi mà vẫn cư xử như con nit vậy.
Mà bà gọi chi vậy ạ?
Bà nghe thấy chuyện một con bé ở trường cháu tự tử
bằng cách nhảy xuống sông.
Bà muốn hỏi cháu về chuyện đó.
Hỏi cháu về chuyện gì?
Cô bé đó là ai, Tại sao lại tự tử khi còn trẻ như vậy.
cháu không biết rõ về con nhỏ đó.
Con bé tên gì?
Bà biết tên con nhỏ đó làm gì?
Không phải cháu học cùng cấp sao?
cháu không biết bất kỳ ai học cùng cấp cả.
Bà không đủ tiền mua điện thoại mới. Xin mẹ cháu mua cho một cái đí.
Sao ạ? Bà chẳng công bằng gì hết!
Này! Đánh đàng hoàng một chút đi.
Chẳng vui chút nào hết ạ.
Gắng lên nào.
Bác sĩ bảo bà phải tập thể dục.
Cháu đang làm cái gì thế?
Cháu đi đâu thế hở?
Cháu phải đi gặp mấy đứa bạn đây.
Cháu không nên đi vào giờ này!
Hóa đơn tiền điện tháng này cao lắm.
Wook cứ ngồi vào máy vi tính suốt
lúc nào nó cũng bật nhạc.
Nó mở nhạc cả khi ngủ.
Mẹ phải nhắc nhở nó như thế nào đây?
Này, mẹ phải nói gì đây?
Nó mới là chủ ngôi nhà.
Sao?
Trung tâm văn hóa.
Học làm thơ.
Sao? Đúng vậy.
Mẹ có khiếu làm thơ đó.
Đúng rồi. mẹ thích hoa và nói chuyện phiếm.
Tôi đến học lớp văn chương.
Lớp văn chương ạ? Nhưng đã hết hạn rồi ạ.
Tôi biết.
Nhưng cô có thể nhận thêm một người nữa không?
Cháu không biết nữa.
Tôi thật sự muốn tham dự lớp này.
Chúng ta nên giải quyết trường hợp này như thế nào đây?
Để làm thơ, chúng ta phải quan sát thật tốt.
Điều quan trọng nhất của cuộc sống là quan sát.
Quan sát
Quan sát. Hãy quan sát.
- Chúng ta sống bằng cách quan sát vạn vật. - Đúng vậy.
Điều quan trọng là hãy nhìn thật kỹ mọi thứ xung quanh ta.
Nào, tôi có mang theo vài thứ.
No comments yet. Be the first to leave one.