Release info

The Haunting in Connecticut 2 : Ghosts of Georgia (2013) -- All 720p & 1080p BluRay / WebDL
A Commentary by VII.
CHD | HDWinG | UNTOUCHABLES | TayTO | EbP | Web-DL

Tags

webdl
web
BluRay
720p
720
1080
TS
WEBDL
Published on: 2013-03-09
Downloads: 53
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Dựa trên một câu chuyện có thật.

Mẹ yêu con, Lisa.

Mẹ yêu con, Lisa. Mẹ yêu con nhiều lắm.

Nghe mẹ đây, Lisa.

Nghe mẹ đây, Lisa.

Mẹ có chuyện muốn nói với con.

Mẹ có chuyện muốn nói với con, Lisa.

Nghe mẹ đây, mẹ có chuyện muốn nói với con, Lisa.

Mẹ có chuyện muốn nói với con, Lisa.

- Mẹ ơi? - Chúa ơi!

Con dậy làm gì vậy con yêu?

Con lại mơ thấy ác mộng nữa à?

Con nằm mơ thấy một cái đu quay.

Ở nhà mới có đu quay không ạ?

Nếu không có,

Mẹ cá rằng bố sẽ làm một cái cho con.

Nào, ta đi ăn sáng nhé?

- Gặp con ở phòng ăn. - Vâng.

Nhà mới của chúng ta trông thế nào ạ?

Chỗ đó nằm ngoài khu ngoại ô.

Và có nhiều phòng cho con chơi đùa.

Con mang theo xe đạp được không?

Mặc dù con không biết chạy.

Sẽ có nhiều chỗ

để con tập chạy xe đạp.

- Chào con! - Bố!

- Anh làm tốt lắm, bố nó à. - Cảm ơn em.

Còn con thì sao? Con nghĩ sao hả?

- Trước đây ai sống ở đó ạ? - Không có ai cả, con yêu.

Đó là lý do ngân hàng để cho chúng ta giá tốt.

Cảm ơn mẹ nó.

Có thể con thích sống ở đó.

- Không. - Sắp xếp xong hết rồi.

- Không. Cảm ơn bố. - Vậy con muốn toàn bộ nơi này à?

- Không. - Gấu Teddy có thể có phòng riêng.

Đi thôi nào. Mẹ sẽ chạy đua.

Đi đi. Đua với mẹ đi.

Ôi, cái quái gì vậy cưng?

Em không dò được đài nào rõ hơn sao?

Ta đang ở trong rừng núi mà.

Cũng may là ta có nước máy. Cảm ơn anh.

Ta đâu cần nước. Có bia được rồi.

Nhân tiện thì đây là bia của anh mà.

Cút đi!

Chúa ơi! Cút đi!

Cút đi!

Em nghĩ buồn cười lắm à?

Dì Joyce.

Dì joyce!

Nhóc ơi, cháu lớn nhanh như cỏ hoang vậy.

Chào.

Xem cô chủ nhà này.

Không lâu đâu.

Không có vali à?

Tôi không phải là kẻ ăn bám, Andy.

- Bữa nay hay trước đây? - Thôi đi, Andy.

Joyce chỉ ở đây để chúc mừng chúng ta thôi mà.

Vậy sao?

Đây là một lời nguyền chết tiệt suốt thời gian qua.

Thực tế là như thế.

Tôi đã không còn ở với Ray nữa.

Anh ấy đã lập gia đình chưa hay còn say sưa chè chén?

Cả hai. Hóa ra là vậy.

Thế còn cậu?

- Cậu có...? - 11 tuần tỉnh táo.

- Heidi. - Chết tiệt. Ghi vào Guinness được đấy.

- Giúp chúng tôi... - Nghĩ lại thì...

Đó có thể là một ý tồi.

- Tôi xoay sở được. - Heidi.

Heidi...

Tôi nhận được khoản tiền chu cấp.

Tôi muốn được ở gần gia đình mình.

Vậy tìm một nơi gần đây đi. Không phải ở đây đâu.

Ai sống ở đó vậy?

Chỉ là mấy đống sắt ai đó bỏ lại thôi.

- Tôi sẽ chở mấy thứ đó đi. - Có một cô gái sống ở đó.

Hả? Chẳng có ai sống quanh đây đâu, con yêu.

- Con thấy cô gái đó khi nào? - Vừa mới đây.

Cậu biết không, tôi đã sống ở một nơi còn tồi tệ hơn.

"Gần đây, nhưng không phải ở đây", phải không?

Anh đã nói thế đấy.

Thôi đi.

Mẹ ơi?

Sao mẹ lại khóc?

Không có gì đâu con yêu. Không có gì đâu.

Dì Joyce đang ngồi ngoài trước. Con ra đó chúc dì ngủ ngon đi.

Mẹ sẽ ra bế con vào trong. Được chứ?

Vâng.

Mẹ đang khóc.

Dì có biết sao mẹ buồn không?

Mẹ của cháu...

Đôi khi mẹ cháu có những cảm xúc.

Những cảm xúc mà mẹ cháu không muốn.

Cảm xúc thế nào ạ?

Dì nói cháu biết này, dì muốn cháu thử làm một chuyện.

Cháu làm được không?

Nhìn ra kia.

Nhìn gì ạ?

Thật ra không cần tập trung cụ thể vào chỗ nào cả.

Chỉ cần bao quát toàn cảnh vào trong tầm mắt.

Có cảm giác gì không?

Cứu chúng tôi.

- Cháu nghĩ là có. - Giúp chúng tôi.

Và đôi lúc...

Cháu nhìn thấy những thứ đó nữa.

Đó là vì cháu được sinh ra với một tấm màn che.

Cũng giống như mẹ cháu và dì, cả bà ngoại nữa.

Tấm màn gì ạ?

Nghĩa là lúc cháu sinh ra...

Cháu có ánh hào quang rực rỡ quanh mặt giống như mạng che mặt cô dâu.

Và đôi khi những người được sinh ra như vậy có một khả năng tự nhiên.

Họ có thể...

Họ có thể cảm nhận được những điều mà người khác không thể.

Mẹ chưa bao giờ nói gì về chuyện này.

Mẹ con không thích nói về...

Những khả năng hay những cảm xúc.

Nên cháu hãy giữ bí mật chuyện này giữa chúng ta thôi nhé?

Giờ thì cháu đi ngủ nào.

Cháu yêu dì.

Dì cũng yêu cháu.

Lisa...

Con biết rồi, mẹ à.

Nghe mẹ này, Lisa.

Mẹ có chuyện muốn nói với con.

Nghe mẹ đây, Lisa.

Mẹ có chuyện muốn nói với con.

Chỉ cần ngoan ngoãn.

Và nghe lời mẹ.

Nghe mẹ đây!

Lisa.

6h sáng rồi.

Lần này em ở trong đây bao lâu?

Em lại thấy gì nữa à?

Đây.

Nếu thuốc này không có tác dụng,

thì chắc là ta không nên tiếp tục mua nữa.

Thuốc có tác dụng đấy.

Chỉ khi nào thuốc tan ra hết.

Anh nên thay đồ đi.

Anh sẽ trễ giờ làm đấy.

- Được thôi em yêu. - Chạy cẩn thận nhé.

Cẩn thận nhé Heidi.

- Có cần mẹ giúp không? - Con chạy được mà.

Được.

Được rồi.

Heidi.

Chào hàng xóm.

Heidi đi nãy giờ một tiếng rồi. Em không biết nó đang ở đâu.

Có lẽ con bé chỉ lang thang quanh đây thôi.

- Heidi không phải là kẻ lang thang. - Vì nó chưa từng có chỗ nào để đi.

Giờ nó có chỗ chơi rồi. Em phải làm quen với điều đó.

Heidi. Con yêu.

Con đã ở đâu vậy? Mẹ lo muốn phát điên lên.

Con không được nói.

Ai đã nói thế?

Heidi, ai nói thế với con?

Ông Gordy.

- Ông Gordy là ai? - Một ông già con đã gặp.

Ông ấy nói trong rừng có một cái đu quay giống trong giấc mơ của con.

Mẹ còn nhớ không?

Được. Được rồi. Lại đây nào.

Joyce, gọi Andy giúp em.

Là chỗ này.

Ông Gordy nói với con là có một cái đu quay ở đây.

Con yêu, mẹ chẳng thấy cái đu quay nào cả.

Để xem nào. Có thể bây giờ không còn đu quay nào nữa.

Nhưng trước đây thì có.

- Chúa ơi! - Đi nhiều quá hả?

Con yêu, ông Gordy còn nói gì khác với con không?

Ông ấy nói tiền được chôn trong vườn.

Được rồi con yêu, mẹ muốn con làm chuyện này.

Bao nhiêu tiền?

Nếu như ông Gordy đến gặp con nữa,

mẹ muốn con phải hét lên thật to.

Hiểu ý mẹ nói không?

Được rồi. Ta đi thôi.

Andy?

Cháu không được phép nói chuyện với ông.

Gia đình cháu nghĩ rằng ông là người xấu.

Ông không phải là người xấu, đúng không?

Heidi.

Con vừa nói chuyện với ông Gordy à?

Heidi, sao con không kể với mẹ

rằng con có một người bạn tưởng tượng?

Ông Gordy không phải là tưởng tượng. Ông ấy đã nói chuyện với con mà.

Mẹ đã đứng đó quan sát.

- Chẳng có ai ở ngoài đó cả. - Ông Gordy là thật mà.

Heidi, thôi đi. Mẹ không muốn nghe

con nhắc đến ông Gordy nữa.

Con hiểu chứ?

Nhìn thấy những thứ không có,

không phải con đường mà con muốn đi đâu.

Ngủ ngoan nhé.

Cậu nói thế mà.

Cái quái gì đây Joyce? Chị mới đến đây được một tuần

thì Heidi đã thấy những người bạn vô hình.

Hóa ra ông Gordy ở trong đây.

Còn anh cũng khuyến khích nó nữa.

Ra ngoài đây đào bới tung cả lên, định tìm mấy con ngỗng hoang...

Đừng sợ.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left